KIẾP NÀY KHÔNG PHỤ KHANH

KIẾP NÀY KHÔNG PHỤ KHANH

Đan-lặc-cá-đan




http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=76159

Thể Loại: Ngôn tình cổ đại, Cung đấu, Ngược tâm, HE
Tựa gốc: Kiếp Này Đừng Phụ Khanh
Nguồn: Tàng Thư Viện
Convert: Micheal
Edit: Đào Tử

Bản convert: Hoàn, 167 chương + 10 Phiên ngoại
Bản edit: Chưa hoàn. Bắt đầu edit vào đầu tháng 10-2014
Lịch cập nhật: Ngày 15, trung bình 1-2 chương mỗi tháng.



Giới thiệu truyện

Nàng là công chúa tiền triều, một đứa nhỏ được sinh ra không phải từ tình yêu giữa song thân. Phụ vương nàng là Mộ Dung Chiến, quốc chủ của Ngạn quốc, vì cưỡng cầu mẫu phi của nàng nên mới có nàng. Từ nhỏ nàng bị phụ vương ruỗng bỏ vì lời tiên đoán là yêu nghiệt tai tinh, nàng hạ phàm là để huỷ diệt Ngạn quốc và chúng sinh. Ngoài huyết mạch đang lưu chảy trong người là Mộ Dung hoàng tộc, ngay cả thân phận công chúa nàng cũng không có. Nhưng mà chính huyết mạch này lại là điểm trí mạng của nàng khi tân vương sát hôn quân, diệt Mộ Dung hoàng tộc. Ngạn quốc nay đổi thành Trinh quốc, nàng là dư đản của tiền triều, nàng sẽ phải trả những món nợ mà người đã cho nàng sinh mạng kia vay.

Trong kiếm quang mưa máu, trong hỗn loạn tàn sát nàng đã gặp hắn. Hắn là bằng hữu của Trinh Đế, là Thái phó của tân triều Thái tử, là trang chủ của Mạc Ly trang uy danh. Hắn có thể nói dưới một người mà trên vạn người, hay đúng hơn hắn có thể có cả thiên hạ này nếu hắn muốn. Chẳng qua hắn giúp Trinh Đế vì muốn thiên hạ thái bình, an cư lạc nghiệp - không vì công danh quyền tước.

Hắn cứu nàng, dưỡng nàng, hộ nàng. Khởi đầu hắn vì không biết thân phận nàng nên mới thu nhận nàng làm đồ đệ. Sau nhiều năm chung sống, tình sư đồ đã ăn sâu thì hắn mới biết nàng chính là con gái của hôn quân đã sát hại song thân hắn. Hắn một kiếm có thể lấy mạng nàng, nhưng lại vì cái gì mà không thể xuống tay?

Đối nàng, hắn luôn rối loạn phương hướng, mất thần trí, không còn thông minh. Đối mặt nàng hắn lại giống như một tên thiếu niên khờ ngốc, khát vọng có được tình yêu của nàng, dùng mạng của hắn bảo trụ nàng. Nhưng hắn chưa từng được vui sướng vì cảm thụ trong lòng nàng có hắn, ngược lại khi phát hiện nàng yêu người khác, hắn đau trong lòng, oán hận cùng thương tiếc đã sớm khắc cốt đến độ muốn làm hắn nổi điên!

Cả đời này, người vì hắn chịu thương vong, vì hắn đau lòng, vì hắn không tiếc tánh mạng. . . Nhưng nàng, lại là người đả thương hắn, cho hắn niếm trải đau đớn, cho hắn quên mất chính mình là ai!

"Kiếp này không phụ khanh".

Một lời hứa hẹn mà hầu như thiếu nữ nào cũng mơ ước và cảm động khi nghe thấy tình quân thủ thỉ bên tai mình. Nhưng, liệu có mấy nam tử thật lòng khi nói lời này?

