KIẾP NÀY KHÔNG PHỤ KHANH

KIẾP NÀY KHÔNG PHỤ KHANH

Đan-lặc-cá-đan




http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=76159

Thể Loại: Ngôn tình cổ đại, Cung đấu, Ngược tâm, HE
Tựa gốc: Kiếp Này Đừng Phụ Khanh
Nguồn: Tàng Thư Viện
Convert: Micheal
Edit: Đào Tử

Bản convert: Hoàn, 167 chương + 10 Phiên ngoại
Bản edit: Chưa hoàn. Bắt đầu edit vào đầu tháng 10-2014
Lịch cập nhật: Ngày 15, trung bình 1-2 chương mỗi tháng.



Giới thiệu truyện

Nàng là công chúa tiền triều, một đứa nhỏ được sinh ra không phải từ tình yêu giữa song thân. Phụ vương nàng là Mộ Dung Chiến, quốc chủ của Ngạn quốc, vì cưỡng cầu mẫu phi của nàng nên mới có nàng. Từ nhỏ nàng bị phụ vương ruỗng bỏ vì lời tiên đoán là yêu nghiệt tai tinh, nàng hạ phàm là để huỷ diệt Ngạn quốc và chúng sinh. Ngoài huyết mạch đang lưu chảy trong người là Mộ Dung hoàng tộc, ngay cả thân phận công chúa nàng cũng không có. Nhưng mà chính huyết mạch này lại là điểm trí mạng của nàng khi tân vương sát hôn quân, diệt Mộ Dung hoàng tộc. Ngạn quốc nay đổi thành Trinh quốc, nàng là dư đản của tiền triều, nàng sẽ phải trả những món nợ mà người đã cho nàng sinh mạng kia vay.

Trong kiếm quang mưa máu, trong hỗn loạn tàn sát nàng đã gặp hắn. Hắn là bằng hữu của Trinh Đế, là Thái phó của tân triều Thái tử, là trang chủ của Mạc Ly trang uy danh. Hắn có thể nói dưới một người mà trên vạn người, hay đúng hơn hắn có thể có cả thiên hạ này nếu hắn muốn. Chẳng qua hắn giúp Trinh Đế vì muốn thiên hạ thái bình, an cư lạc nghiệp - không vì công danh quyền tước.

Hắn cứu nàng, dưỡng nàng, hộ nàng. Khởi đầu hắn vì không biết thân phận nàng nên mới thu nhận nàng làm đồ đệ. Sau nhiều năm chung sống, tình sư đồ đã ăn sâu thì hắn mới biết nàng chính là con gái của hôn quân đã sát hại song thân hắn. Hắn một kiếm có thể lấy mạng nàng, nhưng lại vì cái gì mà không thể xuống tay?

Đối nàng, hắn luôn rối loạn phương hướng, mất thần trí, không còn thông minh. Đối mặt nàng hắn lại giống như một tên thiếu niên khờ ngốc, khát vọng có được tình yêu của nàng, dùng mạng của hắn bảo trụ nàng. Nhưng hắn chưa từng được vui sướng vì cảm thụ trong lòng nàng có hắn, ngược lại khi phát hiện nàng yêu người khác, hắn đau trong lòng, oán hận cùng thương tiếc đã sớm khắc cốt đến độ muốn làm hắn nổi điên!

Cả đời này, người vì hắn chịu thương vong, vì hắn đau lòng, vì hắn không tiếc tánh mạng. . . Nhưng nàng, lại là người đả thương hắn, cho hắn niếm trải đau đớn, cho hắn quên mất chính mình là ai!

"Kiếp này không phụ khanh".

Một lời hứa hẹn mà hầu như thiếu nữ nào cũng mơ ước và cảm động khi nghe thấy tình quân thủ thỉ bên tai mình. Nhưng, liệu có mấy nam tử thật lòng khi nói lời này?

Nàng cũng từng nghe qua ba nam nhân nói lời tương tự, nhưng rốt cuộc ai mới là người thật tình? Ai mới là người sẽ bảo hộ và yêu thương nàng trọn đời, nguyện cùng nàng trăm năm bạc đầu? Ai sẽ vì nàng bỏ xuống thù hận cùng tham vọng tranh đoạt đế vị? Rốt cuộc thì ai sẽ trân quý nàng hơn tất cả những thứ phàm tục khác?

Còn nàng, nàng sẽ tin ai và yêu ai? Đến bao giờ nàng mới nhìn thấu tâm mình?

