KIẾP NÀY KHÔNG PHỤ KHANH

KIẾP NÀY KHÔNG PHỤ KHANH

Đan-lặc-cá-đan




http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=76159

Thể Loại: Ngôn tình cổ đại, Cung đấu, Ngược tâm, HE
Tựa gốc: Kiếp Này Đừng Phụ Khanh
Nguồn: Tàng Thư Viện
Convert: Micheal
Edit: Đào Tử

Bản convert: Hoàn, 167 chương + 10 Phiên ngoại
Bản edit: Chưa hoàn. Bắt đầu edit vào đầu tháng 10-2014
Lịch cập nhật: Ngày 15, trung bình 1-2 chương mỗi tháng.



Giới thiệu truyện

Nàng là công chúa tiền triều, một đứa nhỏ được sinh ra không phải từ tình yêu giữa song thân. Phụ vương nàng là Mộ Dung Chiến, quốc chủ của Ngạn quốc, vì cưỡng cầu mẫu phi của nàng nên mới có nàng. Từ nhỏ nàng bị phụ vương ruỗng bỏ vì lời tiên đoán là yêu nghiệt tai tinh, nàng hạ phàm là để huỷ diệt Ngạn quốc và chúng sinh. Ngoài huyết mạch đang lưu chảy trong người là Mộ Dung hoàng tộc, ngay cả thân phận công chúa nàng cũng không có. Nhưng mà chính huyết mạch này lại là điểm trí mạng của nàng khi tân vương sát hôn quân, diệt Mộ Dung hoàng tộc. Ngạn quốc nay đổi thành Trinh quốc, nàng là dư đản của tiền triều, nàng sẽ phải trả những món nợ mà người đã cho nàng sinh mạng kia vay.

Trong kiếm quang mưa máu, trong hỗn loạn tàn sát nàng đã gặp hắn. Hắn là bằng hữu của Trinh Đế, là Thái phó của tân triều Thái tử, là trang chủ của Mạc Ly trang uy danh. Hắn có thể nói dưới một người mà trên vạn người, hay đúng hơn hắn có thể có cả thiên hạ này nếu hắn muốn. Chẳng qua hắn giúp Trinh Đế vì muốn thiên hạ thái bình, an cư lạc nghiệp - không vì công danh quyền tước.

Hắn cứu nàng, dưỡng nàng, hộ nàng. Khởi đầu hắn vì không biết thân phận nàng nên mới thu nhận nàng làm đồ đệ. Sau nhiều năm chung sống, tình sư đồ đã ăn sâu thì hắn mới biết nàng chính là con gái của hôn quân đã sát hại song thân hắn. Hắn một kiếm có thể lấy mạng nàng, nhưng lại vì cái gì mà không thể xuống tay?

Đối nàng, hắn luôn rối loạn phương hướng, mất thần trí, không còn thông minh. Đối mặt nàng hắn lại giống như một tên thiếu niên khờ ngốc, khát vọng có được tình yêu của nàng, dùng mạng của hắn bảo trụ nàng. Nhưng hắn chưa từng được vui sướng vì cảm thụ trong lòng nàng có hắn, ngược lại khi phát hiện nàng yêu người khác, hắn đau trong lòng, oán hận cùng thương tiếc đã sớm khắc cốt đến độ muốn làm hắn nổi điên!

Cả đời này, người vì hắn chịu thương vong, vì hắn đau lòng, vì hắn không tiếc tánh mạng. . . Nhưng nàng, lại là người đả thương hắn, cho hắn niếm trải đau đớn, cho hắn quên mất chính mình là ai!

"Kiếp này không phụ khanh".

Một lời hứa hẹn mà hầu như thiếu nữ nào cũng mơ ước và cảm động khi nghe thấy tình quân thủ thỉ bên tai mình. Nhưng, liệu có mấy nam tử thật lòng khi nói lời này?

Nàng cũng từng nghe qua ba nam nhân nói lời tương tự, nhưng rốt cuộc ai mới là người thật tình? Ai mới là người sẽ bảo hộ và yêu thương nàng trọn đời, nguyện cùng nàng trăm năm bạc đầu? Ai sẽ vì nàng bỏ xuống thù hận cùng tham vọng tranh đoạt đế vị? Rốt cuộc thì ai sẽ trân quý nàng hơn tất cả những thứ phàm tục khác?

Còn nàng, nàng sẽ tin ai và yêu ai? Đến bao giờ nàng mới nhìn thấu tâm mình?

Trong kinh Phật đã dạy: nhân sinh ra trên đời như thân sa vào bể khổ. Nếu tâm không động, tình không luyến thì thể xác nhẹ nhàng, tâm trí thảnh thơi. Nhưng một khi động tâm thì thân vướng vào hồng trần khổ lụy, chịu dày vò thể xác.