Nàng cũng từng nghe qua ba nam nhân nói lời tương tự, nhưng rốt cuộc ai mới là người thật tình? Ai mới là người sẽ bảo hộ và yêu thương nàng trọn đời, nguyện cùng nàng trăm năm bạc đầu? Ai sẽ vì nàng bỏ xuống thù hận cùng tham vọng tranh đoạt đế vị? Rốt cuộc thì ai sẽ trân quý nàng hơn tất cả những thứ phàm tục khác?

Còn nàng, nàng sẽ tin ai và yêu ai? Đến bao giờ nàng mới nhìn thấu tâm mình?

Trong kinh Phật đã dạy: nhân sinh ra trên đời như thân sa vào bể khổ. Nếu tâm không động, tình không luyến thì thể xác nhẹ nhàng, tâm trí thảnh thơi. Nhưng một khi động tâm thì thân vướng vào hồng trần khổ lụy, chịu dày vò thể xác.

Có phải vì thế, vì nàng yêu người nên phải niếm khải khổ luỵ? Và những nam nhân kia, tận đáy tim cũng có nàng nên mới thống khổ, day dưa không dứt.




Chương 005: Thái Tử Điện Hạ.

Chương 001-010Posted by DAO TU 14 Feb, 2015 23:32:20

Tà áo xanh lại nhẹ bay, nàng vững vàng dừng chân lại dưới tàng cây, đứng ở trước mặt Đào Giản và tra kiếm Thanh Liên vào vỏ.

Nhìn thấy Đào Giả đang ngây ngốc thất thần, vẻ mặt kinh dị nhìn chính mình, nàng nhẹ giọng gọi hắn: "Nhị sư huynh?"

"À… Không có chuyện gì… Không sao… Uống rượu nữa đi, hãy uống tiếp…" Hắn lúng túng thắng giọng, cố sức xóa đi hình ảnh diễm tuyệt trong đầu, cảnh nàng múa kiếm giữa vườn mai vừa rồi.

"Thật sự là… tuyệt đẹp!"

"Ai?"

Cảnh giác trỗi dậy, kiếm Thanh Liên trong tay nàng lại tuốt ra khỏi vỏ, nàng phi thân nhoáng lên một cái, thanh kiếm đã kề bên cổ kẻ lạ mặt.

"Ai da, tiểu mỹ nhân, tại sao lại không ôn nhu chút nào!"

Người lạ mặt kia cho dù bộ dạng cũng dễ nhìn, nhưng lời nói và thần sắc lại khiến cho người ta có cảm giác chán ghét.

"Ngươi là người phương nào? Dám ngang nhiên xâm nhập Mạc Ly sơn trang?"

Người này nhất định không phải người của sơn trang, nhìn quần áo của hắn không giống như là hạ nhân.

"Ta là... "

"Vô lễ!"

Một chưởng phong mạnh mẽ quét tới, kiếm Thanh Liên trong tay nàng bị đánh bay đi, bàn tay nàng chợt đau đớn, nàng vội thối lui vài bước. Khi nhìn thấy rõ người vừa ra tay, nàng sợ tới mức hai chân mềm nhũn, lập tức quỳ rạp xuống đất và kêu:

"Sư… Sư phụ…"

"Thật là to gan phạm thượng!"

Kinh Chi Ngấn vừa muốn ra tay giáo huấn, chợt nghe người phía sau hắn cất giọng không lớn không nhỏ, âm thanh trầm ấm rõ ràng: "Thái Phó, người không biết không có tội, hãy tha cho hắn đi."

"Đúng vậy đúng vậy, hắn lần đầu tiên gặp ta sao biết ta là Nhị hoàng tử? Thái Phó xin bớt giận, đừng làm tiểu mỹ nhân bị thương! Hoàng huynh, ngươi nói đi, có phải không?"

Người lạ mặt vừa rồi trêu cợt nàng lại là Nhị hoàng tử của Trinh quốc. Tuy rằng lúc này nàng giận đến muốn lấy mạng hắn, nhưng sư phụ hiện đang ở đây nàng không thể lỗ mãng, nàng chỉ đành mày nhăn mặt nhíu.

"Thái Phó, ta còn nhớ rõ, ở sâu trong Mai Lâm này còn có suối Thanh Tuyền, không bằng chúng ta đi vào trong đó ngắm nhìn một chút." Thanh âm trầm ấm kia lại vang lên.

