KIẾP NÀY KHÔNG PHỤ KHANH

KIẾP NÀY KHÔNG PHỤ KHANH

Đan-lặc-cá-đan




http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=76159

Thể Loại: Ngôn tình cổ đại, Cung đấu, Ngược tâm, HE
Tựa gốc: Kiếp Này Đừng Phụ Khanh
Nguồn: Tàng Thư Viện
Convert: Micheal
Edit: Đào Tử

Bản convert: Hoàn, 167 chương + 10 Phiên ngoại
Bản edit: Chưa hoàn. Bắt đầu edit vào đầu tháng 10-2014
Lịch cập nhật: Ngày 15, trung bình 1-2 chương mỗi tháng.



Giới thiệu truyện

Nàng là công chúa tiền triều, một đứa nhỏ được sinh ra không phải từ tình yêu giữa song thân. Phụ vương nàng là Mộ Dung Chiến, quốc chủ của Ngạn quốc, vì cưỡng cầu mẫu phi của nàng nên mới có nàng. Từ nhỏ nàng bị phụ vương ruỗng bỏ vì lời tiên đoán là yêu nghiệt tai tinh, nàng hạ phàm là để huỷ diệt Ngạn quốc và chúng sinh. Ngoài huyết mạch đang lưu chảy trong người là Mộ Dung hoàng tộc, ngay cả thân phận công chúa nàng cũng không có. Nhưng mà chính huyết mạch này lại là điểm trí mạng của nàng khi tân vương sát hôn quân, diệt Mộ Dung hoàng tộc. Ngạn quốc nay đổi thành Trinh quốc, nàng là dư đản của tiền triều, nàng sẽ phải trả những món nợ mà người đã cho nàng sinh mạng kia vay.

Trong kiếm quang mưa máu, trong hỗn loạn tàn sát nàng đã gặp hắn. Hắn là bằng hữu của Trinh Đế, là Thái phó của tân triều Thái tử, là trang chủ của Mạc Ly trang uy danh. Hắn có thể nói dưới một người mà trên vạn người, hay đúng hơn hắn có thể có cả thiên hạ này nếu hắn muốn. Chẳng qua hắn giúp Trinh Đế vì muốn thiên hạ thái bình, an cư lạc nghiệp - không vì công danh quyền tước.

Hắn cứu nàng, dưỡng nàng, hộ nàng. Khởi đầu hắn vì không biết thân phận nàng nên mới thu nhận nàng làm đồ đệ. Sau nhiều năm chung sống, tình sư đồ đã ăn sâu thì hắn mới biết nàng chính là con gái của hôn quân đã sát hại song thân hắn. Hắn một kiếm có thể lấy mạng nàng, nhưng lại vì cái gì mà không thể xuống tay?

Đối nàng, hắn luôn rối loạn phương hướng, mất thần trí, không còn thông minh. Đối mặt nàng hắn lại giống như một tên thiếu niên khờ ngốc, khát vọng có được tình yêu của nàng, dùng mạng của hắn bảo trụ nàng. Nhưng hắn chưa từng được vui sướng vì cảm thụ trong lòng nàng có hắn, ngược lại khi phát hiện nàng yêu người khác, hắn đau trong lòng, oán hận cùng thương tiếc đã sớm khắc cốt đến độ muốn làm hắn nổi điên!

Cả đời này, người vì hắn chịu thương vong, vì hắn đau lòng, vì hắn không tiếc tánh mạng. . . Nhưng nàng, lại là người đả thương hắn, cho hắn niếm trải đau đớn, cho hắn quên mất chính mình là ai!

"Kiếp này không phụ khanh".

Một lời hứa hẹn mà hầu như thiếu nữ nào cũng mơ ước và cảm động khi nghe thấy tình quân thủ thỉ bên tai mình. Nhưng, liệu có mấy nam tử thật lòng khi nói lời này?

Nàng cũng từng nghe qua ba nam nhân nói lời tương tự, nhưng rốt cuộc ai mới là người thật tình? Ai mới là người sẽ bảo hộ và yêu thương nàng trọn đời, nguyện cùng nàng trăm năm bạc đầu? Ai sẽ vì nàng bỏ xuống thù hận cùng tham vọng tranh đoạt đế vị? Rốt cuộc thì ai sẽ trân quý nàng hơn tất cả những thứ phàm tục khác?

Còn nàng, nàng sẽ tin ai và yêu ai? Đến bao giờ nàng mới nhìn thấu tâm mình?

Trong kinh Phật đã dạy: nhân sinh ra trên đời như thân sa vào bể khổ. Nếu tâm không động, tình không luyến thì thể xác nhẹ nhàng, tâm trí thảnh thơi. Nhưng một khi động tâm thì thân vướng vào hồng trần khổ lụy, chịu dày vò thể xác.

