KIẾP NÀY KHÔNG PHỤ KHANH

KIẾP NÀY KHÔNG PHỤ KHANH

Đan-lặc-cá-đan




http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=76159

Thể Loại: Ngôn tình cổ đại, Cung đấu, Ngược tâm, HE
Tựa gốc: Kiếp Này Đừng Phụ Khanh
Nguồn: Tàng Thư Viện
Convert: Micheal
Edit: Đào Tử

Bản convert: Hoàn, 167 chương + 10 Phiên ngoại
Bản edit: Chưa hoàn. Bắt đầu edit vào đầu tháng 10-2014
Lịch cập nhật: Ngày 15, trung bình 1-2 chương mỗi tháng.



Giới thiệu truyện

Nàng là công chúa tiền triều, một đứa nhỏ được sinh ra không phải từ tình yêu giữa song thân. Phụ vương nàng là Mộ Dung Chiến, quốc chủ của Ngạn quốc, vì cưỡng cầu mẫu phi của nàng nên mới có nàng. Từ nhỏ nàng bị phụ vương ruỗng bỏ vì lời tiên đoán là yêu nghiệt tai tinh, nàng hạ phàm là để huỷ diệt Ngạn quốc và chúng sinh. Ngoài huyết mạch đang lưu chảy trong người là Mộ Dung hoàng tộc, ngay cả thân phận công chúa nàng cũng không có. Nhưng mà chính huyết mạch này lại là điểm trí mạng của nàng khi tân vương sát hôn quân, diệt Mộ Dung hoàng tộc. Ngạn quốc nay đổi thành Trinh quốc, nàng là dư đản của tiền triều, nàng sẽ phải trả những món nợ mà người đã cho nàng sinh mạng kia vay.

Trong kiếm quang mưa máu, trong hỗn loạn tàn sát nàng đã gặp hắn. Hắn là bằng hữu của Trinh Đế, là Thái phó của tân triều Thái tử, là trang chủ của Mạc Ly trang uy danh. Hắn có thể nói dưới một người mà trên vạn người, hay đúng hơn hắn có thể có cả thiên hạ này nếu hắn muốn. Chẳng qua hắn giúp Trinh Đế vì muốn thiên hạ thái bình, an cư lạc nghiệp - không vì công danh quyền tước.

Hắn cứu nàng, dưỡng nàng, hộ nàng. Khởi đầu hắn vì không biết thân phận nàng nên mới thu nhận nàng làm đồ đệ. Sau nhiều năm chung sống, tình sư đồ đã ăn sâu thì hắn mới biết nàng chính là con gái của hôn quân đã sát hại song thân hắn. Hắn một kiếm có thể lấy mạng nàng, nhưng lại vì cái gì mà không thể xuống tay?

Đối nàng, hắn luôn rối loạn phương hướng, mất thần trí, không còn thông minh. Đối mặt nàng hắn lại giống như một tên thiếu niên khờ ngốc, khát vọng có được tình yêu của nàng, dùng mạng của hắn bảo trụ nàng. Nhưng hắn chưa từng được vui sướng vì cảm thụ trong lòng nàng có hắn, ngược lại khi phát hiện nàng yêu người khác, hắn đau trong lòng, oán hận cùng thương tiếc đã sớm khắc cốt đến độ muốn làm hắn nổi điên!

Cả đời này, người vì hắn chịu thương vong, vì hắn đau lòng, vì hắn không tiếc tánh mạng. . . Nhưng nàng, lại là người đả thương hắn, cho hắn niếm trải đau đớn, cho hắn quên mất chính mình là ai!

"Kiếp này không phụ khanh".

Một lời hứa hẹn mà hầu như thiếu nữ nào cũng mơ ước và cảm động khi nghe thấy tình quân thủ thỉ bên tai mình. Nhưng, liệu có mấy nam tử thật lòng khi nói lời này?

Nàng cũng từng nghe qua ba nam nhân nói lời tương tự, nhưng rốt cuộc ai mới là người thật tình? Ai mới là người sẽ bảo hộ và yêu thương nàng trọn đời, nguyện cùng nàng trăm năm bạc đầu? Ai sẽ vì nàng bỏ xuống thù hận cùng tham vọng tranh đoạt đế vị? Rốt cuộc thì ai sẽ trân quý nàng hơn tất cả những thứ phàm tục khác?

