KIẾP NÀY KHÔNG PHỤ KHANH

KIẾP NÀY KHÔNG PHỤ KHANH

Đan-lặc-cá-đan




http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=76159

Thể Loại: Ngôn tình cổ đại, Cung đấu, Ngược tâm, HE
Tựa gốc: Kiếp Này Đừng Phụ Khanh
Nguồn: Tàng Thư Viện
Convert: Micheal
Edit: Đào Tử

Bản convert: Hoàn, 167 chương + 10 Phiên ngoại
Bản edit: Chưa hoàn. Bắt đầu edit vào đầu tháng 10-2014
Lịch cập nhật: Ngày 15, trung bình 1-2 chương mỗi tháng.



Giới thiệu truyện

Nàng là công chúa tiền triều, một đứa nhỏ được sinh ra không phải từ tình yêu giữa song thân. Phụ vương nàng là Mộ Dung Chiến, quốc chủ của Ngạn quốc, vì cưỡng cầu mẫu phi của nàng nên mới có nàng. Từ nhỏ nàng bị phụ vương ruỗng bỏ vì lời tiên đoán là yêu nghiệt tai tinh, nàng hạ phàm là để huỷ diệt Ngạn quốc và chúng sinh. Ngoài huyết mạch đang lưu chảy trong người là Mộ Dung hoàng tộc, ngay cả thân phận công chúa nàng cũng không có. Nhưng mà chính huyết mạch này lại là điểm trí mạng của nàng khi tân vương sát hôn quân, diệt Mộ Dung hoàng tộc. Ngạn quốc nay đổi thành Trinh quốc, nàng là dư đản của tiền triều, nàng sẽ phải trả những món nợ mà người đã cho nàng sinh mạng kia vay.

Trong kiếm quang mưa máu, trong hỗn loạn tàn sát nàng đã gặp hắn. Hắn là bằng hữu của Trinh Đế, là Thái phó của tân triều Thái tử, là trang chủ của Mạc Ly trang uy danh. Hắn có thể nói dưới một người mà trên vạn người, hay đúng hơn hắn có thể có cả thiên hạ này nếu hắn muốn. Chẳng qua hắn giúp Trinh Đế vì muốn thiên hạ thái bình, an cư lạc nghiệp - không vì công danh quyền tước.

Hắn cứu nàng, dưỡng nàng, hộ nàng. Khởi đầu hắn vì không biết thân phận nàng nên mới thu nhận nàng làm đồ đệ. Sau nhiều năm chung sống, tình sư đồ đã ăn sâu thì hắn mới biết nàng chính là con gái của hôn quân đã sát hại song thân hắn. Hắn một kiếm có thể lấy mạng nàng, nhưng lại vì cái gì mà không thể xuống tay?

Đối nàng, hắn luôn rối loạn phương hướng, mất thần trí, không còn thông minh. Đối mặt nàng hắn lại giống như một tên thiếu niên khờ ngốc, khát vọng có được tình yêu của nàng, dùng mạng của hắn bảo trụ nàng. Nhưng hắn chưa từng được vui sướng vì cảm thụ trong lòng nàng có hắn, ngược lại khi phát hiện nàng yêu người khác, hắn đau trong lòng, oán hận cùng thương tiếc đã sớm khắc cốt đến độ muốn làm hắn nổi điên!

Cả đời này, người vì hắn chịu thương vong, vì hắn đau lòng, vì hắn không tiếc tánh mạng. . . Nhưng nàng, lại là người đả thương hắn, cho hắn niếm trải đau đớn, cho hắn quên mất chính mình là ai!

"Kiếp này không phụ khanh".

Một lời hứa hẹn mà hầu như thiếu nữ nào cũng mơ ước và cảm động khi nghe thấy tình quân thủ thỉ bên tai mình. Nhưng, liệu có mấy nam tử thật lòng khi nói lời này?

Nàng cũng từng nghe qua ba nam nhân nói lời tương tự, nhưng rốt cuộc ai mới là người thật tình? Ai mới là người sẽ bảo hộ và yêu thương nàng trọn đời, nguyện cùng nàng trăm năm bạc đầu? Ai sẽ vì nàng bỏ xuống thù hận cùng tham vọng tranh đoạt đế vị? Rốt cuộc thì ai sẽ trân quý nàng hơn tất cả những thứ phàm tục khác?