Trong kinh Phật đã dạy: nhân sinh ra trên đời như thân sa vào bể khổ. Nếu tâm không động, tình không luyến thì thể xác nhẹ nhàng, tâm trí thảnh thơi. Nhưng một khi động tâm thì thân vướng vào hồng trần khổ lụy, chịu dày vò thể xác.

Có phải vì thế, vì nàng yêu người nên phải niếm khải khổ luỵ? Và những nam nhân kia, tận đáy tim cũng có nàng nên mới thống khổ, day dưa không dứt.




Chương 22: Thế ngoại cao nhân.

Chương 021-030Posted by DAO TU 11 Dec, 2016 16:38:55

"Sư phụ!" Nàng cắn môi dưới, cúi đầu không nói thêm tiếng nào.

Hắn nhìn thấy bộ dáng nàng nhẫn nhịn, lời trách cứ sắp nói ra miệng đành nuốt trở vào: "Trở về nghỉ ngơi đi."

Nhìn theo bóng dáng nàng trở về phòng, không biết sao trong lòng hắn có chút oán hận nàng.

Sau tiệc cưới Yến Hậu cùng Kinh Chi Ngấn đi tham quan ngoài thành. Mạc Thanh Đình đoán là sư phụ nàng lần này tới Nam Quận ngoài việc uống rượu mừng của Tĩnh vương còn ngầm thay Tuyên Nhân Đế đến để thị sát động thái của mấy tiểu quốc ở phía nam.

Trước khi Trinh quốc tiêu diệt Ngạn quốc, mấy tiểu quốc chung quanh luôn rục rịch, thỉnh thoảng lại khiêu chiến, lỡ đánh thua thì sẽ dâng công chúa nước mình cầu hòa, vương phi của Yến Hậu chính là công chúa hòa thân của Tây Minh quốc.

Tuy rằng mấy năm nay dưới sự thống trị của Tuyên Nhân Đế, các tiểu quốc ở phía nam đều cúi đầu thần phục, nhưng thật ra không thiếu người có dã tâm mưu đồ khác. Trong lúc này tiểu quốc có thực lực nhất, muốn chống lại Trinh quốc là Vũ quốc. Mấy năm nay Vũ quốc dã tâm bừng bừng, muốn nhất thống thiên hạ, đã nhiều lần khơi mào chiến sự. Tuyên Nhân Đế rất lo lắng nên lệnh cho sư phụ nàng đến quan sát một phen. Tuy sư phụ nhiều năm qua không để ý việc triều đình, nhưng dẫu sao hắn vẫn còn là bằng hữu của Tuyên Nhân Đế, vì tình vì lý nên hắn đã quyết định đi một chuyến này.

Mấy ngày nay tuy Kinh Chi Ngấn vắng mặt, nhưng Phó Bắc một tấc cũng không rời khỏi nàng. Nàng vì cứ tránh mặt ở trong phòng nên thật sự có chút buồn bực, muốn đi ra ngoài dạo một chút. Ở trong vương phủ cảnh trí không tệ, giữa mùa đông mà các loại hàn hoa chịu lạnh đều đua nhau nở thật đẹp. Nàng cùng Phó Bắc đi dạo ở hoa viên, thỉnh thoảng dừng chân ngắm thưởng. Hai người đi đến một đình viện yên tĩnh ở trong vườn, chợt nghe cách đó không xa truyền đến tiếng đàn thanh thoát khoan thai.

Từ nhỏ nàng theo sư phụ học cầm kỳ thư họa, và món tuyệt kỹ là huyền cầm. Khi nghe tiếng đàn kia nàng cảm thấy âm điệu rất thuần nhuyễn, chứng tỏ người đang đánh đàn không phải tầm thường. Nàng cảm thấy rất tò mò nên nương theo tiếng đàn đi tìm.

Vòng qua phía sau núi giả là một cái hồ, trên hồ có một tiểu đình, và trong đình có một người đang ngồi quay lưng về phía nàng đánh đàn.

"Huynh ở lại đây, ta qua bên đó xem thử." Nàng kêu Phó Bắc ở lại chờ, một mình nàng bước vào trong đình.

Người nọ... đỉnh đầu búi tóc, một thân áo choàng bố y tầm thường, hắn vẫn chuyên tâm đánh đàn giống như không biết có nàng đang đứng ở phía sau.

