KIẾP NÀY KHÔNG PHỤ KHANH

KIẾP NÀY KHÔNG PHỤ KHANH

Đan-lặc-cá-đan




http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=76159

Thể Loại: Ngôn tình cổ đại, Cung đấu, Ngược tâm, HE
Tựa gốc: Kiếp Này Đừng Phụ Khanh
Nguồn: Tàng Thư Viện
Convert: Micheal
Edit: Đào Tử

Bản convert: Hoàn, 167 chương + 10 Phiên ngoại
Bản edit: Chưa hoàn. Bắt đầu edit vào đầu tháng 10-2014
Lịch cập nhật: Ngày 15, trung bình 1-2 chương mỗi tháng.



Giới thiệu truyện

Nàng là công chúa tiền triều, một đứa nhỏ được sinh ra không phải từ tình yêu giữa song thân. Phụ vương nàng là Mộ Dung Chiến, quốc chủ của Ngạn quốc, vì cưỡng cầu mẫu phi của nàng nên mới có nàng. Từ nhỏ nàng bị phụ vương ruỗng bỏ vì lời tiên đoán là yêu nghiệt tai tinh, nàng hạ phàm là để huỷ diệt Ngạn quốc và chúng sinh. Ngoài huyết mạch đang lưu chảy trong người là Mộ Dung hoàng tộc, ngay cả thân phận công chúa nàng cũng không có. Nhưng mà chính huyết mạch này lại là điểm trí mạng của nàng khi tân vương sát hôn quân, diệt Mộ Dung hoàng tộc. Ngạn quốc nay đổi thành Trinh quốc, nàng là dư đản của tiền triều, nàng sẽ phải trả những món nợ mà người đã cho nàng sinh mạng kia vay.

Trong kiếm quang mưa máu, trong hỗn loạn tàn sát nàng đã gặp hắn. Hắn là bằng hữu của Trinh Đế, là Thái phó của tân triều Thái tử, là trang chủ của Mạc Ly trang uy danh. Hắn có thể nói dưới một người mà trên vạn người, hay đúng hơn hắn có thể có cả thiên hạ này nếu hắn muốn. Chẳng qua hắn giúp Trinh Đế vì muốn thiên hạ thái bình, an cư lạc nghiệp - không vì công danh quyền tước.

Hắn cứu nàng, dưỡng nàng, hộ nàng. Khởi đầu hắn vì không biết thân phận nàng nên mới thu nhận nàng làm đồ đệ. Sau nhiều năm chung sống, tình sư đồ đã ăn sâu thì hắn mới biết nàng chính là con gái của hôn quân đã sát hại song thân hắn. Hắn một kiếm có thể lấy mạng nàng, nhưng lại vì cái gì mà không thể xuống tay?

Đối nàng, hắn luôn rối loạn phương hướng, mất thần trí, không còn thông minh. Đối mặt nàng hắn lại giống như một tên thiếu niên khờ ngốc, khát vọng có được tình yêu của nàng, dùng mạng của hắn bảo trụ nàng. Nhưng hắn chưa từng được vui sướng vì cảm thụ trong lòng nàng có hắn, ngược lại khi phát hiện nàng yêu người khác, hắn đau trong lòng, oán hận cùng thương tiếc đã sớm khắc cốt đến độ muốn làm hắn nổi điên!

Cả đời này, người vì hắn chịu thương vong, vì hắn đau lòng, vì hắn không tiếc tánh mạng. . . Nhưng nàng, lại là người đả thương hắn, cho hắn niếm trải đau đớn, cho hắn quên mất chính mình là ai!

"Kiếp này không phụ khanh".

Một lời hứa hẹn mà hầu như thiếu nữ nào cũng mơ ước và cảm động khi nghe thấy tình quân thủ thỉ bên tai mình. Nhưng, liệu có mấy nam tử thật lòng khi nói lời này?

Nàng cũng từng nghe qua ba nam nhân nói lời tương tự, nhưng rốt cuộc ai mới là người thật tình? Ai mới là người sẽ bảo hộ và yêu thương nàng trọn đời, nguyện cùng nàng trăm năm bạc đầu? Ai sẽ vì nàng bỏ xuống thù hận cùng tham vọng tranh đoạt đế vị? Rốt cuộc thì ai sẽ trân quý nàng hơn tất cả những thứ phàm tục khác?