Còn nàng, nàng sẽ tin ai và yêu ai? Đến bao giờ nàng mới nhìn thấu tâm mình?

Trong kinh Phật đã dạy: nhân sinh ra trên đời như thân sa vào bể khổ. Nếu tâm không động, tình không luyến thì thể xác nhẹ nhàng, tâm trí thảnh thơi. Nhưng một khi động tâm thì thân vướng vào hồng trần khổ lụy, chịu dày vò thể xác.

Có phải vì thế, vì nàng yêu người nên phải niếm khải khổ luỵ? Và những nam nhân kia, tận đáy tim cũng có nàng nên mới thống khổ, day dưa không dứt.




Chương 25: Đại sư huynh.

Chương 021-030Posted by DAO TU 11 Jan, 2017 16:01:16

Trong Liên Hoa tiểu trúc, nha hoàn Tiểu Lan một đường chạy như bay vào trong phòng nàng kêu to: "Công tử! Công tử!"

"Chuyện gì gấp như vậy?"

Nàng đang ngồi ở bên cửa sổ đọc sách. Từ lúc ở Nam Quận trở về, sư phụ ngày ngày phải vội vàng tiến cung nghị sự, còn nàng trước sau vẫn an nhàn tự tại.

"Đại công tử đã về rồi!" Tiểu Lan mặt đỏ ửng, xúc động nói.

"Đại sư huynh đã về? Khi nào thì về tới?" Vừa nghe Tiểu Lan nói như vậy nàng cũng kích động, nôn nóng hỏi.

"Nghe nói là sáng sớm hôm nay đã về đến, vừa mới diện thánh xong, bây giờ chắc đã về tới ngoài cổng sơn trang rồi!"

Đại sư huynh trở về đã khiến cho đám nha hoàn ở trong sơn trang vui mừng đến quên mất trời đất! Đại công tử của các nàng ấy hiện bây giờ là một đại anh hùng vừa đánh thắng trận trở về. Tư thế oai hùng, khí khái hiên ngang, sư huynh đã khiến bọn tiểu nha hoàn mê tít mắt. Tiểu Lan còn nói, nghe đâu khi Đại sư huynh vào thành thì hơn phân nửa tiểu thư cô nương ở trong thành đều chen nhau ngắm nhìn hắn!

"Thật tốt quá!" Nàng buông sách, đi ra cổng đón Đại sư huynh.

"Ai, công tử đợi một chút! Khoác thêm áo choàng rồi hãy đi mà!"

Tiểu Lan cầm áo choàng chạy theo công tử của mình, trong lòng nàng ấy không khỏi ngạc nhiên. Không phải chỉ có bọn nha đầu như các nàng mới ái mộ anh hùng sao?

Thẩm Thần Dương gần như là bị làn sóng người cuốn lấy, đưa hắn đi vào đại môn của Mạc Ly sơn trang.

Cổng lớn sơn trang khép lại, ngăn cách đoàn người đi theo chiêm ngưỡng anh hùng thắng trận từ hoàng cung về đến đây. Cổng lớn đã đóng lại, nhưng trong sơn trang thì...

"Sao mọi người đều đứng ở đây vậy? Còn không mau trở về làm việc đi!" Quản gia Phó Nam nghiêm giọng nói.

Phó Nam nhìn thấy đám nha hoàn vây quanh Thẩm Thuần Dương, trong mắt bọn họ chỉ còn có Đại công tử, ngay cả sự e dè của cô nương bình thường cũng không nhớ. Hắn lên tiếng răn đe.

Thẩm tướng quân cả đêm gấp rút trở về kinh, chiến bào bám bụi trên người còn chưa kịp thay, đầu tóc có chút hỗn độn. Mặc dù vậy, trong mắt các nàng hắn vẫn là một đại anh hùng hoàn mỹ.

Thẩm Thần Dương nhìn chung quanh trong trang, vẻ mặt lạnh lùng, không nói tiếng nào. Hắn theo Phó Nam đi về Báo Ân các nghỉ ngơi.