Có phải vì thế, vì nàng yêu người nên phải niếm khải khổ luỵ? Và những nam nhân kia, tận đáy tim cũng có nàng nên mới thống khổ, day dưa không dứt.




Chương 18: Một giấc Nam Kha.

Chương 011-020Posted by DAO TU 22 Sep, 2016 21:10:52

Mạc Thanh Đình hôn mê nằm ở trong phòng cách vách, Kinh Chi Ngấn vội xem mạch của nàng, cũng may mà không có bị thương gì. Hắn ôm nàng đi ra khỏi Túy Hương Các, đúng lúc bọn Phó Bắc vừa đuổi tới nơi.

Phó Bắc muốn từ trong tay Kinh Chi Ngấn tiếp lấy Mạc Thanh Đình nhưng bị chủ tử mình ngăn lại, tiếp theo hắn nghe chủ tử phân phó: "Mau đi chuẩn bị một thùng lớn nước lạnh trong phòng của ta!"

Trở lại khách điếm, Kinh Chi Ngấn vốn định ôm nàng về thẳng gian phòng của nàng, nhưng sau khi đắn đo một chút hắn lại ôm nàng trở về phòng hắn, không nhìn thấy nàng hắn sẽ lo lắng.

Biết là nàng trúng mê dược trong khoảnh khắc sẽ không thể tỉnh dậy, thế nên sau khi đặt nàng an ổn ở trên giường, hắn liền cởi quần áo bước vào mộc dũng, ngâm mình trong nước lạnh mà Phó Bắc đã chuẩn bị sẵn.

Nước ở trong mộc dũng lạnh thấu xương, lạnh đến nổi hắn nhịn không được phát run. Cổ nhiệt khí tác quái trong người hắn từ từ bị hàn khí của nước lạnh áp chế đi. Trong lúc hắn vận khí điều tức, bên tai lại thoáng nghe tiếng nàng khe khẽ rên ưm từ trên giường truyền tới. Cổ tà khí vốn đã bị áp chế kia không biết tại sao lại phục hồi, càng hung hăng công phá. Nhiệt khí cùng hàn khí xung đột nhau, độc tố cũng theo đó mãnh liệt phát tác, dù đang ngâm mình trong nước lạnh thấu xương nhưng trên trán hắn lại đang toát mồ hôi!

Ngay giữa lúc này hắn nhìn thấy nàng ở trên giường bắt đầu tỉnh lại. Tay nàng xoa xoa gương mặt đã bị dịch dung, đôi mắt nàng nheo lại, nhìn hắn chằm chằm. Đôi mắt nàng vốn trong suốt, thế nhưng giờ đây lại có chút mơ màng, thấp thoáng ẩn hiện tia mê vọng!

Trong lòng hắn ầm ầm nổ vang, chẳng lẽ nàng cũng bị trúng thúc giục tình tản?

Cả người hắn đang nhập định điều tức, thân thể không thể cử động, chỉ có thể trơ mắt nhìn nàng từng bước lại gần hắn. Trước khi đặt nàng lên giường hắn đã cởi ra ngoại bào ở trên người nàng, chỉ để nàng mặc trung y cho thoải mái. Nhưng bây giờ trung y kia cũng xốc xếch, vạt áo xệ xuống nửa che nửa hở, để lộ ra một mảnh tuyết trắng nơi xương quai xanh. Vẻ mặt nàng mê mang tươi cười, nàng đưa tay tháo xuống cây trâm trên đầu, mái tóc đen thùi như thác nước đổ xuống người nàng. Môi hồng răng trắng, sóng mắt lưu chuyển, dáng vẻ mị hoặc này hắn chưa bao giờ thấy qua!

Tuy là định lực của hắn đã từ từ hồi phục, và phòng tuyến trong lòng hắn vốn vững chắc, nhưng nhìn dáng vẻ nàng như vậy, lại còn ngồi chồm hỗm ở trước mặt hắn, hơn nữa cả hai đều đã trúng thúc giục tình tản, thử hỏi hắn làm sao mà có đủ khí lực để ngăn cản đây?

Thấy hắn chỉ ngồi bất động ở trong thùng nước, nàng hiển nhiên là không ngần ngại, đưa tay sờ sờ mặt hắn. Ngón tay nàng nóng rực, chạm lên da mặt hắn mát lạnh khiến cho nàng có cảm giác thoải mái không muốn thu tay lại, sau đó nàng cũng đem mặt mình cọ cọ lên mặt hắn. Tia lý trí cuối cùng của hắn theo động tác của nàng biến mất không còn xót lại chút nào!

