KIẾP NÀY KHÔNG PHỤ KHANH

KIẾP NÀY KHÔNG PHỤ KHANH

Đan-lặc-cá-đan




http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=76159

Thể Loại: Ngôn tình cổ đại, Cung đấu, Ngược tâm, HE
Tựa gốc: Kiếp Này Đừng Phụ Khanh
Nguồn: Tàng Thư Viện
Convert: Micheal
Edit: Đào Tử

Bản convert: Hoàn, 167 chương + 10 Phiên ngoại
Bản edit: Chưa hoàn. Bắt đầu edit vào đầu tháng 10-2014
Lịch cập nhật: Ngày 15, trung bình 1-2 chương mỗi tháng.



Giới thiệu truyện

Nàng là công chúa tiền triều, một đứa nhỏ được sinh ra không phải từ tình yêu giữa song thân. Phụ vương nàng là Mộ Dung Chiến, quốc chủ của Ngạn quốc, vì cưỡng cầu mẫu phi của nàng nên mới có nàng. Từ nhỏ nàng bị phụ vương ruỗng bỏ vì lời tiên đoán là yêu nghiệt tai tinh, nàng hạ phàm là để huỷ diệt Ngạn quốc và chúng sinh. Ngoài huyết mạch đang lưu chảy trong người là Mộ Dung hoàng tộc, ngay cả thân phận công chúa nàng cũng không có. Nhưng mà chính huyết mạch này lại là điểm trí mạng của nàng khi tân vương sát hôn quân, diệt Mộ Dung hoàng tộc. Ngạn quốc nay đổi thành Trinh quốc, nàng là dư đản của tiền triều, nàng sẽ phải trả những món nợ mà người đã cho nàng sinh mạng kia vay.

Trong kiếm quang mưa máu, trong hỗn loạn tàn sát nàng đã gặp hắn. Hắn là bằng hữu của Trinh Đế, là Thái phó của tân triều Thái tử, là trang chủ của Mạc Ly trang uy danh. Hắn có thể nói dưới một người mà trên vạn người, hay đúng hơn hắn có thể có cả thiên hạ này nếu hắn muốn. Chẳng qua hắn giúp Trinh Đế vì muốn thiên hạ thái bình, an cư lạc nghiệp - không vì công danh quyền tước.

Hắn cứu nàng, dưỡng nàng, hộ nàng. Khởi đầu hắn vì không biết thân phận nàng nên mới thu nhận nàng làm đồ đệ. Sau nhiều năm chung sống, tình sư đồ đã ăn sâu thì hắn mới biết nàng chính là con gái của hôn quân đã sát hại song thân hắn. Hắn một kiếm có thể lấy mạng nàng, nhưng lại vì cái gì mà không thể xuống tay?

Đối nàng, hắn luôn rối loạn phương hướng, mất thần trí, không còn thông minh. Đối mặt nàng hắn lại giống như một tên thiếu niên khờ ngốc, khát vọng có được tình yêu của nàng, dùng mạng của hắn bảo trụ nàng. Nhưng hắn chưa từng được vui sướng vì cảm thụ trong lòng nàng có hắn, ngược lại khi phát hiện nàng yêu người khác, hắn đau trong lòng, oán hận cùng thương tiếc đã sớm khắc cốt đến độ muốn làm hắn nổi điên!

Cả đời này, người vì hắn chịu thương vong, vì hắn đau lòng, vì hắn không tiếc tánh mạng. . . Nhưng nàng, lại là người đả thương hắn, cho hắn niếm trải đau đớn, cho hắn quên mất chính mình là ai!

"Kiếp này không phụ khanh".

Một lời hứa hẹn mà hầu như thiếu nữ nào cũng mơ ước và cảm động khi nghe thấy tình quân thủ thỉ bên tai mình. Nhưng, liệu có mấy nam tử thật lòng khi nói lời này?

Nàng cũng từng nghe qua ba nam nhân nói lời tương tự, nhưng rốt cuộc ai mới là người thật tình? Ai mới là người sẽ bảo hộ và yêu thương nàng trọn đời, nguyện cùng nàng trăm năm bạc đầu? Ai sẽ vì nàng bỏ xuống thù hận cùng tham vọng tranh đoạt đế vị? Rốt cuộc thì ai sẽ trân quý nàng hơn tất cả những thứ phàm tục khác?

