KIẾP NÀY KHÔNG PHỤ KHANH

KIẾP NÀY KHÔNG PHỤ KHANH

Đan-lặc-cá-đan




http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=76159

Thể Loại: Ngôn tình cổ đại, Cung đấu, Ngược tâm, HE
Tựa gốc: Kiếp Này Đừng Phụ Khanh
Nguồn: Tàng Thư Viện
Convert: Micheal
Edit: Đào Tử

Bản convert: Hoàn, 167 chương + 10 Phiên ngoại
Bản edit: Chưa hoàn. Bắt đầu edit vào đầu tháng 10-2014
Lịch cập nhật: Ngày 15, trung bình 1-2 chương mỗi tháng.



Giới thiệu truyện

Nàng là công chúa tiền triều, một đứa nhỏ được sinh ra không phải từ tình yêu giữa song thân. Phụ vương nàng là Mộ Dung Chiến, quốc chủ của Ngạn quốc, vì cưỡng cầu mẫu phi của nàng nên mới có nàng. Từ nhỏ nàng bị phụ vương ruỗng bỏ vì lời tiên đoán là yêu nghiệt tai tinh, nàng hạ phàm là để huỷ diệt Ngạn quốc và chúng sinh. Ngoài huyết mạch đang lưu chảy trong người là Mộ Dung hoàng tộc, ngay cả thân phận công chúa nàng cũng không có. Nhưng mà chính huyết mạch này lại là điểm trí mạng của nàng khi tân vương sát hôn quân, diệt Mộ Dung hoàng tộc. Ngạn quốc nay đổi thành Trinh quốc, nàng là dư đản của tiền triều, nàng sẽ phải trả những món nợ mà người đã cho nàng sinh mạng kia vay.

Trong kiếm quang mưa máu, trong hỗn loạn tàn sát nàng đã gặp hắn. Hắn là bằng hữu của Trinh Đế, là Thái phó của tân triều Thái tử, là trang chủ của Mạc Ly trang uy danh. Hắn có thể nói dưới một người mà trên vạn người, hay đúng hơn hắn có thể có cả thiên hạ này nếu hắn muốn. Chẳng qua hắn giúp Trinh Đế vì muốn thiên hạ thái bình, an cư lạc nghiệp - không vì công danh quyền tước.

Hắn cứu nàng, dưỡng nàng, hộ nàng. Khởi đầu hắn vì không biết thân phận nàng nên mới thu nhận nàng làm đồ đệ. Sau nhiều năm chung sống, tình sư đồ đã ăn sâu thì hắn mới biết nàng chính là con gái của hôn quân đã sát hại song thân hắn. Hắn một kiếm có thể lấy mạng nàng, nhưng lại vì cái gì mà không thể xuống tay?

Đối nàng, hắn luôn rối loạn phương hướng, mất thần trí, không còn thông minh. Đối mặt nàng hắn lại giống như một tên thiếu niên khờ ngốc, khát vọng có được tình yêu của nàng, dùng mạng của hắn bảo trụ nàng. Nhưng hắn chưa từng được vui sướng vì cảm thụ trong lòng nàng có hắn, ngược lại khi phát hiện nàng yêu người khác, hắn đau trong lòng, oán hận cùng thương tiếc đã sớm khắc cốt đến độ muốn làm hắn nổi điên!

Cả đời này, người vì hắn chịu thương vong, vì hắn đau lòng, vì hắn không tiếc tánh mạng. . . Nhưng nàng, lại là người đả thương hắn, cho hắn niếm trải đau đớn, cho hắn quên mất chính mình là ai!

"Kiếp này không phụ khanh".

Một lời hứa hẹn mà hầu như thiếu nữ nào cũng mơ ước và cảm động khi nghe thấy tình quân thủ thỉ bên tai mình. Nhưng, liệu có mấy nam tử thật lòng khi nói lời này?