Còn nàng, nàng sẽ tin ai và yêu ai? Đến bao giờ nàng mới nhìn thấu tâm mình?

Trong kinh Phật đã dạy: nhân sinh ra trên đời như thân sa vào bể khổ. Nếu tâm không động, tình không luyến thì thể xác nhẹ nhàng, tâm trí thảnh thơi. Nhưng một khi động tâm thì thân vướng vào hồng trần khổ lụy, chịu dày vò thể xác.

Có phải vì thế, vì nàng yêu người nên phải niếm khải khổ luỵ? Và những nam nhân kia, tận đáy tim cũng có nàng nên mới thống khổ, day dưa không dứt.




Chương 24: Quốc nạn lâm đầu.

Chương 021-030Posted by DAO TU 11 Jan, 2017 15:38:16

"Là vì đón Đại sư huynh sao?" Nàng hỏi.

"Đại sư huynh ngươi đang trên đường trở về, ít ngày nữa chắc đã đến kinh sư, chúng ta phải nhanh trở lại."

"Cuối cùng Đại sư huynh cũng đã trở về!" Nàng vui mừng nói.

Đại sư huynh về, đương nhiên sư tỷ Tuyết Di cũng cùng về! Đã gần ba năm hơn nàng chưa gặp lại sư tỷ. Tỷ ấy thương nàng nhất, bởi vì sư tỷ chỉ coi nàng như một đứa bé nên cũng không có kiêng dè nàng là nam hay nữ, đối với nàng rất thân thiết. Nàng còn nhớ rõ lần đầu tiên nàng có kinh nguyệt, nàng sợ muốn chết nên mới lén lút đến hỏi sư tỷ Tuyết Di. Lúc đó nàng nói dối là mình nhìn thấy một tiểu nha hoàn, nơi đó của nàng ấy cứ chảy máu mà không biết tại sao. Sư tỷ rất kiên nhẫn giảng giải cho nàng nghe, sau này khi nàng học y thuật mới dần dần hiểu được.

Những năm gần đây, nàng vì sợ người ta phát hiện mình là nữ nhân, luôn vụng trộm uống thuốc ngăn ngừa nguyệt sự. Nàng biết làm như vậy có hại cho thân thể, nhưng nàng không thể ngần ngại. Nếu không, chẳng may bị người ta phát hiện nàng phải chết đã đành, nhưng nàng sẽ khiến sư phụ cùng Mạc Ly sơn trang bị liên lụy. Nàng tình nguyện thương tổn bản thân cũng không muốn hại đến sư phụ.

"Sư phụ, Nhị sư huynh cũng cùng về với chúng ta sao?"

"Nhị sư huynh ngươi phụng hoàng mệnh tới nơi này đương nhiên là có chuyện hắn phải làm. Lần này sợ là hắn không thể về chung với chúng ta."

"Nhị sư huynh trước giờ thích tiêu dao tự tại, sao bây giờ huynh ấy cũng can dự đến những việc này?"

"Quốc nạn lâm đầu (Đất nước lâm nguy), là đấng nam nhi tự nhiên sẽ muốn xả thân vì tổ quốc."

"Quốc nạn lâm đầu? Chẳng lẽ lần này phía nam thật sự muốn... "

"Ai... Nếu trong lòng ngươi đã đoán được, vậy cũng nên hiểu hoàn cảnh của các sư huynh ngươi giữa lúc này."

Quả nhiên là vậy! Tĩnh vương gia được điều nhiệm đến Nam Quận, sư phụ không quản ngàn dặm xa xôi, thay hoàng đế thị sát tình thế ở phía nam, còn có Nhị sư huynh phụng chỉ đến đây... Phía nam này đúng là không có yên ổn!