Còn nàng, nàng sẽ tin ai và yêu ai? Đến bao giờ nàng mới nhìn thấu tâm mình?

Trong kinh Phật đã dạy: nhân sinh ra trên đời như thân sa vào bể khổ. Nếu tâm không động, tình không luyến thì thể xác nhẹ nhàng, tâm trí thảnh thơi. Nhưng một khi động tâm thì thân vướng vào hồng trần khổ lụy, chịu dày vò thể xác.

Có phải vì thế, vì nàng yêu người nên phải niếm khải khổ luỵ? Và những nam nhân kia, tận đáy tim cũng có nàng nên mới thống khổ, day dưa không dứt.




Chương 004: Múa kiếm trong Mai Lâm.

Chương 001-010Posted by DAO TU 16 Jan, 2015 23:17:53

Sáng sớm ngày thứ hai sau khi nàng trở lại, lúc nàng còn nằm ở trong chăn ấm áp thì sư phụ đã tuyên bố với mọi người là nàng không khoẻ, không cần cùng mọi người đi cung nghênh Thái tử. Nàng an tâm nằm ở trên giường, nhưng lại ngủ tiếp không được, ánh mắt thất thần nhìn chằm chằm sa mạn ở trên đỉnh đầu.

Một luồng gió lạnh đột nhiên đánh úp lại, nàng bất giác sợ run cả người. Vươn tay ra khỏi chăn, nàng muốn chụp lấy bội kiếm treo ở bên giường, nhưng cổ tay nàng đã bị người ấy sớm bắt lấy.

"Ai?"

Nàng vung tay kia, hướng người ở bên ngoài sa trướng xuất chưởng, người ấy không tốn chút sức lực đã kiềm trụ được cả cánh tay nàng, thế là cả hai tay nàng đều bị người ta kiềm giữ, không thể động đậy.

Vừa muốn hô to, lại nghe tiếng người ấy cười.

"Nhị sư huynh?"

Sa mạn trước giường bị vén lên, một nam tử tuấn mỹ đứng tựa ở đầu giường, hắn mặc y bào màu hoa đào, tóc vắt kim trâm, nhìn nàng mắt phượng híp cười.

"Thì ra là huynh, Nhị sư huynh!" Cũng chỉ có Nhị sư huynh của nàng mới thích trêu cợt nàng như vậy.

"Ba năm không gặp, tại sao một chút tiến bộ cũng không có? Ta còn tưởng rằng sư đệ ở tiểu Thương Sơn khổ tâm tu hành ba năm thì ít ra cũng có thể tiếp ta hai chiêu!"

Đào Giản nhẹ vén vạt áo, thuận thế ngồi xuống ở mép giường nàng.

Nàng vội cuộn mình vào trong chăn, nhích vô bên trong giường một chút. "Nhị sư huynh vừa trở về à?"

Nhị sư huynh nàng thích nhất là du sơn ngoạn thủy nơi nơi, hành tung mơ hồ không chừng. Nàng đoán chắc hắn vừa trở lại sơn trang hôm nay, nếu không, y theo tính tình của hắn thì ngày hôm qua đã đến đây khi dễ nàng rồi!

"Đúng vậy, trở về trễ hơn sư đệ một ngày."

Đào Giản cười tủm tỉm, nhìn vẻ mặt nàng có chút đề phòng mình. Đột nhiên, hắn vươn tay muốn vuốt lấy một loạn tóc của nàng đang xõa trên mặt chăn bông, miệng hắn nói:

"Đã trễ thế này rồi còn không chịu thức dậy? Chẳng lẽ sư đệ không biết hôm nay sẽ có một đại nhân vật tới đây hay sao?"

"Biết." Nàng hơi xoay người trong chăn, vừa vặn tránh đi Nhị sư huynh đụng chạm. "Hôm qua Sư phụ đã nói qua, chỉ là. . . ta trong mình không được khoẻ, cho nên. . ."