Nàng cũng từng nghe qua ba nam nhân nói lời tương tự, nhưng rốt cuộc ai mới là người thật tình? Ai mới là người sẽ bảo hộ và yêu thương nàng trọn đời, nguyện cùng nàng trăm năm bạc đầu? Ai sẽ vì nàng bỏ xuống thù hận cùng tham vọng tranh đoạt đế vị? Rốt cuộc thì ai sẽ trân quý nàng hơn tất cả những thứ phàm tục khác?

Còn nàng, nàng sẽ tin ai và yêu ai? Đến bao giờ nàng mới nhìn thấu tâm mình?

Trong kinh Phật đã dạy: nhân sinh ra trên đời như thân sa vào bể khổ. Nếu tâm không động, tình không luyến thì thể xác nhẹ nhàng, tâm trí thảnh thơi. Nhưng một khi động tâm thì thân vướng vào hồng trần khổ lụy, chịu dày vò thể xác.

Có phải vì thế, vì nàng yêu người nên phải niếm khải khổ luỵ? Và những nam nhân kia, tận đáy tim cũng có nàng nên mới thống khổ, day dưa không dứt.




Chương 17: Liên Hoa tiên tử.

Chương 011-020Posted by DAO TU 24 May, 2016 20:19:30

Ở trung tâm khán đài có bốn cỗ kiệu, mỗi cái có một mỹ nhân đại diện. Bốn dãy thải đăng được phân biệt qua sắc đèn màu khác nhau: đèn màu hoa đào, màu hoa hạnh, màu hoa sen, màu hoa bách hợp. Từ sớm đã có người đứng ở chung quanh khán đài chờ đợi, một khi lễ hội bắt đầu, họ chen lấn nhau để leo lên khán đài trước nhất, vui vẻ thắng được mỹ nhân về.

Hai thầy trò đứng nhìn một hồi thì hắn không còn hứng thú nữa, ngược lại nàng càng lúc càng cảm thấy thú vị. Mỹ nhân ẩn hiện ở bên trong kiệu, bốn phía đèn màu tinh xảo, đám người bên dưới khán đài chen lấn, trên mặt mọi người háo hức tươi cười thật cuốn hút tầm mắt của nàng.

Cuộc sống ở tiểu Thương Sơn tịch mịch cô độc, còn ở Mạc Ly sơn trang lại giống như đang bị giam lỏng. Nàng chưa bao giờ được sống giống như những cô nương cùng trang lứa. Các nàng có thể tụ ba tụ năm ở khuê phòng thêu thùa trò chuyện với nhau, hay giống như mấy cô thôn nữ được tự do chạy nhảy khắp núi đồi, thậm chí giống như mấy tiểu nha đầu cũng có thể đá cầu hái hoa với nhau, có thể tự do cười giỡn hay khóc lốc dỗi hờn. Những vui buồn trong cuộc sống bình thường như vậy nàng cũng không có cơ hội.

Hiện tại nàng đứng ở giữa đám người này, mọi người chung quanh cũng chỉ xem nàng như bao nhiêu người bình thường khác. Có thể cùng hòa mình vào chung trong đó khiến cho nàng cảm thấy thật an tâm, trong lòng thật thoải mái – cái cảm giác mà nàng chưa bao giờ có được. Có lẽ, làm người thường dân so với những người cao cao tại thượng thì cuộc sống càng vui vẻ thoải mái hơn nhiều.

Nàng vô tình thở dài lại bị hắn nghe thấy.

"Muốn nhìn Liên Hoa tiên tử kia một chút không?" Hắn hỏi nàng.

"Muốn!" Nàng ngẩng đầu, nở một nụ cười sáng lạn với sư phụ nàng, cố che giấu thoáng mất mát trong nội tâm.

Nhưng ngay sau đó nàng lại hỏi: "Sư phụ… cũng phải đi tham gia cái đại hội Thải Đăng kia hay sao?"

