KIẾP NÀY KHÔNG PHỤ KHANH

KIẾP NÀY KHÔNG PHỤ KHANH

Đan-lặc-cá-đan




http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=76159

Thể Loại: Ngôn tình cổ đại, Cung đấu, Ngược tâm, HE
Tựa gốc: Kiếp Này Đừng Phụ Khanh
Nguồn: Tàng Thư Viện
Convert: Micheal
Edit: Đào Tử

Bản convert: Hoàn, 167 chương + 10 Phiên ngoại
Bản edit: Chưa hoàn. Bắt đầu edit vào đầu tháng 10-2014
Lịch cập nhật: Ngày 15, trung bình 1-2 chương mỗi tháng.



Giới thiệu truyện

Nàng là công chúa tiền triều, một đứa nhỏ được sinh ra không phải từ tình yêu giữa song thân. Phụ vương nàng là Mộ Dung Chiến, quốc chủ của Ngạn quốc, vì cưỡng cầu mẫu phi của nàng nên mới có nàng. Từ nhỏ nàng bị phụ vương ruỗng bỏ vì lời tiên đoán là yêu nghiệt tai tinh, nàng hạ phàm là để huỷ diệt Ngạn quốc và chúng sinh. Ngoài huyết mạch đang lưu chảy trong người là Mộ Dung hoàng tộc, ngay cả thân phận công chúa nàng cũng không có. Nhưng mà chính huyết mạch này lại là điểm trí mạng của nàng khi tân vương sát hôn quân, diệt Mộ Dung hoàng tộc. Ngạn quốc nay đổi thành Trinh quốc, nàng là dư đản của tiền triều, nàng sẽ phải trả những món nợ mà người đã cho nàng sinh mạng kia vay.

Trong kiếm quang mưa máu, trong hỗn loạn tàn sát nàng đã gặp hắn. Hắn là bằng hữu của Trinh Đế, là Thái phó của tân triều Thái tử, là trang chủ của Mạc Ly trang uy danh. Hắn có thể nói dưới một người mà trên vạn người, hay đúng hơn hắn có thể có cả thiên hạ này nếu hắn muốn. Chẳng qua hắn giúp Trinh Đế vì muốn thiên hạ thái bình, an cư lạc nghiệp - không vì công danh quyền tước.

Hắn cứu nàng, dưỡng nàng, hộ nàng. Khởi đầu hắn vì không biết thân phận nàng nên mới thu nhận nàng làm đồ đệ. Sau nhiều năm chung sống, tình sư đồ đã ăn sâu thì hắn mới biết nàng chính là con gái của hôn quân đã sát hại song thân hắn. Hắn một kiếm có thể lấy mạng nàng, nhưng lại vì cái gì mà không thể xuống tay?

Đối nàng, hắn luôn rối loạn phương hướng, mất thần trí, không còn thông minh. Đối mặt nàng hắn lại giống như một tên thiếu niên khờ ngốc, khát vọng có được tình yêu của nàng, dùng mạng của hắn bảo trụ nàng. Nhưng hắn chưa từng được vui sướng vì cảm thụ trong lòng nàng có hắn, ngược lại khi phát hiện nàng yêu người khác, hắn đau trong lòng, oán hận cùng thương tiếc đã sớm khắc cốt đến độ muốn làm hắn nổi điên!

Cả đời này, người vì hắn chịu thương vong, vì hắn đau lòng, vì hắn không tiếc tánh mạng. . . Nhưng nàng, lại là người đả thương hắn, cho hắn niếm trải đau đớn, cho hắn quên mất chính mình là ai!

"Kiếp này không phụ khanh".

Một lời hứa hẹn mà hầu như thiếu nữ nào cũng mơ ước và cảm động khi nghe thấy tình quân thủ thỉ bên tai mình. Nhưng, liệu có mấy nam tử thật lòng khi nói lời này?

Nàng cũng từng nghe qua ba nam nhân nói lời tương tự, nhưng rốt cuộc ai mới là người thật tình? Ai mới là người sẽ bảo hộ và yêu thương nàng trọn đời, nguyện cùng nàng trăm năm bạc đầu? Ai sẽ vì nàng bỏ xuống thù hận cùng tham vọng tranh đoạt đế vị? Rốt cuộc thì ai sẽ trân quý nàng hơn tất cả những thứ phàm tục khác?

