KIẾP NÀY KHÔNG PHỤ KHANH

KIẾP NÀY KHÔNG PHỤ KHANH

Đan-lặc-cá-đan




http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=76159

Thể Loại: Ngôn tình cổ đại, Cung đấu, Ngược tâm, HE
Tựa gốc: Kiếp Này Đừng Phụ Khanh
Nguồn: Tàng Thư Viện
Convert: Micheal
Edit: Đào Tử

Bản convert: Hoàn, 167 chương + 10 Phiên ngoại
Bản edit: Chưa hoàn. Bắt đầu edit vào đầu tháng 10-2014
Lịch cập nhật: Ngày 15, trung bình 1-2 chương mỗi tháng.



Giới thiệu truyện

Nàng là công chúa tiền triều, một đứa nhỏ được sinh ra không phải từ tình yêu giữa song thân. Phụ vương nàng là Mộ Dung Chiến, quốc chủ của Ngạn quốc, vì cưỡng cầu mẫu phi của nàng nên mới có nàng. Từ nhỏ nàng bị phụ vương ruỗng bỏ vì lời tiên đoán là yêu nghiệt tai tinh, nàng hạ phàm là để huỷ diệt Ngạn quốc và chúng sinh. Ngoài huyết mạch đang lưu chảy trong người là Mộ Dung hoàng tộc, ngay cả thân phận công chúa nàng cũng không có. Nhưng mà chính huyết mạch này lại là điểm trí mạng của nàng khi tân vương sát hôn quân, diệt Mộ Dung hoàng tộc. Ngạn quốc nay đổi thành Trinh quốc, nàng là dư đản của tiền triều, nàng sẽ phải trả những món nợ mà người đã cho nàng sinh mạng kia vay.

Trong kiếm quang mưa máu, trong hỗn loạn tàn sát nàng đã gặp hắn. Hắn là bằng hữu của Trinh Đế, là Thái phó của tân triều Thái tử, là trang chủ của Mạc Ly trang uy danh. Hắn có thể nói dưới một người mà trên vạn người, hay đúng hơn hắn có thể có cả thiên hạ này nếu hắn muốn. Chẳng qua hắn giúp Trinh Đế vì muốn thiên hạ thái bình, an cư lạc nghiệp - không vì công danh quyền tước.

Hắn cứu nàng, dưỡng nàng, hộ nàng. Khởi đầu hắn vì không biết thân phận nàng nên mới thu nhận nàng làm đồ đệ. Sau nhiều năm chung sống, tình sư đồ đã ăn sâu thì hắn mới biết nàng chính là con gái của hôn quân đã sát hại song thân hắn. Hắn một kiếm có thể lấy mạng nàng, nhưng lại vì cái gì mà không thể xuống tay?

Đối nàng, hắn luôn rối loạn phương hướng, mất thần trí, không còn thông minh. Đối mặt nàng hắn lại giống như một tên thiếu niên khờ ngốc, khát vọng có được tình yêu của nàng, dùng mạng của hắn bảo trụ nàng. Nhưng hắn chưa từng được vui sướng vì cảm thụ trong lòng nàng có hắn, ngược lại khi phát hiện nàng yêu người khác, hắn đau trong lòng, oán hận cùng thương tiếc đã sớm khắc cốt đến độ muốn làm hắn nổi điên!

Cả đời này, người vì hắn chịu thương vong, vì hắn đau lòng, vì hắn không tiếc tánh mạng. . . Nhưng nàng, lại là người đả thương hắn, cho hắn niếm trải đau đớn, cho hắn quên mất chính mình là ai!

"Kiếp này không phụ khanh".

Một lời hứa hẹn mà hầu như thiếu nữ nào cũng mơ ước và cảm động khi nghe thấy tình quân thủ thỉ bên tai mình. Nhưng, liệu có mấy nam tử thật lòng khi nói lời này?

Nàng cũng từng nghe qua ba nam nhân nói lời tương tự, nhưng rốt cuộc ai mới là người thật tình? Ai mới là người sẽ bảo hộ và yêu thương nàng trọn đời, nguyện cùng nàng trăm năm bạc đầu? Ai sẽ vì nàng bỏ xuống thù hận cùng tham vọng tranh đoạt đế vị? Rốt cuộc thì ai sẽ trân quý nàng hơn tất cả những thứ phàm tục khác?