Còn nàng, nàng sẽ tin ai và yêu ai? Đến bao giờ nàng mới nhìn thấu tâm mình?

Trong kinh Phật đã dạy: nhân sinh ra trên đời như thân sa vào bể khổ. Nếu tâm không động, tình không luyến thì thể xác nhẹ nhàng, tâm trí thảnh thơi. Nhưng một khi động tâm thì thân vướng vào hồng trần khổ lụy, chịu dày vò thể xác.

Có phải vì thế, vì nàng yêu người nên phải niếm khải khổ luỵ? Và những nam nhân kia, tận đáy tim cũng có nàng nên mới thống khổ, day dưa không dứt.




Chương 008: Lễ hội Nguyên Tiêu.

Chương 001-010Posted by DAO TU 19 Oct, 2015 01:59:01

Hai ngày sau đó là lễ hội Nguyên Tiêu mười lăm. Từ sau khi bị thích khách đâm bị thương, nàng chỉ ở lại trong Liên Hoa Tiểu Trúc dưỡng thương. Nhị sư huynh lại không biết đi ngao du phương nào, sư phụ thì cả ngày bận rộn công sự, trên dưới Mạc Ly sơn trang không có ai lại nhàn rỗi giống như nàng.

Kỳ thật thì mấy ngày trước đây, nhóm đồ đệ của Tuyết Di có đến tìm nha hoàn của nàng, muốn thỉnh nàng đến nhà sư thúc Mai Hiểu Thu uống rượu. Nhưng nàng vẫn còn lo ngại, ngày đó nàng cùng Nhị sư huynh uống rượu ở vườn mai bị sư phụ bắt gặp, sư phụ đã mắng nàng làm mất mặt xấu hổ, nàng không dám lại chạy loạn tứ tung, chỉ lấy cớ dưỡng thương rồi từ chối không đi.

Cả ngày ở trong Liên Hoa Tiểu Trúc, ngoài đọc sách và luyện kiếm, thời gian còn lại là ngồi xem bọn nha hoàn chơi đùa ở ngoài đình viện. Những ngày đông có thời tiết tốt, bọn nha hoàn ở các viện khác thích chạy đến chỗ của nàng vui đùa tán gẫu. Có lẽ vì chủ tử của bọn họ, nếu không phải đi đánh giặc thì cũng đi du ngoạn vắng nhà, còn không thì trầm lãnh giống như sư phụ của nàng khiến cho người ta không dám thân cận.

Bọn nha hoàn ở trong sân đá cầu, họ dùng lông gà trĩ làm thành trái cầu màu sắc rực rỡ, trái cầu cứ tung bay qua lại trên chân họ, nhóm nha hoàn vui cười hồn nhiên. Nàng ngồi ở bên cửa sổ đọc sách, ánh mắt thỉnh thoảng liếc nhìn trái cầu kia. Tuy là nữ giả nam trang đã nhiều năm, nhưng nàng vốn vẫn còn là tiểu cô nương, nhìn thấy mấy tiểu nha hoàn kia vui đùa, tránh không khỏi phân tâm.

"Tứ công tử, ngươi đang đọc sách gì vậy?"

Có một tiểu nha hoàn đến dựa vào cửa sổ nhìn nàng hỏi. Nàng đưa quyển sách trong tay cho nàng ấy xem, nha hoàn lại lắc đầu nói: "Nô tỳ không biết chữ."

"Là một quyển kinh Phật."

"Thì ra Tứ công tử cũng niệm Phật ư?" Tiểu nha hoàn ngạc nhiên hỏi.

"Quyển kinh Phật này là do Tam sư huynh trước đây để lại cho ta. Kỳ thật, cho dù không tin Phật, không niệm Phật thì cũng nên xem qua kinh Phật. Kinh sách và triết lý Phật pháp có thể giúp mình tu thân hướng thiện." Nàng điềm đạm nói.

"Phật pháp thâm ảo như vậy, nô tỳ dù có xem cũng không hiểu được!"