Mấy tiểu quốc ở phía nam nguyên thủy là những nhóm dân du mục, trải qua nhiều thế hệ dần dần họ mới lập thành bộ tộc. Những người này mấy trăm năm qua quen sống bằng cách chém giết, cậy mạnh đàn áp lẫn nhau, rồi từ từ lập thành những tiểu quốc kiềm chế nhau. Mãi đến khi nhà Mộ Dung thống nhất, bọn họ buộc phải thuần phục triều đình của Mộ Dung Chiến. Trong thời kì đó mấy tiểu quốc ở phía nam ngoài mặt thì giả bộ thuần phục, nhưng họ lại ngấm ngầm nuôi dưỡng binh mã, rèn luyện khí giới, hòng mong có ngày đủ sức chống lại triều đình, phân chia lãnh thổ. Sau khi Tuyên Nhân Đế lật đổ nhà Mộ Dung, ra sức trấn áp mấy tiểu quốc ở phía nam, mấy năm qua mới tạm yên.

Nhưng không nghĩ tới, bọn họ vẫn còn chưa từ bỏ ý định! Vẫn còn muốn lợi dụng tình thế suy yếu của Trinh quốc và Vũ quốc, hai nước đã chinh chiến nhiều năm khiến lưỡng quốc câu thương! Thật sự bọn người ở phía nam dã tâm bừng bừng!

Không biết thái độ của Tây Minh quốc sẽ thế nào? Đại công chúa của họ đã hòa thân cùng Tĩnh vương gia, nay lại muốn đem một vị công chúa khác gả đến đây, hẳn là có ý định liên minh cùng Trinh quốc thì phải? Chỉ đáng buồn là... Nữ nhân từ trước tới giờ đều bị lợi dụng, vì ích lợi của quốc gia, vì thế lực mà trở thành vật hy sinh. Nàng cũng là nữ nhân, nhìn thấy rất rõ, nhưng cũng không thể làm gì khác hơn.

Ngày rời khỏi vương phủ, Tĩnh vương tự mình đưa tiễn ở cửa.

"Chi Ngấn huynh đệ, hôm nay từ biệt không biết ngày nào mới có thể gặp lại." Yến Hậu lộ vẻ cô đơn nói.

"Chờ thêm ít lâu, đợi nơi này tạm ổn thì Bệ hạ tự nhiên sẽ triệu Vương gia về." Kinh Chi Ngấn thần sắc bình thản, nhẹ giọng nói.

"Ai... Hy vọng là như thế! Về chuyện Nhị công chúa... Chi Ngấn huynh đệ không muốn suy nghĩ lại sao?"

"Chuyện này, Vương gia vẫn nên tự mình đi hỏi công chúa đi, có lẽ trong lòng công chúa đã có tính toán."

"Cũng được, xét phẩm tính của huynh đệ hiện nay chắc chỉ có thần tiên hạ phàm mới xứng với ngươi."

Khi Yến Hậu nói lời này, ánh mắt và giọng nói hắn đầy chân thành, không hề có ý chế giễu. Hắn thật lòng như vậy khiến Kinh Chi Ngấn cảm động, và trong lòng Chi Ngấn thoáng nghĩ, thần tiên hạ phàm?

"Vương gia, xin dừng bước! Chi Ngấn cáo từ." Hắn xoay người lên ngựa rời đi.

"Trên đường đi cẩn thận." Yến Hậu ngước nhìn theo Chi Ngấn nói, sau đó quay sang nhìn Mạc Thanh Đình đang đứng ở bên cạnh.

"Vương gia..." Nàng đột nhiên lên tiếng. "Mạo muội hỏi Vương gia, vị tiên sinh dạy học ở trong phủ ngài có lai lịch ra sao?"

"Hắn? Lúc đầu ta muốn mời một vị tiên sinh đến dạy học, người nọ tự tìm tới cửa. Ta thấy hắn tướng mạo, khí chất bất phàm nên đã lưu lại ở trong phủ. Thế nào, ngươi biết hắn à?"

"Dạ không biết, chỉ mới vừa gặp mặt một lần thôi. Vậy, Thanh Đình xin bái biệt Vương gia!" Nói xong nàng cũng xoay người lên ngựa.

"Mạc Thanh Đình..." Yến Hậu đột nhiên kêu nàng trong lúc nàng sắp giục ngựa rời đi.

"Vương gia còn có việc gì sao?"

