KIẾP NÀY KHÔNG PHỤ KHANH

KIẾP NÀY KHÔNG PHỤ KHANH

Đan-lặc-cá-đan




http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=76159

Thể Loại: Ngôn tình cổ đại, Cung đấu, Ngược tâm, HE
Tựa gốc: Kiếp Này Đừng Phụ Khanh
Nguồn: Tàng Thư Viện
Convert: Micheal
Edit: Đào Tử

Bản convert: Hoàn, 167 chương + 10 Phiên ngoại
Bản edit: Chưa hoàn. Bắt đầu edit vào đầu tháng 10-2014
Lịch cập nhật: Ngày 15, trung bình 1-2 chương mỗi tháng.



Giới thiệu truyện

Nàng là công chúa tiền triều, một đứa nhỏ được sinh ra không phải từ tình yêu giữa song thân. Phụ vương nàng là Mộ Dung Chiến, quốc chủ của Ngạn quốc, vì cưỡng cầu mẫu phi của nàng nên mới có nàng. Từ nhỏ nàng bị phụ vương ruỗng bỏ vì lời tiên đoán là yêu nghiệt tai tinh, nàng hạ phàm là để huỷ diệt Ngạn quốc và chúng sinh. Ngoài huyết mạch đang lưu chảy trong người là Mộ Dung hoàng tộc, ngay cả thân phận công chúa nàng cũng không có. Nhưng mà chính huyết mạch này lại là điểm trí mạng của nàng khi tân vương sát hôn quân, diệt Mộ Dung hoàng tộc. Ngạn quốc nay đổi thành Trinh quốc, nàng là dư đản của tiền triều, nàng sẽ phải trả những món nợ mà người đã cho nàng sinh mạng kia vay.

Trong kiếm quang mưa máu, trong hỗn loạn tàn sát nàng đã gặp hắn. Hắn là bằng hữu của Trinh Đế, là Thái phó của tân triều Thái tử, là trang chủ của Mạc Ly trang uy danh. Hắn có thể nói dưới một người mà trên vạn người, hay đúng hơn hắn có thể có cả thiên hạ này nếu hắn muốn. Chẳng qua hắn giúp Trinh Đế vì muốn thiên hạ thái bình, an cư lạc nghiệp - không vì công danh quyền tước.

Hắn cứu nàng, dưỡng nàng, hộ nàng. Khởi đầu hắn vì không biết thân phận nàng nên mới thu nhận nàng làm đồ đệ. Sau nhiều năm chung sống, tình sư đồ đã ăn sâu thì hắn mới biết nàng chính là con gái của hôn quân đã sát hại song thân hắn. Hắn một kiếm có thể lấy mạng nàng, nhưng lại vì cái gì mà không thể xuống tay?

Đối nàng, hắn luôn rối loạn phương hướng, mất thần trí, không còn thông minh. Đối mặt nàng hắn lại giống như một tên thiếu niên khờ ngốc, khát vọng có được tình yêu của nàng, dùng mạng của hắn bảo trụ nàng. Nhưng hắn chưa từng được vui sướng vì cảm thụ trong lòng nàng có hắn, ngược lại khi phát hiện nàng yêu người khác, hắn đau trong lòng, oán hận cùng thương tiếc đã sớm khắc cốt đến độ muốn làm hắn nổi điên!

Cả đời này, người vì hắn chịu thương vong, vì hắn đau lòng, vì hắn không tiếc tánh mạng. . . Nhưng nàng, lại là người đả thương hắn, cho hắn niếm trải đau đớn, cho hắn quên mất chính mình là ai!

"Kiếp này không phụ khanh".

Một lời hứa hẹn mà hầu như thiếu nữ nào cũng mơ ước và cảm động khi nghe thấy tình quân thủ thỉ bên tai mình. Nhưng, liệu có mấy nam tử thật lòng khi nói lời này?

Nàng cũng từng nghe qua ba nam nhân nói lời tương tự, nhưng rốt cuộc ai mới là người thật tình? Ai mới là người sẽ bảo hộ và yêu thương nàng trọn đời, nguyện cùng nàng trăm năm bạc đầu? Ai sẽ vì nàng bỏ xuống thù hận cùng tham vọng tranh đoạt đế vị? Rốt cuộc thì ai sẽ trân quý nàng hơn tất cả những thứ phàm tục khác?