Nàng cười lắc lắc đầu.

"Tứ công tử, các người từ nhỏ đã đọc sách biết chữ, nên tự nhiên cũng hiểu biết nhiều điều hay. Công tử, ngươi có thể giải thích một chút cho nô tỳ nghe trong kinh sách kia là đang nói cái gì không?"

Tiểu nha hoàn này sáng sớm hôm nay vừa mới nghe được người ta nói Tứ công tử là chủ tử có tính tình tốt nhất trong sơn trang. Hiện giờ nàng ấy vừa gặp mặt, vài câu trò chuyện liền xác định công tử quả là người như vậy, hắn chẳng những không xem bọn họ là hạ nhân mà còn rất kiên nhẫn trò chuyện với tiểu nha hoàn như nàng. Thấy Tứ công tử hiền hòa như vậy, tiểu nha hoàn càng lớn mật thỉnh cầu.

"Được... Theo ta hiểu, những lời trong sách này muốn nói, nhân sinh trên đời, như thân ở bên trong bụi gai, tâm bất động, nhân không vọng động, bất động tắc không thương – như tâm động tắc nhân vọng động, thương này thân đau này cốt, vì thế cảm nhận được thế gian chư bàn thống khổ."

"Tứ công tử, lời này là có ý tứ gì?" Tiểu nha hoàn nghe xong không hiểu gì cả.

"Lời này ý nói là, một người sống ở trên đời này giống như đang sống ở bể khổ, nếu trong lòng ngươi không có nghĩ ngợi, không có tạp niệm, tự nhiên ngươi sẽ không cảm thấy khổ. Nhưng nếu như trong lòng ngươi có chấp niệm, động tâm rồi muốn tranh đua . . . Liền giống như ở trong bụi gai, bị thương thân xác, cảm thấy thế gian này khổ ải vô cùng!"

Lời của nàng, tiểu nha hoàn nghe cái hiểu cái không, nàng ấy hơi cúi đầu một lát rồi dường như thấy không mấy thú vị, nên lại chạy về trong sân cùng mọi người chơi đá cầu.

Mạc Thanh Đình chợt thấy hụt hững, trong lòng cũng không biết phải nghĩ cái gì.

"Phó đại quản gia." Có nha hoàn tinh mắt nhìn thấy Phó Nam vừa đi vào sân liền kêu lên. Các nha hoàn khác sau khi nghe nàng ấy kêu xong thì đều cuống quít, lập tức dừng chơi đùa, đứng yên ở một bên.

"Tại sao đều ở cả trong này vậy?" Phó Nam liếc nhìn bọn nha hoàn trong sân rồi nói tiếp: "Chủ tử không có ở nhà thì cũng phải chăm sóc các nơi cho tốt."

"Dạ..." Bọn nha hoàn nghe xong lời Phó Nam nói liền lui xuống.

"Phó đại ca. . . Quản gia, là sư phụ muốn tìm ta sao?" Phó Nam đến đây chắc là do sư phụ kêu.

"Trang chủ đang ở thư phòng."

Nàng đi thẳng một đường tới Hoài Ân Các, trên đường đi không khỏi suy nghĩ xem sư phụ vì sao lại muốn tìm mình. Mấy ngày nay nàng chỉ ở yên trong Liên Hoa Tiểu Trúc, chưa từng rời khỏi, không biết mình lại phạm lỗi gì nữa rồi.

Liên Hoa Tiểu Trúc vốn là một tiểu viện ở trong Hoài Ân Các, cho nên nàng từ trong viện của mình đi đến thư phòng của Kinh Chi Ngấn cũng không phải đi một đoạn đường dài lắm. Sau khi đến thư phòng, nàng đứng ở bên ngoài mành gọi một tiếng ‘sư phụ’. Kinh Chi Ngấn ở bên trong đáp lời, nàng liền vội bước vào.

"Không biết sư phụ gọi đồ nhi đến là vì có chuyện gì?"

"Như thế nào? Vi sư gọi ngươi đến thì nhất định phải có chuyện mới được sao?" Hắn cảm thấy buồn bực, chén trà nhỏ trong tay còn chưa uống xong liền dằn mạnh xuống mặt bàn.