"Không có gì... Đi đi... " Hắn phất phất tay, nàng liền giục ngựa theo sau sư phụ. Thân ảnh hai người rất nhanh biến mất ở trong màn sương sớm.

Mạc Thanh Đình... Ngươi thật ra là ai? Câu hỏi này chỉ sợ cả đời ta cũng không thể mở miệng hỏi được, cho dù là vì Chi Ngấn hay là vì nàng ấy...

Bởi vì vội vã quay về nên bọn họ không có dùng xe ngựa mà trực tiếp cưỡi ngựa, một đường dài bôn ba.

Thân thể nàng yếu đuối, thương thế tuy đã khỏi nhiều nhưng không chịu nổi đường xa phi ngựa. Sau mấy ngày nàng không thể cố gượng thêm, cuối cùng Kinh Chi Ngấn cưỡi chung một con ngựa với nàng. Mạc Thanh Đình ngồi ở phía sau hắn, tựa sát vào trên lưng của sư phụ mình, tuy rằng bị xóc nảy nhưng nàng rất an tâm, bởi vì nàng biết sư phụ sẽ không để cho mình ngã xuống ngựa.

Buổi tối vì Kinh Chi Ngấn sợ nàng ngủ quên rồi buông tay ngã xuống ngựa, cho nên hắn để nàng ngồi ở trước người mình. Hắn một tay cầm dây cương, một tay ôm nàng, thỉnh thoảng cúi nhìn nàng ở trong lòng mình đang ngủ say. Tâm hắn chưa bao giờ được thỏa mãn như vậy, chỉ mong thời khắc này ngừng lại ở đây.

Phó Bắc thấy hắn phi ngựa suốt đêm không nghỉ nên muốn thay hắn chiếu cố nàng, nhưng hắn lại không chịu. Hắn vẫn yên lặng ôm chặt nàng ở trong lòng, sự mệt mỏi đã được che giấu bởi nét ôn nhu yêu thương hiện lên mặt. Bọn họ chạy xuốt ngày đêm, cuối cùng cũng đã tới Yến thành trước lúc đại quân khải hoàn trở về.

Giữa canh bốn, sau khi đến Mạc Ly sơn trang, Kinh Chi Ngấn tự tay ôm nàng về Liên Hoa tiểu trúc để nàng nghỉ ngơi. Hắn phân phó gia nhân a hoàn chăm sóc tốt cho nàng xong thì lập tức tắm rửa, đổi triều phục rồi hấp tấp vào cung.

Hoàng cung nghị sự ở trong đại điện. Tuyên Nhân Đế, Thái tử và các đại thần đã chờ Kinh Chi Ngấn nhiều ngày qua. Khi hắn bước vào đại điện còn chưa kịp hành lễ thì hoàng đế đã đứng dậy đón hắn rồi nói: "Ái khanh, đã phải đi một chuyến vất vả rồi."

"Bệ hạ nói quá lời, đây là bổn phận của thần tử, không thể nói vất vả."

"Mau nói cho trẫm biết, ở phía nam thế nào rồi?" Sắc mặt Tuyên Nhân Đế hiện rõ lo âu.

"Quả nhiên đúng như lời của Tĩnh vương gia ở trong thư tín gởi về kinh. Xem ra bọn họ đã có chuẩn bị."

Thì ra, lần này Tĩnh vương Yến Hậu nạp thiếp đãi yến chỉ là một cái cớ ngụy trang. Tĩnh vương nhận thấy tình hình ở phía nam có biến chuyển nên gởi thư tín về cho Tuyên Nhân Đế, mượn cớ nạp thiếp và mở tiệc ăn mừng chẳng qua vì muốn hoàng đế tiện lợi cử người đến phía nam tuần sát.

"Thẩm tướng quân hiện giờ đang ở đâu?" Tuyên Nhân Đế hỏi một tùy tùng bên cạnh.

"Bẩm bệ hạ, Thẩm tướng quân khải hoàn đang suốt đêm trở về kinh, không tới hai ngày nữa chắc đã về đến."

"Tốt! Ái khanh, trẫm và khanh hãy thương nghị một chút, cùng nhau xem xét tình thế hiện nay..." Tuyên Nhân Đế kéo Kinh Chi Ngấn đến nhìn bản đồ của Trinh quốc và các quốc gia lân cận.

