KIẾP NÀY KHÔNG PHỤ KHANH

KIẾP NÀY KHÔNG PHỤ KHANH

Đan-lặc-cá-đan




http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=76159

Thể Loại: Ngôn tình cổ đại, Cung đấu, Ngược tâm, HE
Tựa gốc: Kiếp Này Đừng Phụ Khanh
Nguồn: Tàng Thư Viện
Convert: Micheal
Edit: Đào Tử

Bản convert: Hoàn, 167 chương + 10 Phiên ngoại
Bản edit: Chưa hoàn. Bắt đầu edit vào đầu tháng 10-2014
Lịch cập nhật: Ngày 15, trung bình 1-2 chương mỗi tháng.



Giới thiệu truyện

Nàng là công chúa tiền triều, một đứa nhỏ được sinh ra không phải từ tình yêu giữa song thân. Phụ vương nàng là Mộ Dung Chiến, quốc chủ của Ngạn quốc, vì cưỡng cầu mẫu phi của nàng nên mới có nàng. Từ nhỏ nàng bị phụ vương ruỗng bỏ vì lời tiên đoán là yêu nghiệt tai tinh, nàng hạ phàm là để huỷ diệt Ngạn quốc và chúng sinh. Ngoài huyết mạch đang lưu chảy trong người là Mộ Dung hoàng tộc, ngay cả thân phận công chúa nàng cũng không có. Nhưng mà chính huyết mạch này lại là điểm trí mạng của nàng khi tân vương sát hôn quân, diệt Mộ Dung hoàng tộc. Ngạn quốc nay đổi thành Trinh quốc, nàng là dư đản của tiền triều, nàng sẽ phải trả những món nợ mà người đã cho nàng sinh mạng kia vay.

Trong kiếm quang mưa máu, trong hỗn loạn tàn sát nàng đã gặp hắn. Hắn là bằng hữu của Trinh Đế, là Thái phó của tân triều Thái tử, là trang chủ của Mạc Ly trang uy danh. Hắn có thể nói dưới một người mà trên vạn người, hay đúng hơn hắn có thể có cả thiên hạ này nếu hắn muốn. Chẳng qua hắn giúp Trinh Đế vì muốn thiên hạ thái bình, an cư lạc nghiệp - không vì công danh quyền tước.

Hắn cứu nàng, dưỡng nàng, hộ nàng. Khởi đầu hắn vì không biết thân phận nàng nên mới thu nhận nàng làm đồ đệ. Sau nhiều năm chung sống, tình sư đồ đã ăn sâu thì hắn mới biết nàng chính là con gái của hôn quân đã sát hại song thân hắn. Hắn một kiếm có thể lấy mạng nàng, nhưng lại vì cái gì mà không thể xuống tay?

Đối nàng, hắn luôn rối loạn phương hướng, mất thần trí, không còn thông minh. Đối mặt nàng hắn lại giống như một tên thiếu niên khờ ngốc, khát vọng có được tình yêu của nàng, dùng mạng của hắn bảo trụ nàng. Nhưng hắn chưa từng được vui sướng vì cảm thụ trong lòng nàng có hắn, ngược lại khi phát hiện nàng yêu người khác, hắn đau trong lòng, oán hận cùng thương tiếc đã sớm khắc cốt đến độ muốn làm hắn nổi điên!

Cả đời này, người vì hắn chịu thương vong, vì hắn đau lòng, vì hắn không tiếc tánh mạng. . . Nhưng nàng, lại là người đả thương hắn, cho hắn niếm trải đau đớn, cho hắn quên mất chính mình là ai!

"Kiếp này không phụ khanh".

Một lời hứa hẹn mà hầu như thiếu nữ nào cũng mơ ước và cảm động khi nghe thấy tình quân thủ thỉ bên tai mình. Nhưng, liệu có mấy nam tử thật lòng khi nói lời này?

Nàng cũng từng nghe qua ba nam nhân nói lời tương tự, nhưng rốt cuộc ai mới là người thật tình? Ai mới là người sẽ bảo hộ và yêu thương nàng trọn đời, nguyện cùng nàng trăm năm bạc đầu? Ai sẽ vì nàng bỏ xuống thù hận cùng tham vọng tranh đoạt đế vị? Rốt cuộc thì ai sẽ trân quý nàng hơn tất cả những thứ phàm tục khác?

Còn nàng, nàng sẽ tin ai và yêu ai? Đến bao giờ nàng mới nhìn thấu tâm mình?

Trong kinh Phật đã dạy: nhân sinh ra trên đời như thân sa vào bể khổ. Nếu tâm không động, tình không luyến thì thể xác nhẹ nhàng, tâm trí thảnh thơi. Nhưng một khi động tâm thì thân vướng vào hồng trần khổ lụy, chịu dày vò thể xác.