Còn nàng, nàng sẽ tin ai và yêu ai? Đến bao giờ nàng mới nhìn thấu tâm mình?

Trong kinh Phật đã dạy: nhân sinh ra trên đời như thân sa vào bể khổ. Nếu tâm không động, tình không luyến thì thể xác nhẹ nhàng, tâm trí thảnh thơi. Nhưng một khi động tâm thì thân vướng vào hồng trần khổ lụy, chịu dày vò thể xác.

Có phải vì thế, vì nàng yêu người nên phải niếm khải khổ luỵ? Và những nam nhân kia, tận đáy tim cũng có nàng nên mới thống khổ, day dưa không dứt.




Chương 21: Tĩnh vương thâm tình.

Chương 021-030Posted by DAO TU 15 Nov, 2016 20:38:41

"Được rồi được rồi, ta chỉ là muốn trêu huynh một chút thôi mà, huynh làm gì mà tức giận dữ vậy! Sao ta lại không biết tâm tư của huynh đối với muội ấy chứ?" Mạc Thanh Đình sớm biết Phó Bắc coi trọng tiểu đồ đệ Vũ Vi của Mai sư thúc.

Nàng còn nhớ rõ, năm ấy khi Mai sư thúc mang theo tiểu đồ đệ đến Mạc Ly sơn trang, cô tiểu sư muội tên gọi Vũ Vi kia vì lạc đường mà vào nhầm Liên Hoa tiểu trúc của nàng. Lúc đó tiểu sư muội bị một con chó săn rượt đuổi chạy té xuống hồ sen. Chính Phó Bắc đã cứu muội ấy lên từ dưới hồ, nhưng sau khi Vũ Vi nghe nói con chó kia là của Phó Bắc nuôi thì tiểu sư muội liền trở mặt. Sau đó tiểu sư muội luôn gây khó dễ, khiến Phó Bắc bị đồng môn ở sơn trang trêu đùa đến thảm!

Nhưng không ai ngờ, hai người kia lại thật sự nẩy sinh tình cảm với nhau. Có lần nàng ngẫu nhiên thấy Phó Bắc ngẩn người nhìn sắc hoa tường vi ở trong vườn mới phát hiện ra.

"Tôi, tôi nào có tâm tư gì chứ!" Phó Bắc xoay người sang chỗ khác nói.

"Thật không có? Vậy huynh nói cho ta biết cái khăn tay mà huynh cả ngày cất giữ ở bên người là của ai vậy? Cái khăn mà bên trên có thêu một đóa hoa tường vi đó?" Nàng vừa cười vừa nhìn mặt Phó Bắc đỏ bừng.

"Cho dù là có thì thế nào? Trang chủ cũng vậy, không phải lúc nào người cũng mang theo cái khăn tay kia hay sao..." - Tự biết mình lỡ lời, Phó Bắc lập tức nhỏ giọng lại, nhưng hắn không thể không ai oán nói tiếp: "Tứ công tử đừng cứ ở đó mà nói tôi! Chờ qua hai năm nữa, tới lúc trang chủ cho người xem mắt chọn dâu, để xem chừng đó công tử sẽ thế nào cho biết! Tới lúc đó nếu công tử gặp phải một cô nương xấu thì coi như vị ‘thần tiên công tử’ này hái được quả chua rồi!"

"Sư phụ sẽ không!" Nàng thu lại tươi cười.

"Cho dù tới lúc đó trang chủ không ép công tử, nói không chừng Hoàng thượng lại muốn chọn công tử làm phò mã, công chúa Loan Trân kia dường như rất si mê công tử thì phải! Như vậy cũng tốt, chờ sau khi công tử vào cung rồi thì có thể thường xuyên gặp mặt Tam sư huynh của người. Hai người từ nhỏ đã có tình cảm tốt với nhau, Tam công tử lại là Thái tử, sau này hắn đăng cơ làm hoàng đế chắc sẽ không bạc đãi công tử đâu."

"Huynh lại nói bậy bạ cái gì đó?" Nhắc tới Tam sư huynh lòng nàng lại không thể bình tĩnh thản nhiên.

"Tôi đâu có nói bậy!" Phó Bắc còn muốn nói tiếp nhưng đã có người đẩy cửa phòng bước vào.

"Trang chủ."

"Ừ."