Nhắc tới vị anh hùng vừa thắng trận này còn có một đoạn gia thế éo le. Phụ thân hắn vốn là Đại tướng quân của Ngạn quốc, luôn một lòng trung thành đối với nhà Mộ Dung. Năm đó, nếu không phải bởi vì Thẩm Thích, thúc phụ của hắn giữa đường phản chủ, bán đứng nhà Mộ Dung cùng với phụ thân của hắn thì Yến gia cũng không dễ dàng đoạt vị như vậy. Sau gia biến hắn đi theo Kinh Chi Ngấn, từ nhỏ lớn lên ở Mạc Ly sơn trang. Tính tình Thẩm Thần Dương rất giống sư phụ hắn, trầm tính ít nói, đối với ai cũng lạnh lùng nghiêm khắc.

Sau khi trở về Báo Ân các, Thẩm Thần Dương cởi ra khôi giáp, đang chuẩn bị lau mặt tắm rửa thì có tiếng đập cửa rầm rầm.

"Chuyện gì?" Hắn không có đi mở cửa, tiếp tục cởi áo đi tắm.

Người ở bên ngoài càng dùng sức đập cửa.

Hắn chẳng thèm để ý tới, chỉ thong thả ngăm mình vào trong nước ấm, nhắm đôi mắt lại, cả người buông lỏng. Những năm gần đây hắn phải chinh chiến liên miên, ăn mặc ngủ nghỉ gì cũng không có thời gian cố định. Hắn vốn là con nhà tướng, từ nhỏ chí hướng sa trường, nhưng dẫu sao hắn vẫn là một thiếu gia được phụ mẫu yêu thương che chở, sau đó thì được người ở Mạc Ly sơn trang hầu hạ, thân thể khó mà chịu nổi khổ nhọc như vậy! Ở quân doanh, ngay cả nước ấm tắm như thế này cũng đủ để hắn hoài niệm.

Ai ngờ, người đập cửa đợi cả nửa ngày cũng không thấy ở trong phòng có động tĩnh, người đó tức giận đạp mạnh cửa xông vào. Cửa phòng vừa tung ra, một giọng nữ quát to theo vào: "Thẩm Thần Dương! Lăn ra đây cho ta!"

"Sư tỷ, sư tỷ, xin bớt giận, xin bớt giận!"

Mạc Thanh Đình một bên kéo lấy nữ nhân vừa xông vào trong phòng, một bên liếc mắt nhìn quanh tìm kiếm Đại sư huynh của mình. Nàng muốn báo cho sư huynh biết, lần này sư tỷ rất tức giận! Nàng đảo mắt đến hướng bình phong, liền nhìn thấy ở phía sau bình phong ẩn ẩn hiện hiện dáng một người, mà người kia... toàn thân không có một mảnh vải!

Nàng cuống quít xoay người sang chỗ khác, mặt đỏ bừng.

Thẩm Thần Dương kéo áo choàng khoác vội lên người rồi bước ra từ sau bình phong.

"Tuyết Di! Sư muội lại làm sao vậy?" Ra khỏi hoàng cung mỗi người đi mỗi ngả, hắn tưởng là nàng sẽ trở về chỗ của Mai sư thúc, ai ngờ nàng lại chạy đến đây!

"Ta làm sao vậy?" Tuyết Di tức giận gằn hỏi lại.

Nàng cũng không để ý Thẩm Thuần Dương hiện đang chỉ khoác một lớp áo choàng mỏng. Lúc bọn họ còn ở quân doanh, bởi vì hoàn cảnh bắt buộc khó mà có thể duy trì chuyện nam nữ khác biệt, khi đó mọi người đều cùng ăn cùng ở.

"Thẩm Thần Dương, huynh hãy giải thích rõ cho ta biết, đây là chuyện gì?" Tuyết Di cầm một phong thư quăng tới trước mặt Thẩm Thần Dương, sắc mặt nàng đầy phẫn hận.

"Sư tỷ... " Mạc Thanh Đình kéo kéo tay áo của sư tỷ, muốn thay Đại sư huynh mình cầu tình nhưng lại bị sư tỷ vung tay ra.

Tuyết Di nghiêm giọng nói với nàng: "Tiểu Tứ, không cho sư đệ thay hắn nói chuyện! Hôm nay ta muốn tự hắn giải thích rõ ràng!"

Thẩm Thần Dương cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, hắn liếc nhìn phong thư ở trên sàn nhà, sau đó cúi xuống nhặt nó lên đọc. Chỉ thoáng đọc sơ qua hắn đã hiểu vì sao Tuyết Di nổi giận, nhưng đây cũng đâu phải là lỗi của hắn. Hắn sẵn giọng hỏi: "Giải thích? Vì sao phải giải thích?"