"Đệ, đệ tử cáo lui..."

Nàng vội vàng đứng lên, chân dẫm phải y bào trên người khiến cho nàng muốn ngã sấp xuống. Trong nháy mắt đó, một đôi tay nhanh đỡ lấy thắt lưng của nàng, nàng nhìn vẻ mặt bất đắc dĩ của Đào Giản, ngượng ngùng nở nụ cười gượng.

Kinh Chi Ngấn oán hận liếc nàng một cái, miệng thốt ra: "Còn không mau cút đi! Mất mặt như vậy còn chưa đủ?"

Nàng giống như nai con bị kinh hoảng, cúi đầu đi theo Đào Giản nhanh bước rời đi.

"Nhị, nhị sư huynh ngươi đang cười cái gì vậy?" Bọn họ một đường đi thẳng tới Báo Ân Các, thấy Đào Giản luôn nhìn mình cười cười, nhịn không được nàng hỏi.

"Ta còn không biết ngươi sợ sư phụ chúng ta như vậy."

"Người là sư phụ, đương nhiên ta phải kính sợ." Nàng giải thích.

"Kính sợ? Ta nhìn không thấy! Vừa rồi, bộ dáng của ngươi rõ ràng như là chuột gặp phải mèo."

"Nhị sư huynh!" Nàng thật tức mình, Nhị sư huynh chỉ biết khi dễ nàng!

"Thôi thôi, không nói nữa, ngươi chờ xem sư phụ lần này sẽ trách phạt ngươi như thế nào đi!"

Đào Giản nói đến chỗ đau của nàng, nàng hờn dỗi: "Còn không phải đều tại Nhị sư huynh! Sau này không bao giờ để bị huynh liên lụy nữa!"

"Liên lụy? Ngươi thử nói xem ta làm sao mà liên lụy ngươi? Chẳng lẽ ngươi múa kiếm kinh diễm như thế giữa vườn mai cũng là do ta chủ đạo?"

Nhớ tới vừa rồi ở Mai Lâm, chính nàng vì cảm xúc dâng trào, không cẩn thận mà say mê múa kiếm để mọi người nhìn thấy. Cũng khó trách sư phụ tức giận như vậy! Sư phụ muốn nàng việc gì cũng cẩn thận, tránh gây sự chú ý vì nghĩ cho thân phận của nàng, sợ bị người ta phát hiện. Nhưng chung quy cũng là tại nàng, luôn vi phạm lời sư phụ răn dạy, không trách được vừa rồi sắc mặt của sư phụ xanh mét như vậy.

"Được rồi, ta nên đưa ngươi trở về! Ta xem, chỉ trong chốc lát nữa sẽ có người đến tìm ngươi."

Đào Giản dẫn nàng một mạch đi về Liên Hoa Tiểu Trúc, nàng còn lo nghĩ đến chuyện sư phụ tức giận nên không có chú tâm nghe lời hắn nói.

Giữa trưa, sau khi dùng bữa cơm đơn giản, nàng ngồi yên ở trong phòng đọc sách, không dám đi nơi nào khác. Không bao lâu sau, chợt nghe bên ngoài có tiếng người vọng vào:

"Công tử các ngươi đang ở trong phòng?"

"Dạ phải."

"Kêu hắn nhanh rửa mặt chải đầu cho tươm tất, Thái tử điện hạ tuyên gặp."

"Công công chờ một chút, nô tỳ lập tức đi thỉnh công tử."

Nha hoàn mở cửa bước vào thì thấy công tử của nàng đang ngồi ngây ngốc, nàng ấy không khỏi lải nhải: "Công tử, sao ngươi còn ngồi đó, ở bên ngoài là vị công công bên người Thái tử điện hạ đang chờ ngươi!"

"Biết rồi." Nàng gật gật đầu, cũng không nói gì thêm.