Mạc Thanh Ðình cũng xem như thông hiểu một chút âm luật, biết vài khúc nổi danh, nhưng nàng chưa bao giờ nghe qua khúc đàn này. Tiếng đàn tươi mát êm tai, âm điệu ngân nga văng vẳng. Bỗng nhiên, âm điệu cuối vun vút ào ạt như tiếng ngàn con ngựa truy đuổi, trước mắt như hiện ra cảnh hào hùng quyết chiến giữa sa trường. Trong lúc nàng còn miên man tưởng tượng cảnh tráng lệ kia thì tiếng đàn bỗng dưng chậm lại, ước chừng sau một cái gật đầu thì âm điệu lại đột biến, trở nên thê thê thảm thảm, giống như cảnh tan thương bi tráng sau chiến tranh, nơi nơi chết chóc, thân xác bị vùi dập, xương khô phơi đầy đồng hoang. Tiếng huyền cầm tiếp tục trầm thấp gợi cảm, tựa như tiếng rên rĩ than vãn của những người có thân nhân chết trận, những tiếng chiêu an gọi hồi, vỗ về các tướng sĩ tử trận sa trường…

Người nọ đã ngưng đàn nhưng nàng vẫn còn sững sờ, ngây người ra đó.

"Khúc đàn này là tại hạ tùy tâm sáng tác, nếu cô nương thích thì đừng ngại, hãy cầm lấy khúc phổ để luyện tập đi."

Người nọ vẫn đưa lưng về phía nàng, hắn đột ngột nói chuyện khiến nàng giật mình, đồng thời cũng kéo nàng trở lại thực tại.

"Ta không phải cô nương." Nàng trầm giọng nói.

"Ồ?"

Người nọ lúc này mới quay lại, chăm chú nhìn nàng từ đầu tới chân, cuối cùng hắn đứng lên vái chào rồi nói: "Tại hạ mạo phạm, thỉnh công tử thứ lỗi."

"Người không biết không trách, tiên sinh không cần xin lỗi." Nàng lễ độ đáp lời.

"Tại hạ nghe bước chân công tử nhẹ nhàn khoan thai, hơi thở nhỏ nhẹ yếu ớt mới tưởng là… Thì ra là lão hồ đồ !"

"Lão?"

Nàng nhìn kỹ người trước mặt. Tuy hắn một thân quần áo cũ, nhưng làn da trắng mịn, mặt mày thanh tú, so với sư phụ nàng chắc cùng lắm chỉ hơn độ vài tuổi thôi.

"Nhìn diện mạo tiên sinh thì tuổi tác không có khác biệt mấy so với gia sư, tại sao lại tự xưng lão như vậy?"

"Phải không?" Người nọ hình như rất vui khi nghe nàng nói vậy, hắn mỉm cười.

"Thứ cho ta mạo muội, tiên sinh phổ khúc nhạc thật sự rất hay, tay đàn cũng rất điêu luyện. Tiên sinh ở vương phủ là…"

"Tại hạ được Vương gia thưởng thức, ở lại trong phủ dạy các vị tiểu thư, công tử đọc sách viết chữ."

Thì ra là một tiên sinh dạy học, nhưng thân phận này thật ra rất hợp với dáng vẻ thư sinh của hắn.

"Nghe tiếng đàn của tiên sinh không giống như chỉ để tiêu khiển bình thường, hình như đã có cao nhân chỉ điểm qua thì phải?"

"Cao nhân chỉ điểm thì chưa từng có, chỉ vì tại hạ thường ngày nhàn rỗi, không có bận việc gì khác nên chính mình luyện tập mà thôi." Hắn khiêm tốn đáp.

"Tiên sinh khiêm tốn. Vừa rồi tiên sinh nói muốn đem khúc phổ này tặng cho ta là thật sao?" Nàng rất thích khúc đàn này.

"Đương nhiên là thật." Hắn từ trong ống tay áo rút ra một khúc phổ đưa cho nàng rồi nói tiếp: "Khúc phổ này tại hạ không thể tặng vô điều kiện cho công tử, nếu không ngại, đành miễn cưỡng công tử đàn một lần cho tại hạ nghe vậy."

"Không ngại."

Nàng tiếp nhận khúc phổ rồi nhìn qua một lúc. Sau khoảng một nén nhang, nàng đặt khúc phổ bên cạnh huyền cầm và ngồi xuống bắt đầu đánh đàn. Nàng đàn khúc nhạc kia từ đầu đến cuối, không có đàn sai cung âm nào.

"Trí nhớ công tử thật tốt, tay đàn cũng rất tốt." Người nọ đứng ở một bên gật gật đầu khen ngợi.

"Tiên sinh chê cười rồi."

"Công tử, mình phải trở về!" Phó Bắc đứng cách đó không xa kêu nàng.