"Huynh..." Tuyết Di không ngờ hắn lại tỏ vẻ bất cần, trong lòng nàng càng thêm tức giận, nàng nhấc chân nhắm Thẩm Thần Dương đá một cú.

Mạc Thanh Đình kinh hãi, không kịp nghĩ nhiều đã vội phi thân lên chắn cho sư huynh của mình.

"Tiểu Tứ!"

"Sư đệ!"

Hai người kia đồng thời kinh hoảng kêu to. May mà Thẩm Thần Dương phản ứng mau lẹ, ôm lấy Mạc Thanh Đình lùi nhanh về phía sau. Nàng té ngã ở trong lòng Đại sư huynh, và dù cho sư huynh đã kéo nàng lùi lại nhưng nàng cũng bị đá trúng một chút. Nàng định đứng lên nhưng thân mình loạng choạng, đứng không vững.

"Tiểu Tứ, sư đệ không sao chứ? Sư tỷ có đá trúng ngươi không?" Tuyết Di chạy nhanh qua nhìn tiểu sư đệ, trong lòng hối hận không thôi.

"Nữ nhân gì mà luôn lỗ mãng như vậy!" Thẩm Thần Dương vừa trách cứ Tuyết Di, vừa đỡ người trong lòng mình ngồi lên ghế.

"Tiểu Tứ, đều là lỗi của sư tỷ, là sư tỷ không tốt. Sư đệ có bị thương ở đâu không?"

Lúc này Tuyết Di đã sớm quên bẵng nỗi phẫn hận khi nàng đến đây, hiện tại nàng chỉ lo lắng không biết Mạc Thanh Đình có bị gì không. Khoan nói đến chuyện nàng lỡ chân đá trúng sư đệ khiến nàng đau lòng, nếu như chuyện này để cho sư phụ hay là sư bá biết được, chỉ e là nàng không khỏi bị trách mắng một phen! Bị chính sư phụ nàng mắng một hai câu cũng không sao, nàng sợ nhất chính là trang chủ sư bá. Ánh mắt hắn lạnh lẽo như vậy nhìn nàng cũng đủ khiến nàng sợ đến tay chân bủn rủn, ngay cả đứng cũng không vững.

"Không có sao đâu sư tỷ, đệ không có bị thương gì... " Nàng nhịn đau gượng cười với sư tỷ mình.

"Còn cười! Ngươi là mình đồng da sắc, đao thương bất nhập hay sao mà muốn thay ta đỡ một cú của sư tỷ ngươi?" Thẩm Thần Dương thấy sư đệ mình dường như không có bị thương gì trầm trọng nên bắt đầu trách mắng.

"Đại sư huynh... Ta cũng vì không muốn nhìn thấy sư huynh và sư tỷ cãi nhau. " Nàng ủy khuất cúi đầu, nhẹ giọng nói.

"Huynh không được trách đệ ấy!" Tuyết Di trừng mắt liếc Thẩm Thần Dương nói.

"Không trách nó, vậy trách sư muội!"

"Ta làm sai cái gì?" Cơn tức của Tuyết Di lại bùng nổ. "Huynh còn có mặt mũi trách ta? Thẩm Thần Dương, huynh hãy nói rõ cho ta nghe đi, chuyện phong thư kia kìa!"

Sự tình thật ra là thế này, bọn họ sau khi về đến Yến thành, cùng nhau đi bái kiến hoàng đế xong thì xuất cung. Tuyết Di vốn trên đường trở về nhà nàng, nửa đường có người hầu đưa tận tay nàng một phong thư, nói là nhờ nàng chuyển cho Thẩm tướng quân. Nàng tưởng văn kiện gì khẩn cấp nên vội mở ra xem trước, không ngờ đó là phong thư của một tiểu thư viết cho Thẩm Thuần Dương, lời thư là những câu thầm ái mộ!

Lúc ấy nàng liền nổi giận, không đi về nhà mà lại tới Mạc Ly sơn trang. Ở trong trang nàng gặp Mạc Thanh Đình, nhịn không được nàng oán trách Thẩm Thuần Dương, còn muốn đi tìm hắn để trút giận. Mạc Thanh Đình giữ nàng lại, không cho nàng đi tìm sư huynh hắn, nhưng nàng không thể ngăn được chính mình!