Biết nàng là đồ đệ của hắn, biết làm như vậy thế nhân sẽ không chấp nhận, huống hồ chi lúc này nàng không có ý thức, dưới tình trạng như vậy... Nhưng mà, trong một khắc kia, khát vọng chân thực nhất trong lòng đều muốn gạt bỏ tất cả những lo nghĩ khác. Trong một khắc kia, hắn chỉ thầm nghĩ muốn ôm nàng thật chặt vào lòng, để nàng ở dưới thân hắn đón nhận...

"Phốc!"

Một ngụm máu đen từ trong miệng hắn phun ra, ý thức của hắn cũng theo đó dần dần thanh tỉnh. Mở mắt nhìn về hướng trên giường, nàng vẫn im lặng nằm ở đó, chưa từng có dấu hiệu tỉnh dậy.

Gượng chống thân thể đứng lên, bước ra khỏi mộc dũng, hắn mặc lại quần áo rồi đi đến bên giường. Hắn cúi đầu nhìn gương mặt nàng say ngủ an ổn. Ngón tay khẽ vuốt bờ môi nàng, giọng nỉ non: "Tốt rồi, tốt rồi..."

Cũng may, hết thảy chỉ là một giấc mộng, hắn thiếu chút nữa đã tẩu hỏa nhập ma, may mắn là hắn chỉ lâm vào ảo tưởng mà thôi. Hắn vẫn là sư phụ của nàng, và nàng vẫn còn là đồ đệ của hắn. Tuy rằng khi nãy phải hao tổn hơn phân nửa nội lực để áp chế, nhưng hắn cảm thấy tất cả đều đáng giá vì hắn đã không có thương tổn nàng.

Vừa rồi, tất cả chỉ là một giấc Nam Kha... Cũng chỉ là mộng mà thôi...

Ngày thứ hai sau khi nàng tỉnh lại, phát hiện bản thân không phải ở trong phòng mình, rồi đột nhớ tới chuyện tối hôm qua nàng giật mình kinh hãi. Mở to mắt nhìn quanh, thấy sư phụ nàng đang ngồi nhập định ở trên nhuyễn tháp, nàng thế mới an tâm. Tối hôm qua sau khi nàng bị người ta thuốc mê có lẽ là sư phụ đã cứu nàng trở về khách điếm.

"Trang chủ, đã tới giờ khởi hành." Tiếng đập cửa cùng giọng Phó Bắc truyền vào.

"Ta biết rồi." Kinh Chi Ngấn nhắm mắt nói.

Hít sâu một hơi, điều hòa khí trong cơ thể xong hắn chậm rãi mở mắt ra, đối diện với đôi mắt to tròn, trong suốt của nàng.

"Đi rửa mặt chải đầu đi." Nói xong hắn lại nhắm mắt lại.

"Dạ."

Sau khi nàng rửa mặt chải đầu, bọn họ xuất phát, tiếp tục đi về Nam Quận. Quãng đường còn lại bọn họ cố ý đi nhanh hơn, ba ngày sau đã đến Nam Quận.


************


Tĩnh vương gia đã sớm chuẩn bị thỏa đáng, không chỉ đích thân hắn ở ngoài cửa vương phủ nghênh đón, mà mọi người ở trong phủ cũng xiêm áo chỉnh tề theo hắn đón khách từ phương xa.

Tĩnh vương gia này là đệ đệ ruột của Tuyên Nhân Đế. Từ khi huynh trưởng hắn tự xưng vương hắn đã góp sức rất nhiều, cho nên sau khi Tuyên Nhân Đế vừa đăng cơ liền cắt đất phong vương cho đệ đệ mình. Mấy năm trước Tĩnh vương gia được điều đến Nam Quận chỉ vì hoàng đế muốn dòm ngó mảnh đất ở phía nam, muốn hắn bình ổn mấy tiểu quốc chung quanh.

Tĩnh vương gia so với Kinh Chi Ngấn chỉ lớn hơn ba tuổi, tướng mạo nhìn cũng rất hiên ngang oai hùng. Vị Vương gia này cũng được lắm, chỉ có chút hơi trầm mê nữ sắc, tiểu thiếp mà hắn thu vào vương phủ lần này đã là người thứ bảy rồi.

"Chi Ngấn, chúng ta đã lâu không gặp, bổn vương lần này nhất định phải mời huynh đệ tới cho kỳ được." Giữa yến tiệc tẩy trần, Tĩnh vương gia Yến Hậu hướng Kinh Chi Ngấn mời rượu.

"Tất cả đều là vì vương gia ưu ái." Hắn đáp lễ lại.

"Huynh đệ cũng thiệt là, mới đây bổn vương mời ngươi đến mừng thọ của ta, ngươi vì đồ nhi bảo bối mà từ chối không đến. Lần này bổn vương lại thỉnh mời, huynh đệ khéo thiệt, đi đến đây nhưng cũng không quên mang theo người! Chi Ngấn ngươi nha, ta nên nói huynh đệ như thế nào cho phải đây? Tâm của ngươi chỉ đặt trên người của mấy đồ đệ ngươi thôi, thử hỏi, có khi nào huynh đệ vì chính mình tính toán gì hay chưa?"