"Tiên sinh, hôm nay may mắn được hạnh ngộ, lại được tiên sinh tặng khúc phổ này, Thanh Đình ở đây xin cảm tạ. Nhưng Thanh Đình chỉ lưu lại ở Tĩnh vương phủ vài ngày, mấy hôm nữa đã phải rời khỏi đây, e rằng không kịp đáp lễ tiên sinh!" Phần lễ tặng này nàng cũng không biết phải dùng vật gì đáp lại mới có thể so được với giá trị của nó!

"Công tử không cần ái ngại! Tại hạ chính vì cảm thấy mình có duyên với công tử, thích công tử là một người tri âm yêu đàn nên mới muốn tặng khúc phổ, cũng không có ý chờ mong công tử hồi báo."

"Tiên sinh nói rất đúng! Chỉ là hôm nay từ biệt không biết đến ngày nào mới có thể gặp lại tiên sinh!"

Chưa nói đến người này có tuyệt kỹ đánh đàn, chỉ riêng dáng vẻ nhàn nhã không nhiễm thế tục của hắn cũng đã khiến người khác sinh hảo cảm. Trên đời này có được mấy người thoát khỏi tục lụy, không vướng bận yêu hận tình si, khí chất của hắn hoàn toàn thuộc về thế ngoại cao nhân.

"Có duyên tự nhiên sẽ gặp lại." Hắn nói lời sâu xa rồi mỉm cười với nàng, sau đó khoát tay áo nói tiếp: "Đi đi, đường từ đây trở về không gần, công tử sẽ phải đi một đoạn dài."

"Cáo từ." Nàng cúi chào rồi rời khỏi tiểu đình.

Người nọ vẫn đứng ở trong đình nhìn theo bóng dáng của nàng, khẽ buông tiếng thở dài. Ai, chỉ sợ con đường này của cô nương thật sự khó đi!

Khi Mạc Thanh Đình trở về phòng của mình thì từ xa nàng đã nhìn thấy trước cửa phòng có mấy người đang đứng chờ. Thấy nàng trở lại, một nha hoàn bước tới trước mặt nàng hành lễ: "Khấu kiến công tử, chủ tử của nô tì đang chờ công tử ở bên trong!"

"Chủ tử ngươi là?" Trong vương phủ này người người đều là chủ tử, không biết nàng ấy đang nói đến ai.

"Chủ tử của nô tì là Vương phi, chính thất phu nhân của Tĩnh vương gia."

Thì ra là Tĩnh vương phi. Mạc Thanh Đình chưa bao giờ gặp qua vị vương phi này, càng không có giao tình gì đặc biệt, không biết tại sao nàng ấy lại tìm nàng.

Khi Thanh Đình và Phó Bắc chuẩn bị đi vô phòng thì hắn bị một nha hoàn ngăn lại: "Vương phi căn dặn, người muốn một mình nói chuyện riêng với công tử."

"Một mình nói chuyện riêng?" Nàng nhíu mày hỏi lại.

Cô nam quả nữ ở riêng trong phòng e là bất tiện. Tuy bên ngoài còn có hạ nhân đứng hầu, nhưng dù sao đối phương cũng là Vương phi, là Đại công chúa của Tây Minh quốc, nếu nàng cứ tùy tiện đi vào gặp mặt như vậy, cho dù nàng không để ý, chỉ sợ sau khi sư phụ nàng biết được... hắn nhất định lại quở trách nàng.

Không thể lên tiếng từ chối, nàng đành phải miễn cưỡng đẩy cửa bước vào phòng. Sau khi đã vào trong nàng liền thấy ở đó có một người đang đứng chờ nàng. Người ấy vừa nhìn thấy nàng đã nhếch môi cười, đôi mắt phượng lộ vẻ trêu đùa.

"Nhị sư huynh?"

Nàng không thể tưởng tượng được, thật bất ngờ khi thấy người đang chờ nàng ở trong phòng lại là Nhị sư huynh Đào Giản!

"Kinh ngạc đến ngốc luôn hả? Nhìn thấy Nhị sư huynh ngay cả một câu ngươi cũng không thể nói sao?"

Đào Giản thấy nàng sửng sốt thì vô cùng cao hứng, hắn giang tay ôm trọn nàng vào trong lòng rồi nói: "Đến đây, để cho Nhị sư huynh ôm ngươi một cái, để ta nhìn coi sư phụ chúng ta đã dưỡng ngươi thành mập ốm thế nào!"

"Nhị sư huynh, sao huynh lại có mặt ở đây?" Còn lấy danh nghĩa của Tĩnh vương phi xuất hiện ở trong vương phủ này.