Còn nàng, nàng sẽ tin ai và yêu ai? Đến bao giờ nàng mới nhìn thấu tâm mình?

Trong kinh Phật đã dạy: nhân sinh ra trên đời như thân sa vào bể khổ. Nếu tâm không động, tình không luyến thì thể xác nhẹ nhàng, tâm trí thảnh thơi. Nhưng một khi động tâm thì thân vướng vào hồng trần khổ lụy, chịu dày vò thể xác.

Có phải vì thế, vì nàng yêu người nên phải niếm khải khổ luỵ? Và những nam nhân kia, tận đáy tim cũng có nàng nên mới thống khổ, day dưa không dứt.




Chương 20: Dưỡng thương.

Chương 011-020Posted by DAO TU 15 Nov, 2016 20:12:23

Kinh Chi Ngấn run run đưa tay đẩy cửa bước vào phòng nàng. Nàng nằm vùi ở trên giường, quần áo trên người đã thay rồi, nhưng sắc mặt thì tái nhợt không còn chút máu.

"Tứ công tử khăng khăng muốn tự mình thoa thuốc, vết thương sau lưng chắc vẫn còn chưa thoa thuốc đâu." Phó Bắc nói.

"Ta biết rồi." Hắn đương nhiên biết nàng nhất định sẽ không để người khác chạm vào người nàng. "Đi lấy dược đến đây."

Phó Bắc đi lấy dược đưa cho Kinh Chi Ngấn.

"Ngươi lui xuống nghỉ ngơi đi."

"Dạ, trang chủ."

Sau khi Phó Bắc ra khỏi phòng, Kinh Chi Ngấn khẽ xoay người nàng lại, để cho nàng quay lưng về phía hắn. Nàng đang mê man, trên người chỉ khoác một lớp áo đơn mỏng manh. Hắn đưa tay mở dây thắt lưng của nàng, vạt áo theo bả vai trợt xuống, để lộ ra những vết roi chi chít ở trên lưng. Vốn là da thịt trắng mịn như tuyết ngọc, nhưng giờ đây trên lưng phủ đầy những vết thương đang hé miệng rỉ máu, hắn nhìn thấy mà đau lòng khôn xiết.

Ngón tay hắn bôi dược cao, mềm nhẹ vẽ loạn ở miệng vết thương trên lưng nàng. Trong lúc nửa tỉnh nửa mê nàng vẫn có cảm giác, cảm thấy lưng mình có chút đau đớn, nhưng tiếp theo lại thấy man mát dễ dịu. Người nàng khẽ run, miệng khinh ngâm ậm ừ.

Dẫu sao cũng là thân kim chi ngọc diệp, từ nhỏ đã sợ đau... Trước đây không lâu, khi nàng lười luyện công hắn đã lấy mã tiên dọa nàng. Khi đó mã tiên còn chưa đánh tới trên người nàng, nàng đã chạy ra xa, miệng thì kêu đau. Nàng là một tiểu đồ đệ sợ đau biết dường nào! Nhưng hôm nay, vì hắn, vì bảo toàn thanh danh của hắn mà nàng tình nguyện nhận chịu ba mươi roi hình phạt này.

Yến Hậu nói hắn phạt nặng, hắn làm sao mà không biết! Nhưng nếu không làm như vậy, không đem nàng phạt nặng đến phải nằm ở trên giường mười ngày nửa tháng thì Nhị công chúa Tây Minh kia làm sao chịu bỏ qua! Đến lúc đó còn không phải tất cả lỗi đều sẽ đỗ lên đầu nàng, càng khiến nàng chịu thêm nhiều khổ nữa hay sao!

Bôi thuốc xong, hắn thay nàng mặc áo vào, vừa sửa lại vạt áo cho ngay thì nghe trong miệng nàng khẽ gọi một tiếng; một tiếng này tuy rất yếu ớt mơ hồ nhưng khi truyền vào trong tai hắn lại thập phần rõ ràng!

Trong lòng hắn ầm ầm nổ vang, giống như chuyện kia hắn vốn muốn bỏ qua, nhưng nó vẫn vô thức tiềm tàng tận sâu đáy lòng, giờ khắc này đột nhiên vực khởi và hung hăng công phá tâm hắn!