"Ta thấy khoẻ lắm mà! Cũng không phải là nữ nhân, làm gì mà yếu ớt như vậy chứ! Mau đứng lên, đi theo ta uống rượu!"

Đào Giản đem y phục của nàng đang vắt ở trên bình phong kéo tuột xuống, sau đó vứt nó xuống ở trên mặt nàng.

"Nhị. . . Nhị sư huynh. . . Vậy. . . Huynh. . ."

"Biết rồi! Ta đi ra ngoài, ngươi nhanh lên một chút! Nói ngươi giống nữ nhân thật không sai, phiền phức quá đi, có cái gì không thể xem chứ!"

Tuy là nói như vậy nhưng Đào Giản vẫn mở cửa đi ra ngoài.

Nàng cầm lấy y phục mà Đào Giản sư huynh vứt ở trên đầu mình, rồi giật mình ngồi ở trên giường sửng sốt trong chốc lát. Sau đó nàng đứng dậy, đi đến rương đồ lấy ra một kiện trung y và một cái áo choàng mặc vào. Y phục của nàng từ nhỏ đều đặt mua cùng với sư phụ. Sư phụ thích mặc màu xanh, y bào của nàng cũng cùng màu xanh, nhất nhất chiếu theo kiểu dáng của sư phụ mà sửa nhỏ lại rồi may. Những năm gần đây cứ thế y phục của nàng đều là màu xanh.

Nàng vấn tóc đơn giản, chỉ dùng sợi dây voan cùng màu xanh để cột tóc, hai đầu sợi voan thật dài buông xuống ngang thắt lưng, cả người càng thêm phần thanh lệ thoát tục.

Khi nàng bước ra cửa phòng, bọn nha hoàn ở Liên Hoa tiểu trúc đang vây quanh Đào Giản đòi hắn kể chuyện ở bên ngoài sơn trang cho bọn họ nghe. Đào Giản bởi vì hàng năm đi du ngoạn bên ngoài nên biết nhiều điều thú vị, hồi trước nàng cũng quấn quít lấy hắn, hỏi đủ chuyện mỗi khi Nhị sư huynh từ xa trở về.

"Được rồi, được rồi, không nói nữa! Ta phải cùng công tử các ngươi đi làm chính sự." Đào Giản nhìn thấy nàng bước ra, hắn chạy nhanh tới lôi kéo nàng đi.

"Ai, Nhị công tử! Lần sau đến đây nhớ tiếp tục kể chuyện này cho xong nha!" Bọn nha hoàn tiếc nối, không buông tha, ở phía sau bọn họ kêu oi ói.

Đào Giản xoay người hướng bọn nha hoàn phất phất tay xem như hắn hứa rồi. Nàng theo hắn đi thẳng ra khỏi Liên Hoa Tiểu Trúc, vốn tưởng rằng hắn sẽ dẫn nàng đến phòng của hắn ở Niệm Ân Các, không ngờ chân hắn lại đi về hướng Báo Ân Các, đó là chỗ ở của Đại sư huynh.

"Nhị sư huynh, không phải nói đi uống rượu hay sao?" Nàng đi theo phía sau hắn, nhịn không được hỏi.

Đào Giản quay đầu liếc nàng một cái, có chút oán hận nói: "Là ai ở sinh nhật mười tuổi của mình, đã cùng với Phó Bắc đào lên hai cái bình rượu hoa đào tốt nhất mà ta ủ dưới gốc cây đào kia, còn uống sạch sẽ nữa! Vậy mà còn có mặt mũi nhắc tới!"

Nàng bây giờ mới nhớ tới đầu sỏ gây chuyện đó lại chính là mình, thế nên nàng nhìn Đào Giản đang phẫn hận, nở nụ cười lấy lòng rồi nói: "Nhị sư huynh, chúng ta đi tới chỗ Đại sư huynh, nơi đó là… "

"Đừng nhìn Đại sư huynh ngươi cả ngày bộ dáng lạnh như băng, nơi đó của hắn có thể tàng ẩn một chút đồ tốt!"

Tuy biết Đào Giản đang nói về rượu, cũng không biết vì sao nàng lại cảm thấy hắn hình như không phải chỉ có nói tới rượu.