Có phải vì thế, vì nàng yêu người nên phải niếm khải khổ luỵ? Và những nam nhân kia, tận đáy tim cũng có nàng nên mới thống khổ, day dưa không dứt.




Chương 007: Thích khách.

Chương 001-010Posted by DAO TU 19 Oct, 2015 01:48:41

"Thật không ngờ, sau ba năm ngươi khôn ngoan hơn nhiều!" Hắn câm hận, không cam lòng nhưng buộc phải buông nàng ra để bỏ trốn.

"Chạy đi đâu!"

Nàng tuốt kiếm Thanh Liên ra, hướng người mặc hắc y đâm tới. Lần này nàng sẽ không để cho hắn dễ dàng chạy thoát, nàng muốn biết rốt cuộc hắn là ai, vì sao phải đối phó nàng và Tam sư huynh.

Người mặc hắc y rõ ràng không muốn cùng nàng dây dưa, hắn lập tức phá đi chiêu kiếm của nàng rồi lui về phía sau, khi mắt hắn nhìn thấy một số người sắp đuổi tới đây, hắn dứt khoát vung kiếm đâm thẳng về hướng nàng. Nàng phản thủ, dùng kiếm Thanh Liên chặn lại đường kiếm kia. Đối phương lại xuất ra một chưởng đánh úp nàng, Mạc Thanh Đình trong lúc né tránh lại không tránh khỏi đường kiếm thứ hai của hắn, chỉ thấy mũi kiếm kia chỉa thẳng vào giữa đôi chân mày của nàng. Trong lúc nàng hoảng hốt thì nghe được tiếng hít hơi ở xung quanh.

Trong nháy mắt kia, kiếm phong chợt lệch đi một chút, chỉ hơi xẹt qua mặt của nàng, nhưng gương mặt phủ lớp tuyết mỏng lập tức nhiễm đỏ một đường tơ máu.

Tên hắc y hướng nhóm người mới tới ném ra đạn khói rồi phi thân đạp bóng đêm trốn đi.

"Đuổi theo cho ta!"

"Tuân lệnh Điện hạ!" Mọi người theo lệnh Thái tử đuổi theo thích khách.

Phức Yến Liên bước nhanh đến bên người nàng, nhẹ xoa ở miệng vết thương trên trán nàng, hơi run run hỏi: "Tiểu Tứ, không sao chứ?"

Khi hắn vừa nhìn thấy luồng sáng trên bầu trời khi nãy thì hắn lập tức biết nàng đã xảy ra chuyện. Một màn vừa rồi thật là muốn bóp tim hắn, thiếu chút nữa, chỉ thiếu một chút nữa thôi, nếu không phải người kia phân tâm, Tiểu Tứ của hắn chỉ sợ là... Không dám tưởng tượng, ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ.

Kinh Chi Ngấn đứng ở gần đó sắc mặt cũng không mấy tốt. Vì nghênh giá Thái tử mà tổ chức yến tiệc trong sơn trang, thế nhưng lại xuất hiện thích khách. Mặc kệ nói như thế nào, đều là hắn cùng Mạc Ly sơn trang thất trách.

Mà tên đồ đệ kia của hắn...

"Phó Nam, đưa Tứ công tử đi xuống bôi thuốc."

Phó Nam đang đứng bên cạnh Phức Yến Liên và Mạc Thanh Đình nhưng có chút khó xử, nếu Thái tử điện hạ không bãi giá thì hắn cũng không thể thúc giục Thái tử được.

"Liên nhi, hãy để cho Phó Nam đưa sư đệ của ngươi đi bôi thuốc đi."

Trong lòng Kinh Chi Ngấn có chút khó chịu khi hai người bọn họ thân cận ở trước mặt nhiều người như thế. Dù sao thân cũng là một Thái tử, nếu có tiếng xì xào gì đó đến tai người nọ thì mạng nhỏ của đồ đệ hắn khó mà bảo toàn.

Rốt cuộc hắn vẫn là sư phụ của Thái tử, lời hắn nói Phức Yến Liên nghe theo.

Phó Nam đưa Mạc Thanh Đình đi thoa thuốc. Nhưng sau khi thích khách huyên náo như vậy, yến tiệc dĩ nhiên cũng không thể tiếp tục. Vì an toàn của Thái tử, Kinh Chi Ngấn lệnh cho Phó Bắc dẫn người hộ tống Thái tử trở về hoàng thành.


.................