Hắn sớm nên biết là nàng chỉ nói cho dễ nghe, nhiều lời cam đoan bất quá cũng chỉ nói cho có lệ! Trong lòng nàng, thủy chung vẫn không bỏ xuống được. Nói nghe hay như vậy, cái gì sẽ vĩnh viễn nghe lời hắn, sẽ luôn ở lại bên cạnh hắn. Trong lòng nàng chỉ e là muốn cách hắn thật xa, càng xa càng tốt!

Giữa đêm miệng vết thương hành nàng đau đớn vô cùng khiến nàng tỉnh giấc. Nàng khó khăn trở mình ngồi dậy, bất ngờ nhìn thấy sư phụ của mình đang nhắm hai mắt ngồi ở bên cạnh giường.

Nàng cảm thấy phía sau lưng đã bớt đau nhức nhiều, nàng đoán là sư phụ đã thay nàng thoa thuốc. Trong lòng nàng vừa cảm kích sư phụ, vừa cảm thấy thẹn thùng, dẫu sao mình cùng sư phụ nam nữ có khác. Tuy nói sư phụ vai vế trưởng bối, cũng xem như một nửa phụ thân của nàng, nhưng dẫu sao sư phụ vẫn là một công tử trẻ tuổi, nhìn mặt hắn trong lòng nàng rốt cuộc cũng không thể thản nhiên.

Ban đêm lạnh, sư phụ ngay cả áo khoác cũng không có, sợ hắn sẽ bị cảm lạnh nàng khẽ gọi: "Sư phụ..."

Hắn mở mắt ra nhìn nàng nhưng lại không nói lời nào, vẻ mặt băng lãnh giống như đã hóa đá.

"Sư phụ, đồ nhi không sao, người trở về nghỉ ngơi đi."

"Ngươi tốt nhất là cách ta càng xa càng tốt!" Hắn mở miệng. Lời nói sâu kín mang theo chút oán khí.

"Sư phụ, tại sao lại nói như vậy? Đồ nhi chưa bao giờ có ý nghĩ đó!"

Vô nhầm phòng của công chúa quả thật là lỗi của nàng, nhưng sư phụ chắc hiểu được nàng không phải cố ý nhìn lén công chúa. Chỉ có sư phụ mới biết nàng cũng là nữ nhi! Nhưng tại sao bây giờ sư phụ lại nói như vậy, nàng nghe không hiểu.

"Đình nhi, chắc ngươi rất oán trách vi sư?" Hắn nhìn chằm chằm mắt nàng.

"Không có, Đình nhi không có oán trách sư phụ! Đình nhi cảm kích sư phụ còn không hết nữa mà! Nếu không có sư phụ Đình nhi đã chết từ lâu rồi!"

"Nói như vậy, ngươi là vì ân cứu mạng của ta mới ở lại... ở lại Mạc Ly sơn trang của ta sao?"

"Từ nhỏ sư phụ đã dạy dỗ đồ nhi, chiếu cố đồ nhi, thương đồ nhi, người giống như là thân nhân của đồ nhi vậy! Đình nhi từ nhỏ đã không có thân nhân, sư phụ chính là thân nhân duy nhất còn lại trong cuộc đời này! Mặc kệ trong tương lai có phát sinh chuyện gì đi nữa, Đình nhi cũng sẽ không rời khỏi Mạc Ly sơn trang, không rời khỏi sư phụ!"

Nàng bắt lấy tay của sư phụ, trong lòng sợ hãi, sợ hắn sẽ đột nhiên nói không cần nàng nữa, giống như năm đó nàng muốn ở lại nhưng hắn quyết tuyệt muốn đuổi nàng đi. Hiện tại nàng cảm thấy sư phụ giống như một lần nữa muốn đuổi nàng đi, không cần nàng nữa!

"Ngươi luôn nói thật dễ nghe."

Hắn nắm ngược lại tay nàng, bàn tay nhỏ bé được bao bọc trong lòng tay ấm áp. Ngón tay cái của hắn cọ cọ nhè nhẹ cổ tay nàng, sự quyết tuyệt trong mắt hắn cũng dần dần tản đi, chỉ còn lưu lại sự dịu dàng, yêu thương sâu lắng đong đầy đáy mắt.

"Sư phụ..." Nước mắt nàng chảy dài xuống theo khóe mắt.

"Khóc cái gì, còn chưa đến thời điểm ngươi khóc tang cho vi sư." Hắn đưa tay thay nàng lau đi nước mắt.

"Sư phụ!"