Yến Hậu cùng với Kinh Chi Ngấn kết bạn qua lại cũng không phải mới đây. Tĩnh vương gia thấy bạn hữu mấy năm nay vẫn cô đơn chiếc bóng thì luôn canh cánh trong lòng.

"Nếu ta đã thu bọn họ làm đồ đệ thì tự nhiên phải có trách nhiệm coi sóc bọn họ nhiều một chút."

"Huynh đệ nha! Lần trước trong thư ta nhắc tới muội muội ruột của Vương phi, muội ấy là Nhị công chúa của Tây Minh quốc, dung mạo khá khuynh quốc khuynh thành, không biết ngươi có để ở trong lòng hay không?"

Vương phi của Yến Hậu là Đại công chúa của Tây Minh quốc, một tiểu quốc ở phía nam. Cô em vợ của Yến Hậu là Nhị công chúa, hắn tự nhận thấy nàng ấy bất luận là tướng mạo hay thân phận đều rất xứng đôi với Kinh Chi Ngấn nên hết lòng muốn làm mai cho bạn mình.

"Vương gia..." Kinh Chi Ngấn đang muốn từ chối bỗng nghe từ phía sau hậu viện truyền đến tiếng đánh nhau.

Chỉ chốc lát sau có người đến bẩm báo: "Vương gia, Nhị công chúa cùng người ta đánh nhau!"

"Cái gì?" Yến Hậu lập tức đứng lên, nghiêm giọng hỏi: "Là người nào dám cùng công chúa động thủ?"

"Hồi Vương gia, là... là... đồ đệ của Thái Phó đại nhân."

"Đình nhi?" Yến Hậu còn chưa hoàn hồn, bên này Kinh Chi Ngấn đã vội vàng đuổi theo ra phía sau hậu viện.

Trong hậu viện, Mạc Thanh Đình đang liên tục tiếp chiêu của đối phương, mà đối phương tung ra chiêu nào chiêu nấy thật hung hãn. Nàng thủy chung cũng không có phản kích, chỉ lui tránh về phía sau. Đến khi không thể lui được nữa, Thanh Đình liếc mắt thấy điểm sơ hở của đối phương, nàng nhanh tay chuẩn xác rút đi đai lưng của người nọ rồi vung vài chiêu đã đem tay nàng ấy trói lại...

"Buông ra!"

Đối phương kêu to, tiếp theo dùng thân thể của nàng ấy đâm vào người nàng, muốn choàng ngã nàng. Nàng không muốn thương tổn nàng ấy, nhưng đối phương lại không chịu dừng lại. Nàng ấy cố sức dồn ép nàng thối lui, rồi đột ngột ương ngạnh dùng sức hất nàng ngã xuống trên hòn non bộ, khiến đầu nàng đụng phải tảng đá, đau nhíu cả mày.

"Dừng tay lại!"

"Sao lại thế này?"

Kinh Chi Ngấn phi thân qua, che chắn phía trước đồ đệ mình. Yến Hậu sai người cởi trói tay cho Nhị công chúa mà Mạc Thanh Đình đã trói lại bằng đai lưng.

"Ngươi là ai? Các người là đồng bọn sao?" Vừa cởi bỏ trói trên tay ra, công chúa lại tung ra một chưởng. Kinh Chi Ngấn khép hờ mắt, chỉ khoát tay hóa giải chưởng thế của nàng ấy.

"Hiên nhi!" Yến Hậu lớn tiếng kêu. "Không thể vô lễ!"

"Tỷ phu! Bọn họ không phải là người tốt!" Hiên nhi trừng mắt liếc Mạc Thanh Đình một cái, đồng thời đáp lời Yến Hậu.

"Không phải người tốt?" Yến Hậu cười ha ha, nói tiếp: "Chi Ngấn, xem ra mới khởi đầu đã bất hòa rồi! Cái này coi bộ có chút phiền phức, cô em vợ này của ta thế mà lại nhìn huynh đệ là người xấu đó!"

Cô em vợ của Yến Hậu, Nhị công chúa Tây Minh quốc vừa nghe hai tiếng "Chi Ngấn" liền nhận biết người đang đứng ở trước mặt nàng ấy là ai.

"Ngươi chính là đương triều Thái Phó, là trang chủ Mạc Ly sơn trang Kinh Chi Ngấn?" Nàng cũng không e dè gì, ngay cả tên họ đều kêu ra hỏi.

"Đúng vậy."





  • Comments(0)//truyen-kiepnaykhongphukhanh.daohoavien.com/#post18