Kinh Chi Ngấn không trả lời nàng, chỉ nắm lấy tay nàng hơi dùng sức kéo đi.

‘Đại hội Thải Đăng’ mà mọi người kiển chân chờ đợi rốt cục cũng bắt đầu. Sau một hồi chiêng trống mọi người cùng ùa lên. So với ba vị mỹ nhân khác ở trên khán đài, vị mỹ nhân thứ tư gọi là Liên Hoa tiên tử càng bị người dưới đài vây quanh, mọi người kẻ thôi người húc, chen chúc náo nhiệt vô cùng.

Cuối cùng, có một người lên được khán đài. Đang lúc người này trong lòng tràn đầy vui mừng, chuẩn bị nhìn thấy được dung mạo của mỹ nhân thì...

Từ dưới đài, một thân ảnh màu xanh lục nhẹ lướt qua đầu mọi người, đôi chân hắn đáp nhẹ trên khán đài, phong thái phiêu phiêu như tiên nhân hạ phàm. Hắn dừng lại ở bên cỗ kiệu của Liên Hoa tiên tử, ống tay áo phải của người kia khẽ phất, lập tức có một cơn gió nhẹ thổi rèm kiệu bay lên. Người kia quay đầu lại nhìn, ánh mắt hắn hoàn toàn lướt qua những người khác, chỉ điềm nhiên nhìn về phía một vị công tử trẻ tuổi đang đứng ở dưới khán đài. Vị công tử đó nhìn tiên nhân mỉm cười, ngay sau đó tiên nhân bay xuống khỏi đài, trở lại đứng bên cạnh vị công tử trẻ tuổi.

Chuyện xảy ra chớp nhoáng, mọi người căn bản cũng không thấy rõ đã xảy ra chuyện gì. Họ chỉ kịp nhìn thấy tiên nhân kia dắt tay công tử nọ rời đi, mọi người tự động né ra để nhường đường cho hai người đi qua.

"Liên Hoa tiên tử này nhìn như thế nào?" Đột nhiên muốn trêu đùa, hắn lên tiếng hỏi nàng.

"Ân..." Nàng nghiêng đầu ra chiều suy nghĩ một chút rồi nói: "Quả thật không tệ."

Vừa rồi, sư phụ dùng chút chưởng phong nhấc lên rèm kiệu trong một khắc. Khi đó chỉ có người giỏi võ công mới có thể trong tích tắc nhìn thấy được diện mạo của người ngồi trong kiệu. Sư phụ làm như vậy là vì muốn thỏa mãn lòng hiếu kỳ của nàng, nhưng đồng thời cũng muốn thử công lực của nàng, muốn nhìn xem nàng ở tiểu Thương Sơn tu hành ba năm có tiến bộ gì không.

"Sao hả? Có đẹp bằng Thần tiên công tử kia không?"

"Sư phụ!"

Kinh Chi Ngấn nhìn gương mặt nàng ửng hồng, dáng vẻ hờn dỗi thì trong lòng hắn thật vui thích. Đang lúc hắn muốn tiếp tục trêu nàng vài câu, bỗng phía sau có người kêu lên:

"Công tử, xin đừng đi."

Bọn họ xoay người lại, có một cô nương hình như là nha hoàn đang đi về hướng hai thầy trò. Nàng ấy đi tới trước mặt Kinh Chi Ngấn, phúc thân làm lễ chào.

"Vị công tử này, tiểu thư nhà ta muốn công tử hứa một lời."

"Tiểu thư nhà ngươi?"

"Tiểu thư nhà ta chính là Liên Hoa tiên tử mà vừa rồi công tử đã xốc rèm kiệu."

"Phải không?" Hắn chẳng ừ hử gì cả, cũng không có nói thêm cái gì, chỉ khẽ bảo người bên cạnh tiếp tục đi, nhưng nha hoàn ấy ngăn bọn họ lại.