"Thư kia thì có quan hệ gì tới sư muội?" Hắn trầm giọng hỏi.

"Huynh..." Tuyết Di trăm ngàn lần cũng không đoán được hắn sẽ nói lời lạnh nhạt như vậy. Nàng không thể kìm chế mà quát lại: "Tốt lắm, Thẩm Thần Dương huynh giỏi lắm! Vừa đánh thắng trận nổi danh là đã vội muốn vứt bỏ ta rồi?"

"Sư tỷ! Tỷ biết Đại sư huynh không có ý này mà!" Mạc Thanh Đình vội lên tiếng giải thích thay cho sư huynh nàng.

Cái này gọi là kẻ trong cuộc thì mê muội, hiện tại sư tỷ đang nổi nóng, tỉ ấy làm sao mà nghe ra Đại sư huynh vừa rồi chỉ là nói lẫy!

"Hắn chính là có ý này!" Tuyết Di đỏ mắt, lệ lưng tròng. "Nếu huynh ghét bỏ ta, tại sao vừa rồi ở trước mặt bệ hạ không chịu phản đối việc tứ hôn? Huynh đương nhiên có thể cự tuyệt hôn sự này mà!"

Thẩm Thần Dương bị Tuyết Di làm đau đầu, buồn bực quay lưng bỏ đi không thèm để ý tới nàng ấy nữa.

Thấy hắn như thế, trong lòng Tuyết Di càng thêm tủi thân, lập tức lệ trào ra, từng giọt từng giọt rơi theo lời nàng nói: "Hai năm nay, ta đi theo huynh ở trên chiến trường chém giết, cho tới bây giờ cũng không hối không oán. Nay huynh công thành danh toại, dường như không còn coi trọng cái này nữa!"

"Tuyết Di..."

Lúc đầu Thẩm Thần Dương cũng chỉ vì bực tức Tuyết Di nổi giận vô lý, còn lỡ đá sư đệ mình bị thương, hắn vì giận dỗi mà nói lời lạnh nhạt như vậy. Bây giờ nhìn thấy nàng tủi thân khóc, hắn đã hối hận vô cùng, nhưng lại không biết phải an ủi thế nào.

"Sư tỷ, tỷ đã hiểu lầm Đại sư huynh rồi!" Mạc Thanh Đình đưa ống tay áo lên lau lệ cho Tuyết Di, dịu dàng dỗ dành tỷ ấy.

"Thư kia mặc dù là do tiểu thư người ta viết cho Đại sư huynh, nhưng nếu các nàng ấy muốn viết thì sư huynh làm sao mà cản được? Hơn nữa, phong thư kia còn trực tiếp đưa tới tay sư tỷ nhờ chuyển giao, vậy căn bản Đại sư huynh ngay cả liếc mắt cũng không xem. Sư tỷ nhất định muốn tìm sư huynh lý luận, đúng lúc sư huynh vừa mới trở về, cả người mệt mỏi không chịu nổi, lại bị sư tỷ hạch hỏi khiến sư huynh tức giận. Trong lúc nóng giận Đại sư huynh nói ra những lời này cũng không phải là lời thật lòng. Sư tỷ sống gần sư huynh nhiều năm như vậy chẳng lẽ còn không biết tính tình của sư huynh sao? Vừa rồi sư tỷ hiểu lầm ý của sư huynh, còn nói ra lời trách cứ như vậy thật khiến tim ta buốt lạnh!"

"Ta..."

Lúc này Tuyết Di đã bình tĩnh lại, nàng cũng biết vừa rồi mình nói lời quá đáng. Sau khi nghe Mạc Thanh Đình khuyên giải xong, nàng càng hiểu mình càn quấy. Nàng ngước nhìn Thẩm Thần Dương, hắn cũng đang nhìn nàng tỏ vẻ hối hận.

"Sư tỷ, chúng ta đã lâu không gặp. Tỷ đến chỗ ta tâm sự nha."

"Ừ." Tuyết Di được Mạc Thanh Đình cấp cho bậc thang bước xuống, nàng lau nước mắt rồi đi theo sư đệ rời khỏi Báo Ân các.





Fill in only if you are not real





The following XHTML tags are allowed: <b>, <br/>, <em>, <i>, <strong>, <u>. CSS styles and Javascript are not permitted.