"Ai nha! Công tử, ngươi mau lên một chút đi!" Nha hoàn Tiểu Lan chán ghét nhất là bộ dáng thất thần của công tử nhà nàng. Không chờ hỏi ý của chủ tử, Tiểu Lan trực tiếp kéo công tử của nàng đứng lên.

Bởi vì phải đi gặp Thái tử, Tiểu Lan giúp nàng thay đổi một cái áo cẩm bào xanh thêu viền hoa sen, bên ngoài khoác thêm cho nàng cái áo khoác mới màu trắng làm bằng tuyết điêu (lông chồn tuyết). Áo khoác này là ngày hôm qua trang chủ đã sai người đưa tới. Đầu tóc đen thùi, trên đỉnh đầu dùng một cây trâm bạch ngọc cố định, một nửa mái tóc buông xõa sau lưng, một nửa khác rũ xuống trước ngực. Màu tóc đen ánh càng làm nổi làn da bạch ngọc, thoạt nhìn nàng đẹp tợ thần tiên giáng thế.

Tiểu Lan nhìn bộ dáng công tử của mình trong gương đồng, nàng ta gật gật đầu tỏ vẻ hài lòng rồi thúc giục nàng đi ra ngoài.

Bên ngoài sân, vị công công đang chờ kia đã mất kiên nhẫn, nhưng khi hắn nhìn thấy dáng vẻ như thần tiên của vị công tử vừa bước ra, lời trách móc đến bên miệng cũng vội nuốt vào. Hắn chỉ cẩn thận dẫn nàng đi gặp Thái tử.

Thái tử và các đại thần tùy tùng đi theo Kinh Chi Ngấn dạo thưởng cảnh tuyết cả buổi sáng, sau đó bọn họ ăn cơm trưa rồi được an bài nghỉ ngơi ở Tây Noãn Các.

Bên trong Tây Noãn Các, Thái tử ngồi ở chỗ thượng tọa, tiếp theo là Kinh Chi Ngấn rồi lần lượt đến các vị đại thần. Mọi người đang uống trà thơm, cùng nhau tán gẫu vài câu chuyện phiếm. Khi có người bên ngoài đến báo là Tứ công tử Mạc Thanh Đình đã đến, Thái tử vuốt nhẹ cằm, lập tức có người vén mành để cho nàng tiến vào.

Nàng, một thân cẩm bào xanh, cổ tay áo thêu hoa sen trông rất sống động, vài loạn tóc đen thùi xõa xuống trước sau, nàng cúi đầu, đi từng bước vào trong Tây Noãn Các.

"Thảo dân Mạc Thanh Đình, bái kiến Thái tử điện hạ."

Giọng nói trong trẻo như nước chảy, nghe chừng phát ra từ một người tâm bình khí ổn, đầu óc thanh tịnh. Khi hắn giương mắt nhìn lại, nàng tuy đang cúi đầu quỳ lạy trên mặt đất, nhưng khí chất phiêu nhiên xuất trần của nàng chỉ cần liếc mắt đã có thể nhìn thấy.

"Đứng lên đi."

"Tạ ơn Thái tử điện hạ." Nàng tạ ơn đứng lên, cúi đầu không nói gì thêm.

"Đến gần đây một chút." Người nọ ngồi ở trên cao, từ sau khi nàng bước vào thì tầm mắt của hắn chỉ dừng lại ở trên người nàng.

"Dạ." Nàng bước lại gần thêm một chút, đứng cách hắn chỉ còn khoảng mười bước.

Hắn nhìn dáng vẻ cung kính của nàng, trong lòng rất khó chịu. "Đến đây, đến gần bên người ta."

Hắn đưa tay ra, mỉm cười nhìn nàng chờ đợi.

Không tự giác, nàng cắn cắn môi dưới, liếc mắt nhìn một người khác đang ngồi cách đó không xa. Khi thấy ánh mắt người kia cũng không có nhìn nàng, trong lòng nàng một phen do dự. Cuối cùng thì nàng cũng đi đến bên người nọ, đưa tay ra và đặt nó vào trong lòng bàn tay của hắn.

Hắn nắm lấy tay nàng, kéo đến bên người hắn và nói: "Để cho ta nhìn kỹ xem nào!"