"Công tử, nếu đã xốc rèm kiệu của Liên Hoa tiên tử đó chính là thượng khách của tiểu thư nhà ta trong ngày hôm nay, nên cùng tiểu thư nhà ta hứa hẹn."

"Vị cô nương này, mời ngươi chuyển cáo lại với tiểu thư của ngươi, tại hạ chưa từng tham gia đại hội Thải Đăng, cũng không phải người thắng cuộc hôm nay, càng không có ý cùng tiểu thư của ngươi hứa hẹn." Hắn lạnh lùng nói.

Nha hoàn kia không thể ngờ được, còn có người đối tiểu thư của nàng không động tâm, nàng ấy nhất thời không biết phải làm như thế nào cho đúng.

"Tiểu Hỉ, lui ra." Một giọng nói mềm mại cất lên, xung quanh liền vang tiếng hít khí.

Mạc Thanh Đình quay đầu lại nhìn, thấy Liên Hoa tiên tử đang mỉm cười, nhìn chăm chăm nàng cùng sư phụ.

"Công tử, mặc kệ ngươi vì cái gì mà xốc rèm kiệu của ta, chung quy là chúng ta ở trong lúc đó đã có duyên. Công tử cho dù không tham gia đại hội Thải Đăng, nhưng lại là người đầu tiên nhìn thấy tiểu nữ, chiếu theo quy củ thì công tử đương nhiên có tư cách cùng tiểu nữ..."

"Không cần." Hắn trả lời cộc lốc. Tối hôm nay hắn vốn dĩ vì đồ đệ mới đi ra ngoài dạo, trong lòng hắn tuyệt nhiên không muốn cùng người khác dây dưa.

"Công tử..." Tay ngọc của Liên Hoa tiên tử nhẹ nhàng giữ chặt y bào của Kinh Chi Ngấn, nàng mềm giọng nói tiếp: "Chẳng lẽ công tử muốn cho người ở thành Phôi Xa này đều chê cười tiểu nữ hay sao?"

Lời nàng ấy nói nghe qua rất đáng thương, nhưng một chút cũng không đả động được tâm băng lạnh của Kinh Chi Ngấn. Hắn nóng lòng muốn rời đi, nhưng lại bị đồ đệ hắn giữ chặt, nàng nói: "Sư phụ, dù sao cũng là chúng ta sai trước, mình cũng không thể khiến cho một nữ tử như nàng bị người ta cười nhạo."

Hắn biết nàng lại động lòng trắc ẩn, cũng biết tính tình nàng cố chấp, thế nên hắn chỉ thở dài rồi cả hai đi theo Liên Hoa tiên tử. Thôi thì đành vậy, với hắn mà nói, có khi lời nói của đồ đệ này còn có hiệu lực hơn cả so với thánh chỉ.

Liên Hoa tiên tử là hoa khôi của Túy Hương Các, một thanh lâu lớn nhất ở thành Phôi Xa. Nàng ấy tài sắc có tiếng ở đây.

Hai thầy trò theo Liên Hoa tiên tử đi tới chỗ của nàng ở Túy Hương Các. Đó là một tòa đình lâu rất đặc biệt, khác với những tiểu viện bình thường, thật không hổ là hoa khôi, xuất thân chắc không tầm thường.

Liên Hoa tiên tử thỉnh hai người thượng tọa, sau đó nàng ấy sai người dâng trà ngon, cùng hai thầy trò nói chuyện. Liên Hoa tiên tử tán gẫu, hỏi thăm hai người từ nơi nào đến, sẽ đi đến nơi nào. Kinh Chi Ngấn chỉ uống trà không nói lời nào, còn Mạc Thanh Đình thì người ta hỏi một câu, nàng đáp lại một câu, chỉ sợ lạnh nhạt tiên tử người ta.