"Đồ nhi... Không phải có ý này..." Cũng không biết vì sao sư phụ luôn không vừa mắt đối với nàng, ngay cả lời nàng nói cũng có thể bắt lỗi như thế.

"Ta biết ngươi không phải có ý tứ này. Trong lòng ngươi, có lẽ nghĩ là tốt nhất không nên cùng ta chạm mặt!" Hắn đột nhiên có chút oán hận nói.

"Sư phụ... Đồ nhi..."

Trong lòng nàng thực sự có chút kính sợ Kinh Chi Ngấn. Sinh mạng của nàng là do hắn cứu, hơn nữa sau khi hắn biết được thân thế của nàng, hắn lại lần nữa tha mạng cho nàng. Ân tình của sư phụ cả đời này nàng quyết không quên. Ngoại trừ tận tâm hầu hạ sư phụ, nàng tuyệt nhiên không dám có ý nghĩ gì khác đối với hắn!

Nhìn nàng bộ dáng gấp gáp đến độ muốn khóc, trong lòng hắn nhất thời cũng dao động, hắn trầm giọng nói: "Phó Nam nói là gần đây ngươi chỉ ở lại trong Liên Hoa Tiểu Trúc, chỗ nào cũng không có đi?"

"Dạ..."

"Trong lòng có oán trách sư phụ không?"

"Dạ không có, đồ nhi làm sao dám oán trách sư phụ! Sư phụ là vì tốt cho đồ nhi, đồ nhi hiểu được."

"Ngươi hiểu được là tốt rồi."

Kinh Chi Ngấn thở dài, nói tiếp: "Ta lệnh cho Phó Bắc mang ngươi trở về chỉ vì ngươi là đồ đệ của ta. Ngươi bị phạt đi tiểu Thương Sơn ba năm đã đủ để chuộc lỗi của ngươi, nếu ta không cho ngươi trở về chỉ sợ là có người sẽ sinh lòng nghi ngờ. Nếu chỉ theo ý của ta, cả đời này ngươi cũng không nên xuống núi lần nữa."

"Đồ... đồ nhi hiểu được."

Lúc trước bị phạt đi tiểu Thương Sơn nàng vốn đã nghĩ rằng cả đời này nàng sẽ phải ở trên núi ngày qua ngày, cũng chỉ có ở chỗ không bóng người như trên núi thì nàng mới có thể bảo trụ được cái mạng của mình.

"Nếu đã trở lại, từ nay về sau càng phải thận trọng từ lời nói đến việc làm, không thể để phát sinh chuyện giống như ngày hôm đó!"

Hôm đó nàng ở Mai Lâm múa kiếm, không chỉ có hắn và Thái tử, mà còn có tùy tùng đi theo bọn họ đều nhìn thấy, phong thái diễm tuyệt của nàng lúc ấy e là đã khiến cho đám người kia khó mà quên được!

"Sư phụ... Đồ nhi đã hiểu." Hiện tại nhớ tới tình cảnh hôm đó, nàng nhất thời say rượu không kèm nén cảm xúc, e là nàng đã khơi mầm móng họa sát thân cho mình rồi.

Bên ngoài thư phòng chợt có tiếng quản sự vọng lại, nàng vội cáo từ sư phụ rồi muốn rời khỏi, nhưng Kinh Chi Ngấn gọi nàng lại, nói: "Hai ngày nữa là tết Nguyên Tiêu, Hoàng Thượng muốn ngày đó ở trong cung bày yến tiệc, ngươi hãy theo ta tiến cung."

Chân nàng vừa định bước ra ngưỡng cửa, nghe hắn nói như vậy nàng nghĩ là chính mình đã nghe lầm, nàng vội hỏi lại: "Trên bái thiếp cũng có tên của đồ nhi?"

"Chỉ cần ngươi muốn tiến cung, còn cần có bái thiếp gì nữa sao? Đứng đó làm cái gì, còn không mau lui ra!" Vừa rồi mới nén xuống tức giận bây giờ lại bị nàng vô tình khơi dậy.

Nàng bước chân rời đi.