Bởi vì hôm nay Thái tử đến Mạc Ly sơn trang để thưởng tuyết, khắp nơi trong trang gia tăng người tuần tra. Đại sư huynh xuất chinh vẫn chưa về, theo lý thì chủ nhân của Báo Ân Các không có ở nhà, bọn họ không thể tùy tiện ra vào. Vì thế, hai người họ khẽ nhún mình, nhẹ phi thân bay qua bờ tường không cao bao nhiêu để vào chỗ ở của Đại sư huynh. Trong vườn Báo Ân Các, hoa mai vừa khai nở, bọn họ hiện đang đứng giữa tiểu Mai Lâm, màu hồng phấn của hoa mai đan xen giữa những cành tùng xanh thật đẹp mắt, từng làn hương mai dịu tỏa khiến người ta yêu thích, lân lân say đắm.

Không biết Đào Giản làm sao mà ở giữa nơi này lại biến ra được một cái xẻng, hắn ngay tại cội mai già, trung tâm của Mai Lâm bắt đầu đào xới. Chẳng bao lâu sau liền đào ra hai vò rượu, hắn khẩn cấp mở nắp một vò, lập tức hương rượu tỏa ra bốn phía. Nàng ngửi thấy mùi rượu thơm mê người, hình như mấy con sâu rượu trong bụng nàng đã bị hương vị kia đánh thức dậy. Nàng thích uống rượu, cũng có tửu lượng, nhưng mà sư phụ cho tới bây giờ cũng không có hứa sẽ cho nàng uống, sau khi đến tiểu Thương Sơn lại càng không có cơ hội uống. Hôm nay, giữa nơi này, bốn phía đều là hương rượu hoa mai bay tỏa, nàng làm sao có thể nhịn được? Nàng cùng Đào Giản mỗi người bê một vò rượu ngồi bệch xuống dưới tàng cây mai, cả hai uống thẳng đến cạn hơn phân nửa vò rượu mới ngừng lại.

"Nhị sư huynh, huynh làm sao mà biết Đại sư huynh cất dấu rượu ngon ở trong này?"

"Đoán."

"Đoán?"

"Năm ấy ngươi đào rượu hoa đào của ta ủ rồi uống cạn, Đại sư huynh ngươi lúc đó hỏi ta, rượu mai ủ dưới tàng cây mai chẳng lẽ sẽ càng thơm hơn? Ta liền đoán được hắn cũng nghĩ đến ủ rượu mai của hắn ở dưới tàng cây mai!"

"Thì ra là thế." Nàng có chút ngạc nhiên, không ngờ Đại sư huynh còn có một mặt khác như vậy.

"Tiểu Tứ, tiểu Thương Sơn có cội mai không? Hoặc là cây đào giống chỗ của ta?"

Chỉ có người bị phạt mới có thể đi tới tiểu Thương Sơn, vậy nên bọn họ lớn như vậy cũng không biết tiểu Thương Sơn là cái dạng gì.

"Tiểu Thương Sơn quanh năm rét lạnh, cây ăn trái gì cũng đều không sống được ở đó."

Đừng nói đến những loại sẽ nở hoa kết trái, ngay cả cây cối bình thường cũng không sống nổi. Thật ra thì trước gian nhà tranh nơi nàng ở kia có một cây sồi xanh và một cây bạch tùng sinh trưởng, đại khái chỉ có giống cây chịu rét cực giỏi mới có thể sống sót ở trên tiểu Thương Sơn. Chính nàng cũng vậy, nếu không nhờ võ công, dựa vào nội lực chống đỡ, cứ như người thường sợ là nàng khó có thể kiên trì sống nổi qua ba năm.

Đào Giản lắc lắc đầu nói: "Đáng tiếc, sư phụ tại sao lại vì một chút việc nhỏ mà phạt ngươi đi tới nơi đó. Ba năm qua hoa đào chỗ ta mỗi một năm so với một năm lại càng nở đẹp hơn!"

"Vậy sao? Cũng không có gì là đáng tiếc, năm nay không phải có thể nhìn thấy rồi hay sao?"