Có phải vì thế, vì nàng yêu người nên phải niếm khải khổ luỵ? Và những nam nhân kia, tận đáy tim cũng có nàng nên mới thống khổ, day dưa không dứt.




Chương 006: Dấu chân.

Chương 001-010Posted by DAO TU 19 Oct, 2015 01:40:50

Bọn họ sóng vai nhau đi trên lối nhỏ đã bị phủ một lớp tuyết dày. Nàng chầm chậm bước từng bước mạnh chân, để lại sau lưng một hàng dấu chân đều đều trên nền tuyết trắng. Nàng thích thú, giãy khỏi tay hắn, chạy về phía trước một đoạn rồi quay đầu nhìn lại loạt dấu chân của nàng ở đằng sau.

Hắn đứng dưới tuyết, người hầu bên cạnh che dù cho hắn, mắt hắn nhìn thân ảnh kiều nhỏ ở đằng xa kia, trong lòng dâng lên nhiều cảm khái.

Ba năm, đã ba năm hắn cùng Tiểu Tứ của hắn cách biệt. Ba năm trước đây, hắn trở về hoàng cung còn người kia thì bị phạt đi tiểu Thương Sơn. Từ biệt ba năm, Tiểu Tứ của hắn nay đã là một công tử trưởng thành. Nhưng trong mắt hắn, người kia trước sau vẫn chỉ là đứa nhỏ thường hay lôi kéo cánh tay hắn rồi kêu "Tam sư huynh", trong đôi mắt to đen kia chỉ có hình bóng của hắn mà thôi.

"Tiểu Tứ, coi chừng tuyết trơn trợt." Hắn nhìn nàng, ánh mắt đầy ý cười.

Nàng châm chú nhìn những dấu chân của chính mình trên nền tuyết, tâm trí lơ đãng, thoáng nhớ lại lúc còn ở tiểu Thương Sơn. Cũng dưới trời tuyết như vậy, nàng một mình ở trên núi luyện kiếm, tuyết trắng in đầy dấu chân của nàng, chỉ có một mình nàng mà thôi. Khi đó nàng thật hy vọng có thể xuất hiện thêm một hai dấu chân khác, cùng với dấu chân của nàng lưu lại trên tuyết, mà không phải chỉ có một mình nàng. Những lúc như vậy, nàng cũng sẽ nhớ tới những lần nghịch tuyệt trước đó không lâu, nàng bị té lăn trên đất không đứng dậy nổi, trong lúc thương tâm thì có người đưa tay ra cho nàng nắm. Tam sư huynh tươi cười ấm áp giống như vầng thái dương, đuổi đi rét lạnh trong lòng nàng, rồi nàng vừa bắt lấy tay Tam sư huynh vừa nghĩ rằng, từ nay về sau nàng đi trên tuyết dù có trơn mấy thì nàng cũng sẽ không bao giờ ngã sấp nữa.

"Tiểu Tứ." Hắn nắm tay nàng, nhìn thấy vẻ mặt nàng sâu trầm, hắn hỏi : "Làm sao vậy?"

"Hồi Thái tử điện hạ, chỉ là nhớ tới một chút chuyện đã qua mà thôi."

"Tiểu Tứ, trong lúc chỉ có ta và ngươi thì không cần dùng cái hư danh này. Khi không có người ngoài, ngươi vẫn kêu ta giống như trước đây, được không?" Trong lòng hắn có chút tức giận khi nàng xa cách như thế.

"Dạ... Thái... Tam sư huynh..." Cuối cùng nàng vẫn kêu hắn là Tam sư huynh.

"Tiểu Tứ, nếu... Nếu ta cho ngươi tiến cung..." Có mấy lời mà ngay cả hắn cũng rất khó mở miệng.

"Tiến cung? Trăm ngàn lần không nên!" Nàng gấp gáp chối từ.

Hắn không ngờ nàng lại đối với việc tiến cung có phản cảm như vậy, nhất thời trong lòng hắn thật không biết nói gì.

"Tiểu Tứ, ta chỉ là muốn... Người hầu ở bên ta tuy nhiều, nhưng cũng không có ai vừa ý. Ngươi mặc dù tuổi trẻ nhưng lại cẩn thận trước sau, nếu có thể thường xuyên cùng ta bầu bạn hàng ngày..."

"Tam sư huynh, ta... Ta..." Nàng cắn môi không biết phải mở miệng như thế nào.

"Tiểu Tứ..." Hắn giữ vai nàng, chờ nàng ngẩng đầu nhìn mình rồi hắn mới nói tiếp: "Ta chỉ là muốn hỏi ngươi, có bằng lòng ở lại bên người ta hay không?"