Hắn đi đến trước mặt nàng, Phó Bắc mang ghế cho hắn ngồi.

"Sao còn chưa đi nghỉ ngơi?"

"Đồ nhi vừa mới cùng Phó Bắc chơi hai bàn cờ, có chút mệt mỏi nên ngồi nghỉ tạm ở nhuyễn tháp này. Sư phụ sao lại đến đây? Yến tiệc ở bên ngoài đã xong rồi?"

Nàng nhìn mặt sư phụ hơi ửng đỏ, có lẽ bởi vì hắn uống rượu và có chút say. Lúc này đây, ánh mắt hắn không có vẻ lãnh khốc như thường ngày, ngược lại thêm mấy phần ấm áp, thân cận.

"Ta nhín chút thời gian đến xem ngươi." Yến tiệc vẫn còn chưa kết thúc, hắn lấy cớ đi ra ngoài tỉnh rượu rồi đến đây thăm nàng.

"Dạ..." Nàng không biết nên nói thêm cái gì, chỉ im lặng cúi đầu nhìn bàn tay mình, những ngón tay trắng nõn thon dài.

Hắn nhìn nàng trong chốc lát rồi nắm lấy cổ tay nàng. Nàng giật mình, phản ứng tự nhiên muốn rút tay lại, nhưng hắn đã giữ chặt lấy cổ tay và nói: "Đừng có nhúc nhích, để cho ta bắt mạch."

Thì ra là sư phụ muốn bắt mạch cho nàng! Nàng vừa đỏ mặt vừa để yên cổ tay mình trong lòng bàn tay hắn, nàng thầm tự trách sao bản thân có thể hiểu lầm ý của sư phụ.

"Thương thế mặc dù đã tốt hơn nhiều, nhưng từ nhỏ thân ngươi đã yếu nhược, nếu không có việc gì thì đừng có đi ra ngoài, muốn làm cái gì thì hãy bảo Phó Bắc đi làm. Mấy ngày sau ta sẽ cùng Vương gia đi xem xét ngoài thành, ngươi… hãy nhớ kỹ lời ta dặn."

Nói dứt lời Kinh Chi Ngấn vẫn như cũ, nắm chặt lấy cổ tay nàng. Hắn vừa uống rượu nên trên người có chút men nóng, cổ tay nàng trắng mịn mát lạnh, nắm ở trong tay dường như có thể giải mấy phần nóng bức.

"Dạ, đã biết."

Kinh Chi Ngấn trở lại bàn tiệc. Phó Bắc sửa soạn chăn giường muốn hầu hạ nàng đi ngủ nhưng nàng lắc đầu, nói muốn ngồi ở đó thêm một chút nữa, nàng bảo hắn lui xuống nghỉ ngơi trước.

Ngồi ở trên nhuyễn tháp được một hồi nàng cảm thấy trong người hơi lạnh, gió đêm thỉnh thoảng theo song cửa sổ lùa vào phòng. Nàng đứng dậy định đóng cửa sổ lại, chợt nhìn thấy dưới tàng cây mai trong sân có bóng người đứng đó. Người ấy hình như cảm giác được có người đang nhìn mình, hắn xoay người lại và nhìn nàng mỉm cười, nụ cười kia phảng phất chút mất mát, bất đắc dĩ. Nàng khoác áo choàng vào, rời khỏi phòng đi tới đứng dưới tàng cây mai bên cạnh người ấy.

"Có phải trong lòng ngươi đang thắc mắc tại sao ta lại đứng ở nơi này?" Hắn nhìn theo những cánh hoa mai rơi rụng, lướt nhẹ qua mặt nàng, ánh mắt hắn hàm chứa chút mơ màng quyến luyến.

"Hôm nay là ngày vui của Vương gia, tại sao ngài không ở trong phòng tân phu nhân?"

"Tân phu nhân… Thì thế nào, dẫu sao cũng không phải là người ở trong lòng."

Nghe hắn nói như thế, nàng quay sang nhìn hắn: "Vương gia sao lại nói như vậy? Nếu không thích sao còn nạp làm thiếp?"

Nghe đồn Tĩnh vương Yến Hậu đam mê nữ sắc, nhưng bây giờ nhìn thấy vẻ mặt hắn cô đơn buồn bã, rõ ràng là không có nửa phần để tâm.