Còn nàng, nàng sẽ tin ai và yêu ai? Đến bao giờ nàng mới nhìn thấu tâm mình?

Trong kinh Phật đã dạy: nhân sinh ra trên đời như thân sa vào bể khổ. Nếu tâm không động, tình không luyến thì thể xác nhẹ nhàng, tâm trí thảnh thơi. Nhưng một khi động tâm thì thân vướng vào hồng trần khổ lụy, chịu dày vò thể xác.

Có phải vì thế, vì nàng yêu người nên phải niếm khải khổ luỵ? Và những nam nhân kia, tận đáy tim cũng có nàng nên mới thống khổ, day dưa không dứt.




Chương 23: Trâm ngọc Liên Hoa.

Chương 021-030Posted by DAO TU 11 Dec, 2016 16:42:47

"Phải, đã dùng nhiều năm rồi."

Cây trâm ngọc Liên Hoa màu xanh này vốn là của sư phụ. Có một lần bởi vì nàng sợ nước nên không dám xuống hồ học bơi, nàng giẫy dụa không chịu thử, Đại sư huynh nổi giận nên hắn đem nàng ném vào trong hồ sen. Sau khi nàng được vớt lên, tóc trên đầu nàng đã bù xù rối tung, cây trâm của nàng không biết đã chìm nơi nào dưới đáy hồ. Ngày ấy khi sư phụ đến xem nàng, hắn đã dùng cây trâm ngọc Liên Hoa ở trên đầu mình mà thay nàng búi lại tóc.

"Đại sư huynh đối với ngươi như vậy nhưng ngươi vẫn không có hận hắn." Đào Giản cười cười nói.

"Đại sư huynh... đối với ta tốt lắm, chỉ là ta không chịu nghe lời, không cố gắng học nên mới chọc giận hắn."

Kỳ thật thì khi nàng còn nhỏ, hơn phân nửa quyền cước công phu là do Đại sư huynh dạy nàng. Sư phụ luôn bận rộn như vậy đâu có thời gian để thường xuyên giám sát. Chính vì nàng thể chất nữ nhi ốm yếu, lại còn muốn học đòi giống con trai luyện đao múa thương, khó tránh khỏi lực bất tòng tâm, và cũng vì thế mà khiến cho Đại sư huynh nổi giận. Hắn nghĩ nàng là một thằng bé lười biếng, không có cố gắng học tập. Trước đây nàng vẫn ai oán mỗi khi bị Đại sư huynh đánh phạt.

"Như vậy ở trong lòng của ngươi, Đại sư huynh tốt hay là Nhị sư huynh tốt?" Đào Giản không nằm nữa, hắn ngồi dậy, thân mình dựng thẳng nhìn nàng nghiêm trang hỏi.

"Nhị sư huynh sao lại hỏi như vậy?" Nàng nhíu mi hỏi lại. "Nhị sư huynh và Đại sư huynh đều là sư huynh của ta, sao có thể so ai tốt hơn ai?"

"Phải không?"

Đào Giản không có ý kiến gì, chỉ nhìn nàng một cái, trong tay vẫn nắm chặt cây trâm Liên Hoa. Hắn lại hỏi: "Các sư huynh dù sao so ra cũng không tốt bằng sư phụ phải không?"

"Các sư huynh cùng sư phụ đối với ta đều tốt." Nàng không biết Đào Giản vì sao phải hỏi như vậy, trong lòng có chút bất an.

"Tiểu Tứ, nếu... Ta chỉ nói, nếu có một ngày... "

Cửa phòng đột nhiên bị mở ra, Đào Giản dừng lại, không nói thêm tiếng nào.

"Đào Giản đại ca!" Người đó đi thẳng đến bên người Đào Giản, thân thiết kêu.

"Nhị công chúa sao lại đến đây?" Người tới chính là Nhị công chúa của Tây Minh quốc.