"Tam sư huynh... "

Năm ấy sau khi nàng được sư phụ thu làm đệ tử bế môn, lần đầu tiên đi gặp các sư huynh, lúc nhìn thấy Đại sư huynh lạnh lùng giống khối băng nàng sợ không dám đi qua chào hỏi. Nhị sư huynh không biết đi nơi nào tiêu dao, chỉ có Tam sư huynh, hắn đi đến bên nàng, cúi người thấp xuống nhìn nàng rồi nói: “Chào nha, ta tên là Phức Yến Liên, là Tam sư huynh của ngươi. Vậy... Ngươi có bằng lòng làm sư đệ của ta hay không?”

Bằng lòng, ta bằng lòng làm sư đệ ngươi, càng nguyện ý ở lại bên cạnh ngươi, chỉ là. . . Bây giờ cho dù muốn làm sư đệ của ngươi nhưng từ nay về sau lại không thể ở bên cạnh ngươi được nữa rồi!

"Tam sư huynh, chỉ sợ Sư phụ sẽ không đồng ý." Nàng đành phải lấy sư phụ ra làm bia chắn.

"Chỉ cần ngươi bằng lòng, ta liền đi thuyết phục Sư phụ." Hắn kiên định nhìn nàng nói.

"Tam sư huynh, ta. . . Ta. . ." Nàng nhìn hắn một cái, sau đó lại cúi đầu không nói tiếp.

"Ai. . ."

Hắn dắt tay nàng đi trở lại. Sau khi cho tả hữu lui ra, không còn ai che dù, bông tuyết cứ thế bay lả tả đáp lên trên người hai người họ, những dấu chân lưu trên tuyết cũng dần dần bị tuyết trắng phủ lấp.

Hắn sớm biết nàng sẽ không nhận lời. Nàng là người như vậy đó, tựa như một đóa bông tuyết phiêu phiêu giữa trời tuyết giăng, tự do bay lượn trên không trung. Hắn làm sao mà nhẫn tâm đem nàng giam hãm ở cái lồng son này? Chỉ là bên người không có nàng, liền giống như thiếu đi cái gì đó.

Buổi tối trong dạ yến, Kinh Chi Ngấn cùng vài vị đại thần ngồi cùng với Thái tử ở bàn chủ tọa, nàng ngồi chung với nhóm hậu bối sư muội và sư điệt. Nhóm sư muội sư điệt này đều là nữ đệ tử và nữ đồ tôn của sư thúc Mai Hiểu Thu. Sư phụ của nàng chỉ thu bốn đệ tử, tất cả đều là nam đệ tử, sư muội của hắn ngược lại chỉ thu toàn là nữ đệ tử. Mấy nữ đệ tử này cũng đã sớm thu nhận đệ tử, cho nên nhóm sư muội và sư điệt ngồi cùng nàng, nếu so tuổi tác thì đồng trang lứa với nàng.

"Tiểu sư thúc cùng Thái tử điện hạ, tình nghĩa sư huynh đệ thật sự là đáng quý. Điện hạ đối đãi với người thật là đặc biệt."

Phức Yến Liên ngồi bàn chủ tọa, bởi vì là Thái tử, trong yến tiệc ăn uống khách sáo cũng là lẽ thường, nhưng mỗi khi nhìn thấy nàng thích ăn món nào là hắn liền sai người đưa một ít đến bàn của nàng. Một người hậu bối cùng bàn với nàng để ý thấy như vậy, và người đó vừa mới nói mấy lời kia. Nàng ấy là đồ tôn của sư thúc Mai Hiểu Thu, do đại đệ tử Tuyết Di thu nhận. Mạc Thanh Đình không biết nàng ấy tên gọi là gì, chỉ nhớ mang máng là ba năm trước đây lúc mình rời đi đã từng gặp qua nàng ấy.

"Sư phụ ngươi cùng Đại sư huynh của ta xuất chinh biên ngoại chắc cũng đã được một năm rưỡi rồi phải không?" Không muốn cùng mấy tiểu bối đàm luận chuyện của mình, nàng thuận lý chuyển đề tài câu chuyện.

"Cũng không phải, là một năm trước Sư phụ theo Đại sư bá xuất chinh Vũ quốc. Khi đó Sư phụ còn nói, lần này xuất môn sợ là ba bốn năm năm nữa cũng chưa thể trở về, e là đến lúc Tiểu sư thúc từ tiểu Thương Sơn trở về người ngay cả mặt cũng không thấy."

"Sư tỷ Tuyết Di vẫn còn nhớ đến ta." Nàng cùng sư tỷ Tuyết Di có quan hệ tốt hơn so với những người khác. Lúc trước khi sư phụ cứu nàng trở về, là sư tỷ Tuyết Di luôn chiếu cố nàng.

"Đồ ăn nhiều như vậy cũng không lấp được cái miệng của ngươi!" Người vừa nói chuyện là nhị đệ tử của Mai Hiểu Thu, là Phượng Thanh - sư muội của Tuyết Di. Phượng Thanh liếc mắt nhìn Mạc Thanh Đình một cái rồi trừng mắt nói chuyện với tiểu sư điệt bên cạnh nàng.