"Năm ấy cũng một đêm như thế này, nàng đứng ở dưới tàng cây mai nhìn ta từ xa. Dù hôm đó là ngày vui của nàng, nhưng nàng lại mặc một thân trắng như tuyết, màu áo tương phản với những cánh hoa mai đỏ rơi rụng chung quanh nàng, hình ảnh kia thật xuất trần phiêu miểu (mơ hồ ẩn hiện)… Ta biết trong lòng nàng không muốn, nhưng… không còn cách nào khác."

Yến Hậu lộ vẻ bất đắc dĩ, cười khổ rồi nói tiếp: "Nếu biết trước kết cục là như thế, cho dù là phải từ bỏ tất cả ta cũng sẽ mang nàng đi."

"Nàng… chắc là người yêu trong lòng của Vương gia?"

Thì ra, Tĩnh vương có nỗi trắc ẩn, nội tâm hắn che dấu một mối thâm tình mà ngay cả nhiều thê thiếp như vậy cũng không thể thay thế được hình bóng của người kia.

"Yêu hay không yêu đã không còn kịp nữa rồi. Cứ tưởng là cứu nàng, nhưng không nghĩ ngược lại sẽ hại nàng…"

"Ít nhất đời này Vương gia luôn nhớ đến nàng, nếu như nàng biết được cũng sẽ không trách Vương gia."

Nàng bỗng dưng cảm thông Yến Hậu sâu sắc. Một câu nói, «nếu biết trước kết cục là như thế, cho dù là phải từ bỏ tất cả ta cũng sẽ mang nàng đi» - đã cho thấy biết bao hối hận, bao nuối tiếc, bản thân nhất thời chùng bước đành bỏ lỡ cả đời.

"Mạc Thanh Đình, hôm trước ta vừa nhìn thấy mặt của ngươi liền khiến ta nhớ đến nàng." Đường nét trên gương mặt thiếu niên này thật quen thuộc, thật giống nàng. Dù biết rõ không có khả năng, nhưng hắn không thể kìm lòng, chạy tới đây để nhìn mặt đứa nhỏ này.

"Vương gia… "

"Ta biết, ngươi với nàng không có chút quan hệ nào. Năm đó nàng chết ở dưới kiếm của Mộ Dung Chiến, còn có đứa nhỏ của nàng. Ta trơ mắt nhìn nàng một thân áo trắng nhuộm đầy máu, lại không có cách nào cứu được nàng… Cứu không được…" Hình ảnh đó vĩnh viễn khắc sâu trong trí nhớ hắn, không thể xóa mờ, không thể quên được!

"Vương gia… ngài muốn nói…" Tâm nàng run rẩy. Chết ở dưới kiếm Mộ Dung Chiến? Lẽ nào người yêu trong lòng của Yến Hậu lại là?

"Tất cả đều đã trôi qua, nàng đã chết, kẻ giết nàng cũng đã chết… Riêng ta vẫn sống tốt, và ta vẫn luôn tìm kiếm bóng dáng của nàng ở trên đời này. Chỉ cần có một chút giống nàng ta liền cưới về, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là mộng mà thôi!"

Hắn là kẻ háo sắc hay là một gả si tình? Hắn luôn nhớ đến một người sớm không còn ở thế gian này nữa, vẫn luôn truy tìm hình bóng của nàng, dù biết rằng tất cả chỉ là ảo mộng. Hắn muốn đem hình bóng kia hoặc là ảo mộng nọ giữ lại bên người, cho dù biết đang tự lừa mình dối người nhưng hắn lại không thể nào buông xuống được.

"Mạc Thanh Đình, thật ra ngươi với nàng hoàn toàn không giống nhau. Không phải vì ngươi là nam tử, mà là ở trong mắt của ta hai người thật sự trái ngược. Ta nhận thấy tính cách của nàng và ngươi bất đồng, nàng nhìn mọi thứ đều đạm mạt thờ ơ, không thèm để mắt. Nhưng còn ngươi, trong mắt ngươi có người ngươi quý trọng, muốn kiên trì bảo vệ họ. Trừ bỏ họ ra thì ngươi cũng không thèm bận tâm hay để mắt tới những thứ khác."

Trong lòng nàng chợt cảm phục Tĩnh vương vì lời hắn vừa nói. Nàng chưa từng nghĩ tới hắn chỉ dùng ánh mắt quan sát mà đã có thể hiểu được lòng của nàng!