"Nhớ huynh!" Nàng không e dè nói như thế, còn thân thiết ôm lấy cánh tay Đào Giản.

"Nhị công chúa, ở đây còn có người... " Đào Giản xấu hổ liếc nhìn Mạc Thanh Đình một cái, thản nhiên rút cánh tay lại, tránh đi sự thân cận của công chúa.

"Huynh không cần cứ gọi ta là Nhị công chúa!" Hiên nhi hờn dỗi, hoàn toàn không để ý còn có người thứ ba ở trong phòng.

Mạc Thanh Đình đã ái ngại chịu không nổi, nàng ho khan vài tiếng.

"Ai da, ta đã quên còn có người ở đây!" Hiên nhi đảo mắt nhìn thoáng qua Mạc Thanh Đình rồi nói tiếp: "Đào Giản đại ca, huynh cùng sư đệ mình hàn huyên lâu như vậy rồi, cũng đã đủ rồi, huynh hãy đến chỗ ta ngồi một chút đi."

"Tiểu Tứ... "

"Nhị sư huynh, nếu công chúa đã thịnh tình mời huynh, ta đây không giữ chân huynh nữa."

Nàng che miệng cười, lần đầu tiên nhìn thấy Nhị sư huynh bị kinh ngạc. Hồi trước nàng luôn bị Đào Giản trêu đùa khi dễ, bây giờ hắn đã gặp phải người lợi hại hơn hắn, nàng vui cười khi thấy Nhị sư huynh cũng có lúc hết cách!

Đào Giản có chút oán hận nhìn nàng, nhưng hắn bị Nhị công chúa đeo dính, không có cách nào khác đành phải theo nàng ấy rời đi.

Sau khi Đào Giản cùng Nhị công chúa đi khỏi, Thanh Đình tĩnh tâm lại, đột nhiên nàng cảm thấy không ổn. Nhị công chúa của Tây Minh quốc này là người mà Tĩnh vương muốn làm mai cho sư phụ, nhưng theo nàng thấy vừa rồi, hình như Nhị công chúa rất thân thiết với Nhị sư huynh, nếu vậy chẳng phải là...

Nhìn cây trâm Liên Hoa mà Đào Giản bỏ lại trên bàn nàng thầm nghĩ, một bên là sư phụ nàng kính yêu, một bên là sư huynh từng nô đùa với nàng...

Mấy ngày sau, khi Kinh Chi Ngấn và Tĩnh vương đã tuần tra biên quan xong trở về, còn chưa chờ Phó Bắc đi thông truyền hắn đã vội đi tìm nàng.

Nàng đang ngồi ở dưới tàng cây mai đánh đàn, thần sắc rất tốt. Tiếng đàn du dương hòa cùng những cánh mai nhè nhẹ bay ở chung quanh. Cảnh sắc này không khỏi khiến hắn nhớ lại lần trước khi Yến Liên đến sơn trang thưởng tuyết, nàng đã ở Báo Ân các múa kiếm dưới tàng mai.

Người ta thường nói nữ tử như hoa, dù là lúc nàng ở Mai Lâm múa kiếm, hay ở dưới tàng hoa đào uống rượu, hoặc khi nàng ngây thơ nũng nịu với hắn ở bên hồ sen, lúc nào nàng cũng dịu dàng, xinh đẹp hơn cả bách hoa tiên.

Hắn đứng nhìn thất thần, mãi đến khi nàng đàn xong một khúc, quay đầu lại nhìn hắn mỉm cười. Nụ cười kia thuần khiết, nhẹ nhàn như đóa sen lẳng lặng hé nở.

"Sư phụ!" Nàng đứng dậy chào hắn.

"Sao lại ngồi đây đánh đàn?" Hắn đi đến bên cạnh nàng, ngón tay khẽ vuốt qua dây đàn.

"Nhàn rỗi nên đàn một khúc." Không thể nói cho sư phụ biết về vị tiên sinh ở trong vương phủ đã tặng nàng khúc phổ, bằng không theo tính tình của sư phụ thì hắn lại trách nàng thêm chuyện.