"Đồ ngốc!" Hắn buông nàng ra, ngón trỏ điểm nhẹ ót nàng, nói: "Đại sư huynh ngươi phải chinh chiến ở biên quan, ngươi cho là Nhị sư huynh ta có thể may mắn nhàn hạ?"

Đào Giản vừa nói xong nàng liền hiểu ra: "Nói như vậy, sư huynh là được phái tới..."

"Xuỵt...." Hắn vội đưa tay bụm miệng nàng lại, nói: "Trong lòng hiểu là được rồi."

Nàng nhìn hắn gật gật đầu, hắn rút tay lại để cho nàng tiếp tục nói chuyện. "Nhưng, sao sư huynh lại xuất hiện ở Tĩnh vương phủ?"

Nàng vẫn không hiểu nội tình cho lắm.

"Chuyện này còn có một đoạn quá khứ sâu xa!" Đào Giản đi đến nằm lên giường nàng, tay hắn chống đầu, bộ dáng lười nhác bỡn cợt.

"Năm đó ta đi du ngoạn Tây Minh quốc, bởi vì vụng trộm xuất quan nên không có lấy được văn điệp thông quan, ta cũng không ngờ mình lại xui xẻo bị bắt. Khi đó người Tây Minh quốc muốn xử quyết ta, Nhị sư huynh ngươi thiếu chút nữa là mệnh treo sợi tóc rồi!"

"Sau đó thì sao?" Nàng châm chén trà đưa cho Đào Giản. Hắn tiếp lấy, uống mấy ngụm trước khi kể tiếp.

"Sau đó may mà ta nhìn thấy bố cáo trên tường thành... Khi đó ái nữ của Tây Minh quốc vương bị quái bệnh, hắn tuyên triệu toàn bộ đại phu y giả ở trong nước đến chuẩn trị cho nàng, nhưng không có người nào có thể trị lành bệnh của công chúa. Quốc vương sau đó cho bố cáo tìm danh y khắp nơi!"

"Chắc là Nhị sư huynh đã nhận hoàng bảng rồi đi trị liệu cho công chúa, nhờ sư huynh diệu thủ hồi xuân mà nàng ấy không lâu sau đã được chữa khỏi! Đối với Tây Minh quốc thì sư huynh là một đại ân nhân phải không?" Nàng tiếp lời nói.

"Sư đệ thật là thông minh!" Đào Giản chấp hai tay áo, bày ra bộ dáng kiêng nể để trêu ghẹo nàng.

"Người mà sư huynh lúc trước đã cứu là Đại công chúa của Tây Minh quốc? Là Tĩnh vương phi bây giờ?" Có lẽ vì thế nên sư huynh mới có thể mượn danh nghĩa của Vương phi để đến gặp mình?

"Cũng không phải!" Đào Giản lắc lắc đầu. "Người ta cứu là Nhị công chúa."

"Là nàng ấy... " Thì ra sư huynh từng cứu Nhị công chúa của Tây Minh quốc! Hắn cứu nàng ta, còn nàng ta thì thiếu chút nữa lại hại mình mất mạng!

"Sư phụ và Tĩnh vương gia đã đi tuần biên quan?" Hắn vòng vo chuyển đề tài.

"Phải, đã đi mấy ngày rồi. Sư huynh tính tránh mặt ở đây bao lâu?"

"Cái này khó nói chính xác. Nếu tình hình nơi này chuyển biến quá lớn chỉ e ta còn lâu mới có thể quay về. Nhưng Đại sư huynh ngươi thì sắp khải hoàn trở về rồi đó!"

"Thật vậy à? Như vậy tốt quá!"

Đại sư huynh chinh chiến ở biên quan đã nhiều năm, lần này cùng Vũ quốc giao phong hắn đánh thắng trận. Nghe nói thực lực của Vũ quốc bị yếu dần, xem ra hai nước đã muốn đình chiến.

"Việc này ngươi đi hỏi sư phụ sẽ rõ ràng, thực hư thế nào chưa tới phiên ta được biết." Đào Giản đột nhiên có chút kỳ lạ, trong tay hắn đang xăm soi một cây trâm ngọc màu xanh.

Cây trâm ngọc này nàng thường dùng, nhưng hôm nay nàng chỉ cột tóc bằng một sợi dây vải nên không có dùng nó, ban sáng nàng đã đặt nó ở đầu giường.

"Cây trâm này của ngươi có tuổi rồi..." Hắn cúi đầu nói, cầm cây trâm niết mạnh trong lòng bàn tay, dường như không còn cảm giác đau.




Fill in only if you are not real





The following XHTML tags are allowed: <b>, <br/>, <em>, <i>, <strong>, <u>. CSS styles and Javascript are not permitted.