Trong Liên Hoa Tiểu Trúc, nàng đã được nha hoàn thoa thuốc. Tiểu Lan sau khi thu dẹp này nọ xong, nhịn không được hướng công tử nhà nàng oán trách:

"Công tử, không phải ta nói ngươi nha, trong yến tiệc ăn đồ ngon uống rượu không phải tốt sao? Không có việc gì lại chạy lung tung ra bên ngoài làm cái gì chứ? Hại mọi người chúng ta đều phải lo lắng!"

Nàng thường khi đối đãi hiền hòa với hạ nhân, cho nên bọn nha hoàn cũng không có thật sự xem nàng là chủ tử, bọn họ thường gần gũi giống như là bằng hữu.

"Ta chỉ là tùy hứng đi ra ngoài một chút, cũng không ngờ gặp phải thích khách. Nhưng cũng may là bị ta bắt gặp, nếu mục đích lần này của hắn là vì Tam sư huynh, vậy. . . Hậu quả có thể rất nghiêm trọng . . ." Nàng cảm thấy may mắn khi chính mình đã phát hiện thích khách, không có để hắn thương tổn đến Tam sư huynh.

"Tam sư huynh của công tử là Thái tử, bên người hắn có nhiều người bảo hộ, chừng nào thì đến phiên công tử ngươi đi mạo hiểm? Thật khó khăn tâm tình của trang chủ mới tốt lại, mới để cho công tử trở lại sơn trang, ngươi cũng không thể vô duyên vô cớ mà đánh mất tánh mạng của mình... Phi phi phi, ta đang nói cái gì vậy! Tóm lại, công tử ngươi về sau phải nghe theo lời sư phụ người, yên tĩnh ở lại Liên Hoa Tiểu Trúc, cũng đỡ cho mọi người chúng ta đi theo tìm vất vả!"

Nghe trong lời nói của Tiểu Lan, hơn phân nửa là vì lo lắng cho nàng nên nàng ấy mới trách móc như vậy, Mạc Thanh Đình vì thế cũng không muốn cùng Tiểu Lan so đo. Bọn nha hoàn đang chuẩn bị hầu hạ nàng rửa mặt rồi đi nghỉ ngơi, chợt bên ngoài có người gõ cửa.

"Ai vậy?" Tiểu Lan vừa mở cửa thì nhìn thấy Kinh Chi Ngấn, nàng vội cuối người thi lễ: "Dạ, trang chủ mới tới."

Nghe thấy sư phụ đích thân đến đây, Mạc Thanh Đình vội từ trên giường đứng lên, chỉnh trang quần áo trên người để tiếp đón.

"Sư phụ, đã trễ thế này người còn chưa nghỉ ngơi sao?"

"Ngươi hôm nay hết múa kiếm lại đi bắt thích khách, ta có thể an tâm đi ngủ sao?"

Kinh Chi Ngấn rõ ràng là còn đang tức giận nàng. Nàng đứng ở một bên, thật cẩn thận đón lấy áo khoác mà hắn cởi xuống.

"Vết thương ở trên mặt đã xử lý tốt chưa?"

Rốt cuộc thì hắn vẫn quan tâm đến nàng phải không? Dù sao cũng là đồ đệ của mình, tuy rằng hắn đối với nàng luôn luôn hà khắc.

"Đã được thoa thuốc, không có gì đáng ngại."

"Cho dù có cái gì cũng là tự ngươi chuốc vạ vào thân!" Vừa nói tay hắn vừa lật cái hòm chứa thuốc đang để ở bên cạnh, xem xét qua thứ thuốc mà Tiểu Lan vừa thoa cho nàng.

"Dạ…"

"Đã dùng thuốc gì?"

"Dạ, là thuốc kim sang tốt nhất dùng để trị ngoại thương." Tiểu Lan trả lời.

"Vết thương ở trên mặt không giống như những chỗ khác, lưu lại dấu vết cũng không tốt..."

Lại có người ở bên ngoài gõ cửa.

Tiểu Lan nhíu mày, đi mở cửa mà trong lòng thầm nghĩ, đã trễ thế này rồi còn ai đến đây nữa chứ. Khi nàng mở cửa ra, đang đứng trước cửa là vị công công mà sáng nay đã tới đón công tử nhà nàng.

"Công công, đã trễ thế này... "

"Chủ tử nhà ta lo lắng thương tích của Tứ công tử, đặc biệt lệnh cho ta đưa tới một lọ thuốc kim sang tốt nhất do Tây Minh tiến cống. Sớm tối sau khi rửa mặt xong thì thoa ở miệng vết thương, không quá mấy ngày thì nó sẽ lành, miệng vết thương cũng sẽ không để lại vết sẹo."

"Đa tạ Công công, cũng thỉnh Công công thay công tử nhà ta cám ơn Thái tử điện hạ."