"Vết thương đã đỡ chưa?" Nhìn mặt nàng hồng hào, hai mắt sáng ngời hữu thần, xem ra vết thương đã tốt hơn nhiều rồi.

"Đã tốt lắm... " Nàng đột nhiên cúi đầu, nhìn chằm chằm áo choàng của sư phụ, không biết phải mở miệng thế nào.

"Có chuyện muốn nói với ta?"

"Dạ... Đồ nhi muốn hỏi sư phụ... Đối với Tây Minh nhị công chúa..."

"Ngươi khi nào thì bắt đầu để ý những chuyện như vậy?" Hắn hỏi ngược lại nàng, giọng nói không có vẻ gì tức giận, còn có chút tò mò. Không ngờ nàng lại hỏi đến chuyện này, hắn nghĩ người như nàng sẽ không để tâm đến những chuyện như vậy.

"Kỳ thật thì Nhị công chúa... nói về gia thế hay nhân phẩm đều tốt. Nếu sư phụ có ý với nàng ấy cũng là chuyện rất tốt, chỉ là..."

Nàng lựa lời nói vòng vo, vụng trộm liếc nhìn sư phụ đoán ý, khi thấy hắn nhếch môi cười khẽ, nàng sợ tới mức vội nuốt xuống mấy lời còn lại.

"Chỉ là cái gì?" Hôm nay tâm trạng hắn rất tốt nên lần đầu tiên không có tức giận khi nàng nhiều chuyện.

"Chỉ là... Chỉ là..." Nàng ấp a ấp úng, lập đi lập lại hai chữ ‘chỉ là’ nhưng vẫn không thể nói hết lời muốn nói.

"Chỉ là Nhị công chúa kia chấm trúng Nhị sư huynh của ngươi mà không phải là vi sư, có đúng không?" Hắn tiếp lời thay nàng, nói hết ý nàng muốn nói.

Nàng mở to mắt, kinh ngạc nhìn hắn hỏi: "Sư phụ đã biết?"

Hắn đương nhiên biết. Hôm Tĩnh vương nạp thiếp, sau buổi tiệc rượu Yến Hậu đã cố ý kêu hắn đưa Nhị công chúa trở về phòng. Trên đường đi Nhị công chúa đã đem chuyện trước sau nói rõ với hắn. Hắn vốn đối với việc Tĩnh vương muốn làm mai không để tâm, nhưng chưa biết phải từ chối ý tốt của bạn mình thế nào. Vì thế, sau khi nghe công chúa kia nói xong thì tảng đá trong lòng hắn nhẹ hẳn.

Đồ nhi Đào Giản cũng đã đến tuổi cưới vợ. Năm đó lúc cha mẹ Giản nhi lâm chung đã đem con của bọn họ phó thác cho hắn. Hắn cũng coi như một nửa thân nhân của Giản nhi, thế nên chuyện hôn sự này có lẽ sẽ do hắn làm chủ. Gần đây Đại đệ tử của hắn cùng với đồ đệ của Mai sư muội tình đầu ý hợp, còn Tam đệ tử thì thân phận là đương triều thái tử, hôn nhân của y tất nhiên phải do hoàng thất làm chủ. Mấy năm qua Giản nhi tự quản chuyện riêng của mình, hắn không có can thiệp, cũng thật sự chưa làm gì cho Nhị đồ đệ. Lần này, hắn định sẽ quan tâm nhiều hơn, về phần phải lo liệu ra sao thì bọn hắn phải bàn bạc kỹ hơn một phen.

"Vậy... Sư phụ không có trách Nhị sư huynh sao?" Nàng cẩn thận dò hỏi, bởi vì sắc mặt của sư phụ nàng luôn lạnh lùng giống như tảng băng vạn năm, nàng không thể nhìn ra hắn thản nhiên hay vẫn âm thầm khó chịu.

"Đình nhi." Hắn đột nhiên nhìn nàng khẽ kêu một tiếng, sắc mặt hơi mất tự nhiên. "Vi sư hỏi ngươi, ngươi... Trong lòng ngươi thật ra là hy vọng sư phụ cùng với công chúa kia, hay là mong muốn Nhị sư huynh ngươi và nàng thành một đôi?"