Nàng nhìn hắn cười cười, ba năm qua nàng đã nhìn thấu triệt, đối với rất nhiều chuyện đã xem nhẹ đi rất nhiều.

"Cũng đúng, bằng không ta bây giờ liền dưới tàng cây mai này ủ hai bình rượu ngon, chờ đến sang năm khi hoa đào nở lại cùng ngươi vui say một hồi!"

"Ta cũng không dám."

Nàng hôm nay tình nguyện đi theo Nhị sư huynh ra ngoài vì biết sư phụ bận tiếp giá Thái tử, nhất định là không có thời gian để quản nàng, nàng vì thế mới dám to gan chuồn ra. Những lời sư phụ đã nói với nàng vào tối hôm qua nàng không dám quên. Sư phụ muốn nàng ở yên tại Liên Hoa Tiểu Trúc, không cho phép nàng đi ngoài.

"Không dám? Ngươi có cái gì không dám."

Đào Giản xuy cười một tiếng, tay tùy tiện nhặt một hòn đá hướng cành mai cách đó không xa ném, hoa mai trên cây liền theo đó rơi rụng xuống tan tác.

Nhìn những cánh hoa mai phiêu phiêu rơi xuống, trong lòng nàng bỗng nhiên xúc động một hồi. Nàng từ dưới đất đứng lên, vỗ vỗ y phục dính cánh mai rồi nói:

"Nhị sư huynh, ta ở tiểu Thương Sơn những lúc nhàn rỗi vô sự đã tự nghĩ ra một bộ kiếm pháp, thích hợp nhất là múa ở trong rừng hoa."

"Hả? Tự mình nghĩ ra? Thú vị thế, hãy biểu diễn một chút cho ta xem đi." Ánh mắt Đào Giản sáng ngời, chăm chú nhìn gương mặt nàng vì uống rượu mà trở nên đỏ ửng.

"Vậy, ta làm xấu nha!"

Hàn quang chợt lóe, kiếm Thanh Liên tuốt ra khỏi vỏ, dưới chân nhẹ nhún một chút, thân ảnh nàng đã tung bay lên giữa không trung. Tiếp theo, thanh âm dễ nghe, trong trẻo như nước hồ, trầm bổng lượn lờ trong không gian…

Đầu bạc tuổi xanh, mộng khói sương,

Mấy độ lạnh, rong ruổi sa trường,

Nhớ người mới biết là thương,

Trời cao lồng lộng, vọng hướng mênh mang.

Gió bụi giăng lấp, kiếm hàn quang,

Cuộc chưa tàn, rã rời mộng tưởng,

Lúc thiếu niên, lời thề vội,

Ngoái đầu nhìn lại, đã lỗi hẹn xưa.

Khi ấy từng nắm lấy tay nhau,

Giục ngựa sớm chiều bước phiêu du,

Giọng cười khanh khách dáng kiều,

Ánh trăng dõi chiếu, ráng chiều xuống nhanh.

Ngàn kỵ lướt gió theo bóng nhạn,

Cát vàng dấu thương, kiếm chôn yêu,

Rừng gươm thiên cổ mộng tàn,

Một giấc đằng đẳng bao nhiêu sắc xanh.

Trời quang, đêm lạnh, hồn cô lẻ,

Ngóng nhìn, luân hồi kiếp sau thương!



Hai chân nàng đạp nhẹ nhánh mai, một thân ảnh vút lên cao rồi búng ra xa, lướt qua không trung, đáp xuống ở xa ngoài mười trượng. Mũi kiếm nàng lơ đễnh đâm, từng cánh hoa bay bay bị mũi kiếm đâm xỏ, tà áo xanh phiêu phiêu, dáng người xinh đẹp phi thân lên xuống giữa một trận mưa mai lãng đãng.

Thân thủ nhẹ nhàng, kiếm pháp phiêu dật, khí chất xuất trần. Hoa mai ở dưới kiếm điêu linh, bay lả tả phân tán chung quanh, nàng cứ như vậy phiêu dật, tựa như tiên nữ hạ phàm, linh hoạt kỳ ảo!







  • Comments(0)//truyen-kiepnaykhongphukhanh.daohoavien.com/#post4