"Thì ra công tử còn trẻ tuổi như vậy mà đã thu đồ đệ, thật sự là không tầm thường!" Liên Hoa tiên tử liếc mắt xem xét Kinh Chi Ngấn, thấy hắn tướng mạo bất phàm nên trong lòng nàng ấy sớm đã ái mộ.

"Liên Hoa cô nương, đêm đã khuya rồi, ta cùng sư phụ ngày mai còn phải đi xa, bây giờ xin cáo từ." Nàng lên tiếng chào để đi về vì nàng liếc thấy sắc mặt sư phụ không tốt, chỉ sợ dây dưa một hồi nữa hắn sẽ tức giận.

"Mạc công tử, làm gì gấp vậy?" Liên Hoa tiên tử quá sốt ruột, vội vàng nên nghiêng đổ chén trà ở trong tay, vừa vặn nước trà vấy vào y phục trên người Mạc Thanh Đình.

"A! Mạc công tử không có việc gì chứ!"

"Không có việc gì, không có việc gì." Nàng cuống quít đứng lên, né tránh tay Liên Hoa tiên tử chạm vào người mình.

"Tiểu Hỉ, mau dẫn công tử đi xuống sửa sang lại một chút."

"Vậy, đa tạ tiểu thư."

Tiểu Hỉ dẫn theo Mạc Thanh Đình đi lau khô quần áo. Trời đông giá lạnh, nàng mặc y phục ẩm ướt ra bên ngoài sẽ bị cảm lạnh, Kinh Chi Ngấn vì thế nên không có ngăn cản.

"Kinh công tử..."

Trong phòng chỉ còn lại có hai người. Lúc này lá gan của Liên Hoa tiên tử cũng lớn hơn, nàng ấy đi đến bên người Kinh Chi Ngấn, thân thể giả vờ vô tình cọ vào cánh tay hắn. Nàng ấy nói: "Tiểu nữ rất là ngưỡng mộ công tử..."

Liên Hoa tiên tử này dáng vẻ đúng là quốc sắc thiên hương, thân người thướt tha, sóng mắt lưu chuyển, nét kiều mỵ nhu tình, chỉ nhìn thôi tâm cũng viên mãn. Không trách được nam nhân công tử ở trong thành Phôi Xa đều điên đầu, mê đổ dung nhan của nàng ấy.

Kinh Chi Ngấn buông chén trà đứng lên, tiếp theo nói: "Kinh mỗ không đức không tài làm sao xứng với lòng cô nương yêu mến? Cô nương vẫn là đem tâm tư của mình đặt ở trên người người khác đi!"

Hắn gạt mạnh bàn tay của nàng đang khoát trên vai hắn ra, khóe miệng khẽ nhếch lên, cười khẩy.

"Nhanh như vậy... đã bị nhìn thấu rồi sao?" Thái độ nhu nhược của Liên Hoa tiên tử đột nhiên biến mất, biểu tình trên mặt nàng ấy cũng thay đổi khác hẳn.

"Bất quá là cùng các ngươi chơi đùa một chút mà thôi." Hắn cười nhạo nói.

"Kinh Chi Ngấn, ngươi quả nhiên lợi hại!" Liên Hoa tiên tử cười kiều mỵ, ánh mắt nhìn hắn thêm vài phần tán thưởng.

Hắn từ sớm đã nhìn ra nàng không phải là nữ tử bình thường. Mặc kệ nàng che giấu lợi hại như thế nào, chỉ cần nàng ở trước mặt hắn tới lui, bộ dáng khoát tay liền để lộ ra manh mối, nhìn thì biết ngay nàng là người có võ công! Hắn không nói ra chỉ vì muốn dẫn dụ người chủ mưu ở sau màn này, cũng không ngờ nàng không kịp chờ lại động thủ với hắn.

"Ngươi không sợ ta xuống tay với ái đồ của ngươi sao?"

"Có thể để cho các ngươi dễ dàng xuống tay thì không xứng làm đồ đệ của ta." Theo võ công của các nàng, trên căn bản không phải là đối thủ của Mạc Thanh Đình, hắn vì thế mới không lo lắng.