Nàng nín khóc mỉm cười. Nàng thật muốn nói với sư phụ, cho dù muốn nói giỡn để dỗ nàng ngừng khóc thì hắn cũng không thể lấy chuyện gở như vậy để nói!

"Đình nhi... Ngươi cam đoan đời này sẽ không rời khỏi vi sư sao?" Hắn nhìn thẳng mắt nàng, trịnh trọng hỏi.

Nàng gật gật đầu, đáp: "Không rời khỏi, trừ phi sư phụ sau này thành thân, bên cạnh có sư nương thì Đình nhi mới... "

"Không được đi!" Hắn đột nhiên nắm chặt lấy tay nàng, khẩu khí có chút giống đứa nhỏ đang dỗi hờn. "Cho dù ta đã thành thân, cho dù có sư nương cũng không cho phép ngươi rời khỏi Mạc Ly sơn trang! Chỉ cần ta không cho phép, ngươi cả đời cũng phải ở bên cạnh ta, chỗ nào cũng không cho đi!"

"Nhưng mà..."

Nàng không hiểu tại sao sư phụ lại đột nhiên cố chấp như vậy. Nàng nghĩ, hiện tại tuy sư phụ nói như vậy nhưng chờ sau khi hắn thành thân xong, bên cạnh có người yêu thì có lẽ hắn cũng không còn muốn quan tâm đến nàng nữa... Nghĩ đến đây, trong lòng nàng có chút se thắt, nếu quả thật có ngày đó, nàng ngay cả một người thân cuối cùng cũng không còn.

"Mặc kệ ngươi oán ta hay hận ta, chỉ cần ta còn sống một ngày thì ta sẽ giữ ngươi lại bên cạnh một ngày. Lúc trước mạng của ngươi là do ta cứu, nếu phải chết, ngươi cũng chỉ có thể chết ở trong tay ta..."

"Sư phụ, Đình nhi hiểu được..." Nàng đã hiểu, tuy sư phụ nói ngoan tuyệt như thế, nhưng chẳng qua là vì trong lòng hắn quan tâm nàng, sư phụ không muốn mất đi nàng!

********

Bảy ngày liền nàng phải nằm ở trên giường dưỡng thương, sau đó mới có thể miễn cưỡng bước xuống giường đi lại. Nàng đi nơi nào cũng đều có Phó Bắc đi theo. Ngày Tĩnh vương nạp thiếp, Kinh Chi Ngấn lệnh cho nàng chỉ được ở trong phòng, không cho tùy ý đi ra ngoài. Hôm đó trong vương phủ có rất nhiều người tới lui, dung mạo xuất phàm của nàng khiến hắn lo lắng vì vậy hắn không cho nàng lộ diện.

Nàng cùng Phó Bắc chơi cờ giải khoây. Sau khi thắng hắn hai bàn nàng cũng không còn hứng thú để chuyên tâm. Mấy năm qua Phó Bắc chơi cờ không mấy khi thắng nổi nàng, có vài lần hắn thắng là do nàng cố ý nhường chỉ vì sợ hắn nhàm chán không chịu chơi với nàng nữa.

"Công tử, không muốn chơi nữa à?" Mạc Thanh Đình cằm con cờ thất thần đã một hồi lâu, Phó Bắc rốt cục nhịn không được hỏi nàng.

"Mệt rồi." Nàng buông con cờ trong tay xuống, nằm tựa trên nhuyễn tháp, ngước mắt lơ đãng nhìn cội mai ngoài cửa sổ.

"Mấy ngày qua chỉ dưỡng thương ở trong phòng chắc công tử cảm thấy nhàm chán lắm, nhưng trang chủ đã căn dặn, mấy ngày này không thể để cho công tử đi ra ngoài. Tứ công tử cố nhẫn nại qua hai ngày nữa, chờ vết thương khoẻ hẳn rồi nói." Phó Bắc dọn dẹp bàn cờ trên nhuyễn tháp, sau đó lấy cái chăn mỏng đem lại đắp cho nàng.

"Hôm nay trong vương phủ hình như có nhiều người đến lắm?"

"Phải, Tĩnh vương gia ở Nam Quận là người có uy tín, người ta nghe danh hắn nên đến đông lắm. Mặt mũi Tĩnh vương này cũng thật là lớn!"

Hai người họ tuy ở trong phòng nhưng vẫn có thể nghe được tiếng ồn ào từ tiệc rượu bên ngoài truyền vào.