"Ngươi không cần cảm thấy ngạc nhiên. Kỳ thật ngươi là một người đơn giản, nhất cử nhất động, mỗi lời nói của ngươi đều để lộ ra nội tâm của ngươi. Hôm trước khi đối mặt với Hiên nhi, ngươi rõ ràng là vô tội, nhưng ngươi lại tình nguyện vì sư phụ của ngươi mà bỏ mặc danh dự bản thân, cam chịu đau đớn da thịt. Ở trong lòng ngươi, người mà ngươi quan tâm luôn quan trọng hơn so với bản thân ngươi!"

Tĩnh vương vừa nói vừa nhìn dung mạo tuấn mỹ cùng khí chất xuất trần của thiếu niên trước mặt. Không biết vì sao hắn đối đứa nhỏ này luôn cảm thấy thân quen, yêu thích không thể nói rõ. Có lẽ là vì nó cũng có khí chất đạm mạc giống nàng ấy.

"Từ nhỏ sư phụ đã đối đãi thân trọng như người nhà, vì sư phụ muốn Thanh Đình làm cái gì thì Thanh Đình cũng cam tâm tình nguyện."

"Chi Ngấn là người có phúc khí, cho dù bên người hắn không có thân nhân, nhưng thu được đám đồ đệ các ngươi cũng không tệ."

"Ân dưỡng dục dạy dỗ của sư phụ cả đời này Thanh Đình khó báo đáp!"

Nhớ tới sư phụ, nhớ tới hắn luôn quan tâm lo cho nàng, ngay cả chung thân đại sự của bản thân cũng không có nghĩ tới. Trong lòng nàng bỗng cảm thấy áy náy không thôi.

"Thật là một đứa nhỏ ngoan!" Yến Hậu hài lòng gật gật đầu, tiếp theo nói: "Nhị muội của Vương phi ta quả thật có chút điêu ngoa tùy hứng, nhưng luận gia thế hay dung mạo đều rất tốt, tâm địa cũng thiện lương. Kỳ thật ra ta có lòng muốn làm mai Hiên nhi cho sư phụ ngươi, chỉ là sư phụ ngươi..."

"Nhị công chúa đương nhiên là xứng đôi với sư phụ, mong rằng Vương gia hết lòng tác hợp."

Nàng quỳ xuống khẩn vái Yến Hậu, hắn đưa tay đỡ nàng đứng lên. Tĩnh vương còn chưa kịp mở miệng tiếp lời thì một giọng nói thâm trầm từ sau lưng hai người truyền đến.

"Đã trễ thế này rồi sao Vương gia không ở nội thất động phòng, lại ở chỗ này của tiểu đồ để làm gì?"

Kinh Chi Ngấn bất ngờ đứng ở phía sau hai người, tay áo hắn ở trong gió đêm phất phơ, vẻ mặt lạnh lùng vô cảm.

"Sư phụ..." Nàng lui từng bước, tách xa ra khỏi Yến Hậu một khoảng, cúi đầu đứng ở một bên.

"Bổn vương chỉ là tùy ý đi quanh một chút, thấy hoa mai ở chỗ Thanh Đình nở đẹp nên đứng lại nhìn trong chốc lát. Chi Ngấn huynh đệ đã đưa Hiên nhi về rồi?" Sau khi tàn tiệc hắn cố ý để Kinh Chi Ngấn đưa Hiên nhi về phòng.

"Chuyện Vương gia giao phó Chi Ngấn nào dám lơ là."

Hắn đi đến bên cạnh nàng, kéo tay nàng rồi nói: "Trên người còn chưa khỏe hẳn, chạy ra đây làm cái gì? Tay đã đông lạnh cả rồi!"

"Đúng vậy, bổn vương cũng cần phải trở về, ngày khác lại đến quấy rầy."

Yến Hậu cùng Kinh Chi Ngấn giao tình mấy năm nay nên hắn sớm nhận ra huynh đệ mình đang bực bội, không muốn liên lụy nên thức thời tránh mặt đi trước.

"Thế nào? Còn chưa chịu trở về nghỉ ngơi! Luyến tiếc sao?"






Fill in only if you are not real





The following XHTML tags are allowed: <b>, <br/>, <em>, <i>, <strong>, <u>. CSS styles and Javascript are not permitted.