.......................

Hai ngày sau chính là lễ hội Nguyên Tiêu, các nơi trong sơn trang đều treo đèn màu. Sáng sớm Kinh Chi Ngấn lệnh cho nàng tới gặp hắn. Hắn đã thu xếp thỏa đáng, đang phân phó hạ nhân chút việc lặt vặt. Khi nàng đi vào, nhìn thấy nàng một thân áo xanh không cũ không mới, hắn lại cằn nhằn:

"Ăn mặc giống ta làm cái gì."

Trên người hắn đang mặc y bào màu xanh lá sen, vật liệu may mặc thuộc loại thượng đẳng, thợ khéo tay lại tinh xảo. Quần áo cũ trên người nàng tuy cùng màu nhưng cũng không có tốt giống như vậy. Tuy ngoài miệng hắn cằn nhằn, nhưng trong lòng lại vui khi nàng ăn mặc giống như hắn.

"Mặc nhã một chút, tránh cho khi ra ngoài gây sự chú ý. Đi lấy cái ngoại bào màu trắng kia đến đây cho ta."

Nha hoàn theo lời hắn đi vào nội thất đem cái áo choàng trắng ra. Hắn cầm lấy áo choàng từ trong tay nha hoàn, tự mình mặc vào cho nàng, sau đó lại giúp nàng cột dây đai, đem mũ áo choàng đội lên đầu nàng, chỉ để lộ ra một đôi mắt đen thùi như màu sơn sáng bóng.

Lúc này hắn mới hài lòng, nắm lấy tay nàng bước lên xe ngựa.

Trong hoàng cung, nơi nơi hân hoan giăng đèn kết hoa. Bọn họ vừa xuống xe thì được công công tiếp đãi, sau đó họ được đưa thẳng đến điện Trầm Hương. Trước khi yến tiệc trong cung bắt đầu, nhóm thần tử được triệu mời đều quy tụ ở trong điện Trầm Hương để tạm nghỉ.

Nàng đi theo bên người Kinh Chi Ngấn, cúi đầu không nói lời nào. Hắn là trang chủ của Mạc Ly, sơn trang lớn nhất hiện nay của Trinh quốc. Hắn còn là sư phụ của đương kim Thái tử, cũng là thầy tốt bạn hiền của đương kim Thánh Thượng. Nhiều người muốn thân cận nịnh bợ, nhưng Kinh Chi Ngấn không thích tham dự chính sự triều đình, tính hắn quá mức lãnh đạm, xử việc có chút quyết tuyệt không lưu tình, khiến nhiều người e dè không dám kết giao.

Nàng theo ngồi bên cạnh sư phụ ở trong điện Trầm Hương được một lát thì có một tiểu thái giám đến tìm nàng. Hắn nói là Thái tử điện hạ cho mời. Nàng liếc mắt nhìn Kinh Chi Ngấn có chút khó xử. Tiểu thái giám kia cực kỳ tinh mắt, biết Mạc Thanh Đình sợ sư phụ của mình không đồng ý nên còn đang do dự, hắn xoay qua Kinh Chi Ngấn nói:

"Thái Phó đại nhân, Điện hạ nghĩ là mấy ngày trước khi còn ở Mạc Ly sơn trang đã đánh mất vật tùy thân. Hôm đó, ngài ấy ở cùng một chỗ với Tứ công tử, cho nên muốn tìm công tử để hỏi xem công tử có thấy vật ấy hay không."

"Ngươi chỉ cần ở đây hỏi hắn là được rồi." Kinh Chi Ngấn cũng không để cho mình bị xoay vòng vòng, mà mặt mũi của Thái tử cũng không thể đánh mất.

"Nhưng. . . Điện hạ chỉ muốn tự mình hỏi Tứ công tử, tiểu nhân cũng không biết vật ấy là cái gì."

"Hừ." Hắn hừ lạnh một tiếng, không thèm nhắc lại.

Tiểu thái giám biết hắn đã ngầm cho phép, liền dẫn Mạc Thanh Đình rời khỏi điện Trầm Hương.







  • Comments(0)//truyen-kiepnaykhongphukhanh.daohoavien.com/#post8