"Đương nhiên, bản thân hắn là bào đệ của đương kim Hoàng thượng, Vương phi của hắn lại là Đại công chúa của Tây Minh quốc, một tiểu quốc có thực lực nhất ở phía nam hiện nay, thân phận địa vị của Tĩnh vương gia dĩ nhiên không tầm thường."

Nhắc tới Tĩnh vương Yến Hậu, người này nàng rất nể trọng. Năm đó hắn thay ca ca hắn tranh giành thiên hạ, binh quyền nắm gọn trong tay. Sau khi bình định giang sơn xong, hắn chắp tay giao hết binh quyền lại cho ca ca mình, bản thân chỉ muốn làm một vương gia nhàn tản. Để khống chế thế lực của mấy tiểu quốc ở phía nam, Tĩnh vương tự nguyện rời khỏi đế đô, đi nhậm chức ở Nam Quận xa xôi này. Hắn là người cực phú quý nhưng lại có thể xem nhẹ địa vị danh lợi, thực sự hiếm thấy.

"Trang chủ của chúng ta không thích kết giao người quyền quý, nhưng lại cùng vương gia qua lại thâm giao. Xem ra người này cũng có phong cách làm người đấy."

"Cũng đúng, chỉ là... Người này tốt thì có tốt đó, nhưng mà... hơi có chút háo sắc." Phó Bắc giúp nàng chỉnh lại gối đầu sau gáy cho ngay, nàng vừa nghiêng mình phối hợp vừa nói.

"Kỳ thật... Thê thiếp của vương gia tính ra cũng không nhiều lắm. Các vương công đại thần khác ai mà không có thê thiếp thành đàn, đã vậy mà vẫn còn chưa đủ, còn muốn vơ vét thêm mỹ nữ thị thiếp khắp nơi."

Chưa nghe Phó Bắc nói thì Mạc Thanh Đình vốn nghĩ Tĩnh vương là người háo sắc, bởi vì những nam nhân ở bên cạnh nàng đều không giống như những người khác. Sư phụ nàng, ba vị sư huynh nàng đều là người thanh tâm quả dục, đừng nói đến cưới vợ nạp thiếp, ngay cả để tâm tới những nữ nhân ái ngộ bọn họ ở bên ngoài sơn trang cũng không có.

"Tam sư huynh ta không có! Còn có… Đại sư huynh, Nhị sư huynh… và cả sư phụ nữa, cũng không có..." Buột miệng thốt ra liền cảm thấy không ổn, nàng lập tức thêm vào hai câu.

"Điều này cũng đúng! Mấy vị công tử của Mạc Ly sơn trang cùng với trang chủ đều là thanh tâm quả dục." Phó Bắc đáp lại.

Ngay cả hắn cùng với đại ca của hắn tuy đã đến tuổi đàm hôn luận gả nhưng bọn họ cũng không có động tĩnh gì. Hắn vốn tính chờ đến khi Tứ công tử nhà hắn thành thân xong mới nghĩ đến chuyện của mình, nhưng ca ca hắn lại...

"Sau tiết Thanh Minh ta sẽ giúp Phó Nam ca ca tác hợp một chuyện, có lẽ sẽ khiến cho Mạc Ly sơn trang của chúng ta không khí áo nhiệt vui mừng."

"Công tử nói thật hả? Trong lòng công tử đã chọn sẵn người?" Mạc Thanh Đình đã nói trúng tâm sự của Phó Bắc, hắn hơi sốt ruột.

"Nhân tuyển nào hả... Ta thấy vị tiểu sư muội hầu bên cạnh Mai sư thúc rất xứng đôi nha!" Mạc Thanh Đình nhìn vẻ mặt Phó Bắc, miệng nàng mỉm cười, có chút tinh nghịch.

Sắc mặt Phó Bắc đột nhiên cực kỳ khó coi, nhưng hắn bình tĩnh hỏi tiếp: "Công tử muốn nói đến vị tiểu sư muội nào?"

"Còn có người nào nữa? Không phải là tiểu sư muội Vũ Vi trêm đầu thường cài hoa tường vi đỏ đó sao!"

"Công tử!"

Phó Bắc đứng bật dậy, quay lưng bỏ đi không thèm đáp lời nàng.



  • Comments(0)//truyen-kiepnaykhongphukhanh.daohoavien.com/#post20