"Cô nương không cần khách khí, canh giờ cũng không còn sớm ta phải đi về phục lệnh. Điện hạ còn căn dặn thêm, nhất định không thể để cho vết thương của Tứ công tử dính phải nước."

"Ai, Tiểu Lan hiểu được, Công công đi thư thả."

Tiểu Lan cầm thuốc đi vào phòng, một lần nữa giúp Mạc Thanh Đình thoa thuốc. Kinh Chi Ngấn đứng ở một bên không nói lời nào, ánh mắt băng lạnh nhìn nàng đang thoa thuốc.

"Sư phụ, đồ nhi… Không có việc gì..." Nàng làm sao có thể để cho sư phụ vì nàng mà trễ thế này vẫn còn chưa đi nghỉ ngơi, trong lòng nàng thập phần áy náy.

"Hừ, xem ra thuốc kim sang của Mạc Ly sơn trang rốt cuộc cũng không thể so với vật tiến cống trong cung. Phó Nam, về sau trăm ngàn lần cũng đừng hồ đồ nói là đồ ‘tốt nhất ’!"

Kinh Chi Ngấn không thèm liếc nhìn nàng, phất tay áo bỏ đi. Phó Nam vội liếc nhìn Mạc Thanh Đình một cái rồi cũng đi theo Kinh Chi Ngấn rời khỏi Liên Hoa Tiểu Trúc.


...................

Phó Nam nhìn thấy Kinh Chi Ngấn đi thẳng một đường đến cái ao nhỏ ở phía sau Hoài Ân Các. Hắn theo sau, cầm cái áo khoác trong tay phủ thêm cho chủ tử của mình rồi nói: "Trang chủ, ban đêm gió lạnh."

Kinh Chi Ngấn không nói lời nào, chỉ đứng ở bên cạnh hồ nước, mặt hồ tối đen như mực, cũng không biết là hắn đang nhìn cái gì ở đó.

"Phó Nam..." Hồi lâu, hắn mới khẽ gọi.

"Dạ, trang chủ."

"Có phải ta không nên để cho nàng trở lại..." Câu này tựa như là đang hỏi chính hắn.

"Trang chủ, thuộc hạ... không dám đón lý do lung tung."

"Hừ, ngươi không dám, bởi vì ngươi cũng thấy ta đối xử nàng rất hà khắc, phải không? Nhưng mà, ta thật sự cũng không có cách nào khác..."

Không thể giết nàng, càng không thể theo đuổi nàng, rốt cuộc hắn nên đối với nàng thế nào cho phải đây? Hắn biết tâm tư của nàng, hắn cũng biết nàng như vậy thì sớm muộn gì cũng sẽ tự hại chết nàng, nhưng hắn lại không biết phải làm cách nào mới cắt đứt tâm tư này của nàng đây?

"Trang chủ, ngài lệnh cho người ta suốt đêm gấp gáp chế ra thuốc mỡ bằng nước thảo dược, bây giờ còn muốn đưa đến chỗ của Tứ công tử hay không?"

"Đã có ngự dược thượng đẳng từ trong cung, cho dù là có thuốc mỡ, nàng còn để ý đến nữa sao..."

"Trang chủ, tên thích khách đâm Tứ công tử bị thương..."

"Ba năm trước đây ta vì cứu Đình nhi mà để hắn chạy thoát, không nghĩ tới hắn lại không chịu dừng tay. Người nọ võ công chiêu số phức tạp, hỗn hợp các gia các phái, cho dù là ta ra tay cũng chưa chắc có thể dễ dàng thu thập hắn. Chỉ hy vọng thủ hạ của Thái tử có thể tra ra chút gì đó, người này không trừ, nhất định là mối họa!"

"Trang chủ có muốn thuộc hạ phái người đi thăm dò?"

"Không cần, ba năm trước đây chúng ta đã tra không ra hắn, ba năm sau lại không có khả năng tra ra được cái gì. Hắn muốn đối phó với chúng ta, vậy nên quan trọng nhất là chúng ta có sự chuẩn bị tốt, không nên mạo muội hành động chỉ khiến đả thảo kinh xà. Ta thật muốn biết đằng sau hắn rốt cuộc là thần thánh phương nào. Phó Nam, lệnh cho hạ nhân nhất nhất không được hành động thiếu suy nghĩ, chờ đến khi hắn nhẫn nhịn không nổi, chắc chắn sẽ để lộ ra dấu vết!"

"Dạ, trang chủ. Còn bên Thái tử thì..."

"Thái tử ở chỗ sáng, chúng ta ở chỗ tối, để cho Thái tử đi xung phong, chúng ta chỉ cần chờ thu lưới."





  • Comments(0)//truyen-kiepnaykhongphukhanh.daohoavien.com/#post7