Hiện giờ hoàng triều còn chưa thống nhất, quốc thổ lãnh thổ rất hỗn loạn, một vài tiểu quốc hùng mạnh tự xưng quốc hiệu, đó là chưa kể đến những tiểu quốc, bộ tộc chưa có quốc hiệu. Đại khái có ít nhất mười sáu nước trên bản đồ.

Trinh quốc, Vũ quốc hiện tại được xem như hai đại cường quốc. Ngoài ra còn có Lương quốc, Tấn quốc và Khương quốc, mặc dù họ cũng có quốc lực hùng hậu, nhưng mấy nước này hoặc là dân chúng thưa thớt, hoặc là bản tính họ yêu thích an bình vô sự. Chỉ có mấy tiểu quốc ở phía nam là ham chiến, luôn muốn gây chuyện phiền toái.

Trong đại điện rất nhanh chia thành hai phái, một bên chủ chiến và một bên chủ hòa.

"Bệ hạ, bọn người ở phía nam dã man, thích khiêu khích gây chiến, những năm gần đây hết đánh trận này lại đến trận khác! Bọn họ không để đại quốc của chúng ta trong mắt! Lần này nếu như bọn họ dám khiêu chiến thì chúng ta không có lý do gì mà phải nhường nhịn!"

Đại diện cho phái chủ chiến là tướng quân Hướng Triển, một khai quốc công thần của Trinh quốc. Mấy năm nay, bởi vì tuổi tác và thế lực ở trong triều mà Tuyên Nhân Đế đã không dám cử ông ấy ra chiến trường. Bản thân ông ấy thật ra là một người háo chiến, tính tình lãnh huyết thích giết chóc. Vừa rồi nghe bàn đến chiến hay hòa, ông ta làm sao chịu bỏ qua.

"Nhưng mà, chúng ta vừa mới cùng Vũ quốc đánh một hồi, tuy nói là đánh thắng trận, nhưng dẫu sao cũng bị tổn thương trầm trọng. Chư quốc ở phía nam chính là nhận thấy tình trạng này nên mới nhân cơ hội khiêu khích gây chuyện. Nếu chúng ta mạo muội nghênh chiến e là đã trúng tâm ý của bọn họ chăng?" Lời can gián đại diện cho phe chủ hòa này là do Binh bộ đại nhân Thẩm Thích đưa ra.

"Thẩm đại nhân! Chẳng lẽ chúng ta không chủ động đánh thì bọn họ sẽ không đánh chúng ta sao?" Hướng Triển lạnh lùng nói.

"Các vị khanh gia, các khanh nói đều có lý, mặc kệ là chiến hay hòa ta cũng cần phải bàn bạc kỹ lại, không thể hấp tấp quyết đoán. Kinh ái khanh, theo khanh thấy thì..."

Trong thời khắc này, người mà Tuyên Nhân Đế chú ý nhất vẫn là vị Thái Phó không có thực quyền này. Hoàng đế coi trọng hắn bởi vì hắn mặc dù còn trẻ nhưng từ lúc thiếu niên đã anh dũng, có đảm có mưu, và bây giờ tính tình càng trầm ổn, đối nhân xử thế khôn ngoan không phải người bình thường có thể sánh kịp.

"Vi thần cho rằng... muốn chiến hay hòa cũng phải đợi Thẩm tướng quân trở về rồi mới có thể quyết định."

"Khanh nói đúng." Tuyên Nhân Đế gật gật đầu, chỉ có chờ Thẩm Thần Dương trở lại mới có thể định đoạt.

Các vị đại thần trong đại điện nhìn nhau, rốt cuộc cũng không biết ý định của Tuyên Nhân Đế và Thái Phó ra sao. Thái tử nãy giờ đứng ở một bên không nói tiếng nào, nhưng trong lòng Thái tử đã sớm đoán được ít nhiều, chỉ là hắn không biết quyết định kia cuối cùng sẽ có lợi hại gì cho mình...






Fill in only if you are not real





The following XHTML tags are allowed: <b>, <br/>, <em>, <i>, <strong>, <u>. CSS styles and Javascript are not permitted.