"Cái này... " Tại sao sư phụ đột nhiên cũng giống Nhị sư huynh vậy, đặt ra vấn đề khó trả lời làm cho người ta đau đầu? Nàng nhíu mày, thật sự khó hiểu.

"Ngươi không cần bởi vì ta là sư phụ mà thiên vị ta, chỉ cần nói ra lời thật lòng thôi." Hắn thật sự muốn biết trong lòng nàng rốt cuộc nghĩ thế nào.

"Vậy... Đồ nhi sẽ nói thật. Trong lòng đồ nhi thật ra hy vọng công chúa và... Nhị sư huynh thành một đôi, chỉ vì công chúa kia có tình ý với Nhị sư huynh, mà Nhị sư huynh cũng không phải vô tình đối với nàng ấy. Nếu hai người họ có duyên phận, có thể đến với nhau đương nhiên là tốt nhất, nhưng nếu như... Nếu sư phụ cũng thích công chúa, vậy... "

"Vi sư không thích nàng ấy." Hắn khẽ cười, khóe mắt đuôi mày không che giấu được vui mừng.

"Thật vậy chăng?" Trong lòng nàng thở phào nhẹ nhõm, rốt cuộc không cần lo lắng thay cho Nhị sư huynh.

"Sư phụ nên nhanh chóng thay Nhị sư huynh thu xếp mới được." Nhớ lại bộ dáng của Đào Giản và Nhị công chúa vừa rồi, nàng mong muốn sớm được uống rượu mừng của sư huynh.

"Đây là việc vui của Nhị sư huynh ngươi, ngươi nôn nóng cái gì?" Nhìn vẻ mặt nàng cao hứng, hắn trêu hỏi.

"Không có gì... "

Vì hôn sự của Nhị sư huynh đương nhiên là nàng vui mừng. Nhưng nàng càng vui hơn khi vị công chúa Tây Minh quốc điêu ngoa kia sẽ không trở thành sư mẫu của nàng. Nàng thật không dám tưởng tượng đến tương lai sau này lỡ như vị công chúa đó trở thành sư mẫu, phải sống chung dưới sự áp bức của nàng ấy e là nàng không có ngày lành! Bất quá, bí mật này nàng sẽ không cho sư phụ biết đâu!

"Còn dùng cây trâm này sao?" Hôm nay nàng búi tóc bằng cây trâm ngọc Liên Hoa, hắn sớm đã để ý.

"Dạ." Nàng thường ngày rất ít khi ra cửa, ba năm trước ở tiểu Thương Sơn cũng chưa từng xuống núi mua sắm, bên người chỉ có cây trâm cũ này của sư phụ.

"Ngày ấy thấy ngươi dùng một cây trâm bạch ngọc..." Hắn muốn nhắc đến hôm thái tử đến sơn trang thưởng tuyết, khi đó nàng đến Tây Noãn các ra mắt thái tử, trên đầu cài một cây trâm bạch ngọc.

"Trâm bạch ngọc?" Nàng hoàn toàn không có ấn tượng gì. Hôm ấy là Tiểu Lan giúp nàng búi tóc, mà nàng bởi vì muốn đi gặp Tam sư huynh nên hoàn toàn không có để tâm, cũng không nhớ hôm đó mình dùng trâm bạch ngọc.

"Chắc có lẽ là do bọn nha hoàn chọn cho ngươi. Nếu ngươi thích trâm thanh ngọc, lần sau ta sẽ kêu Phó Nam mang đến cho ngươi loại tốt hơn."

"Tạ ơn sư phụ."

Chỉ vì một cây trâm mà tâm tình sư phụ tựa như thay đổi hoàn toàn? Khó được khi hắn ôn nhu nói chuyện lâu như vậy, thật sự khiến cho nàng không quen.

"Qua mấy ngày nữa chúng ta sẽ khởi hành trở về Yến thành." Hắn vừa nói vừa thay nàng chỉnh sửa lại áo choàng cho ngay.




Fill in only if you are not real





The following XHTML tags are allowed: <b>, <br/>, <em>, <i>, <strong>, <u>. CSS styles and Javascript are not permitted.