"Đồ ăn chỉ dùng để điền đầy bụng, cũng không phải lấy để bịt mồm..." Tiểu sư điệt miệng lầm bầm xong thì ủy khuất công môi.

Ba năm trước đây tiểu sư điệt nàng chỉ gặp qua tiểu sư thúc này một lần, lúc ấy nàng liền cảm thấy trong thiên hạ sao lại có một người xinh đẹp như vậy. Sau đó tiểu sư thúc bị phạt đi tiểu Thương Sơn, nàng không được gặp nữa. Hôm nay thừa dịp Thái tử điện hạ đãi yến tiệc, thật vất vả mới gặp lại tiểu sư thúc, nhưng nàng vừa mới nói có vài câu lại bị sư thúc Phượng Thanh đáng ghét này cắt ngang.

"Đừng nhân lúc Sư phụ ngươi không có ở đây mà nghĩ là không có người quản ngươi!" Phượng Thanh nghe được lời tiểu sư điệt lầm bầm, nàng ta tức giận vì cho rằng một kẻ hậu bối cũng dám cùng nàng tranh luận.

Mạc Thanh Đình buông chén đũa, tay che trán, nàng cảm thấy yến tiệc này thật bức bối, càng không muốn ở lại nghe các nàng ấy đối chọi, lời nói gay gắt. Nàng tìm cớ rồi rời khỏi bàn tiệc.

Yến tiệc đang tổ chức ở sân trước, sân sau là hoa viên. Đêm nay trong vườn nơi nơi treo hoa đăng, dưới ánh tuyết phản chiếu chỗ nào cũng sáng ngời, tuyệt không hề tối như giữa ban đêm.

Trời đêm gió thổi có chút lạnh, lúc nãy khi đi ra gấp gáp nàng cũng không kịp nghĩ mặc thêm áo khoác, bất quá cái lạnh này lại làm cho tinh thần thanh tỉnh hơn nhiều. Nàng thả bước dọc theo đường mòn cho đến khi nàng đi tới giác đình trong hoa viên. Đứng một mình ở trong đình nhìn ánh trăng một hồi, trong lòng nàng chợt nhớ, ra ngoài lâu như vậy e là sư phụ cùng với Tam sư huynh chắc sẽ đi tìm, thế nên nàng liền theo đường cũ trở về.

Ban đêm thanh tĩnh, giác quan người ta càng thêm nhạy bén, dù chỉ một điểm động tĩnh nhỏ cũng khiến người ta cảnh giác. Nàng bước nhanh về phía trước hai bước, rồi đột ngột quay trở lại, hướng phía sau hòn non bộ lao đi. Thân hình nàng vừa đứng vững liền có kiếm kề trên cổ nàng, xem ra đối phương đã theo dõi nàng từ trên cao, nghĩ như vậy nàng từ từ buông lõng chuôi kiếm mà tay nàng đang nắm chặt.

"Các hạ là người nào?"

"Hừ, nhiều năm trôi qua nên ngươi không còn nhớ rõ ta sao?"

Giọng nói kia giống như đến từ địa ngục, chỉ cần nghe qua một lần nàng sẽ không bao giờ quên.

"Là ngươi!"

Năm đó hắn dùng nàng câu dẫn Tam sư huynh, thiếu chút nữa hại chết sư huynh. Nếu khi đó sư phụ không tới đúng lúc thì sợ rằng chính nàng cũng đã bỏ thân trong biển lửa. Người này bây giờ lại xuất hiện ở đây là vì Tam sư huynh hay sao? Chẳng lẽ hắn lại muốn dùng nàng để đối phó Tam sư huynh!

"Thì ra ngươi còn nhớ rõ ta!"

Nàng tựa như có thể cảm giác được ý cười âm lãnh trên mặt hắn.

"Ngươi thật ra là muốn làm cái gì? Chắc không phải tới đây để cùng ta ôn chuyện cũ đi?"

"Ngươi cho là ngươi xứng cùng ta ôn chuyện xưa?" Tay hắn đột nhiên bắt lấy cổ tay nàng đang rút kiếm. "Như thế nào? Muốn giết ta?"

Nàng chờ chính là cơ hội này, cánh tay trống không bị hắn khống chế, lập tức dùng chưởng lực bắn viên đạn pháo mà nàng đang cầm trong tay lên thẳng không trung. Chỉ nghe một tiếng ‘đùng’ vang dội, trên bầu trời chớp lóe một luồng sáng, ánh sáng lan rộng dường như muốn lu mờ đi ánh sao trên bầu trời đêm.







  • Comments(0)//truyen-kiepnaykhongphukhanh.daohoavien.com/#post6