Nàng đỏ mặt, đôi mắt chợt mù sương.

Hắn nhìn nàng chằm chằm, thần sắc mông lung.

Có người nhìn thấy hai người như thế, nghĩ rằng sư huynh đệ bọn họ đã nhiều năm không gặp, nay mới thấy mặt nên cảm khái nói: " Điện hạ ngay từ ban đầu rất có cảm tình đối với vị sư đệ này, bây giờ gặp lại chắc chắn sẽ có nhiều cảm xúc!"

Cả hai người lúc này mới hồi thần. Hắn kéo nàng ngồi xuống ở bên người, cũng không quản xem quần thần hạ nhân nghĩ gì, chỉ lo nhìn ngắm nàng. Bộ dáng nàng cúi đầu thẹn thùng, càng nhìn hắn càng vui mừng. Hắn vuốt tay nàng và cảm thấy bàn tay rất lạnh, vì thế liền cho gọi người đem ấm lô (quả sưởi cầm tay) vào. Sau đó, hắn tự tay thay nàng dùng khăn gấm bao bộc ấm lô cẩn thận rồi đặt nó vào trong tay để nàng ôm.

"Trên núi chắc lạnh lắm?"

Tuy rằng trong tay nàng đang ôm ấm lô, hắn vẫn dùng đôi tay của chính mình phủ lấy tay nàng, vì nàng mà sưởi ấm.

"Hồi Thái tử điện hạ, người tập võ sẽ không sợ lạnh."

Nàng vừa dứt lời, sắc mặt hắn liền có chút khó chịu nhưng vẫn như trước, thanh đạm khẽ cười.

Sau đó hắn lại cùng nhóm thần tử trò chuyện. Bọn họ nói rất nhiều nhưng nàng nghe không hiểu, cũng không muốn nghe, chỉ yên lặng ngồi ở bên người hắn. Bàn tay nàng vẫn luôn được bao bộc bởi những ngón tay thon dài, ấm áp của hắn. Cái ấm từ lòng bàn tay dần thấm vào trong lòng, khiến nàng có chút lâng lâng, cảm thấy mọi thứ trước mắt tuy không chân thật, nhưng trong lòng lại tràn đầy mãn nguyện, hy vọng cứ như vậy ngồi mãi ở bên người hắn.

"Tiểu Tứ, Tứ nhi?"

Nghe thấy có người đang gọi mình, nàng bừng tỉnh trong nháy mắt, phát hiện ra mình thế nhưng lại đang ngồi ngủ gục!

"A! Thật đắc tội, Thái tử điện hạ. . ."

"Ngươi nha, vẫn tham ngủ như vậy!"

Hắn nhịn không được, đưa tay nhéo lấy cái mũi của nàng. Nàng cả kinh, vội nhìn trước sau thì mới phát hiện rằng, mọi người đã không còn ngồi ở chỗ này nữa, nàng thế mới an tâm.

"Tuyết rơi, mọi người đều đi ra ngoài thưởng tuyết, ngươi có muốn đi ra xem không?"

"Dạ muốn."

Hắn dắt tay nàng đi ra khỏi Tây Noãn các, bên ngoài lập tức có người phủ thêm cho hắn cái áo khoác hồ cừu (lông cáo). Khi thị nữ tiến lên muốn giúp nàng khoác lại cái áo choàng lông chồn tuyết mà nàng đã mặc lúc đến đây, nhưng bị hắn xua tay ngăn lại.

Hắn cởi áo khoác hồ cừu trên người ra, vừa tự mình thay nàng mặc vào, vừa nói: "Lông chồn tuyết tuy trắng đẹp mắt, nhưng lại không ấm bằng da lông hồ cừu. Ngươi từ nhỏ đã sợ lạnh, nên mặc nhiều đồ một chút mới được."

"Dạ."

Áo khoác còn vươn hơi ấm của hắn chưa tan, thoang thoảng trước mũi nàng là mùi đàn hương thanh nhạt trên người hắn.



  • Comments(0)//truyen-kiepnaykhongphukhanh.daohoavien.com/#post5