"Hay lắm! Nói rất đúng! Chỉ là, ngươi có lẽ đã nghĩ sai một chút rồi... Kỳ thật ra, hôm nay ta cũng không có ý định lấy mạng của ngươi... Một mỹ nam tử thế gian hiếm có như ngươi thì ta làm sao nhẫn tâm giết ngươi..." Liên Hoa tiên tử nhìn Kinh Chi Ngấn, không dấu vẻ mê đắm.

"Muốn lấy mạng của ta, cái đó còn phải chờ xem chủ nhân nhà ngươi có bản lĩnh hay không đã!" Hắn đương nhiên biết, chỉ với năng lực của nàng khẳng định không đủ khả năng để hành thích hắn, nhất định sau lưng nàng còn có người khác.

"Chủ thượng của ta sẽ không đích thân đến đây." Liên Hoa tiên tử bước đến bên người hắn, nàng ấy nói: "Công tử, ngươi chẳng lẽ đối với ta thật sự không có một chút cảm tình nào sao... Ta... thật là thích công tử nha..."

Hắn vừa định đề khí vận công thì phát hiện một cỗ nhiệt khí ở trong cơ thể chạy tán loạn, không thể nào khống chế!

"Công tử, ngươi làm sao vậy? Là dược hiệu phát tác sao..." Nàng cười hì hì, đưa tay sờ mặt của hắn nhưng bị hắn vung tay gạt ra.

"Ngươi muốn làm cái gì?" Hắn lớn tiếng hỏi.

"Thật ra thì ngươi cũng rất cẩn thận, nhưng chủ thượng của ta đã điều chế dược thì bất luận là ai cũng mặc, không thể phát hiện ra... Khi ngươi xốc rèm kiệu của ta đã bị trúng phân nửa dược... Lúc ngươi uống trà... cũng không có kê thuốc, chỉ là khi chén trà nghiêng đổ ở trên người đồ đệ của ngươi, ta đã hạ nửa phần dược khác... Thế nào? Hiện tại có phải ngươi cảm thấy có chút mất khống chế đối với thân thể của chính mình hay không? Ai nha, ta đã quên nói cho ngươi biết, ngươi trăm ngàn lần đừng dùng nội lực bức độc nha, ngươi càng đề khí thì độc phát càng nhanh đó... Bất quá, nếu ngươi nóng lòng muốn cùng ta vui vẻ một đêm, ta cũng thật vui lòng đón nhận..."

Kinh Chi Ngấn nghe qua lời của Liên Hoa tiên tử thì biết ngay là mình đã trúng ‘thúc giục tình tản’. Bọn họ biết đánh không lại hắn nên sử dụng thủ đoạn hạ cấp này!

"Đồ đệ của ta đâu?" Nếu bọn họ có thể sắp đặt khiến hắn trúng mị dược như vậy, chỉ e là Đình nhi cũng gặp bất trắc!

"Ái đồ kia của ngươi ta nhìn không vừa mắt bằng ngươi, tuy vậy bộ dạng hắn cũng khá thanh tú đó! Ta đây cũng không có ngại để cho hắn nếm thử chút tư vị của thúc giục tình tản... " Liên Hoa tiên tử mỉm cười ái muội trước mặt hắn càng khiến hắn thêm tức giận đến cực hạn.

Không thể cố lâu hơn nữa, Kinh Chi Ngấn đề khí hướng mệnh môn của Liên Hoa tiên tử tung ra một chưởng. Thật không ngờ được hắn đã trúng độc mà công lực còn thâm hậu như vậy, thế nên nàng ấy bất ngờ bị hắn chưởng trúng văng ra vài bước.

"Giỏi cho ngươi, Kinh Chi Ngấn! Thật không biết thương hương tiếc ngọc! Một khi đã như vậy, bổn cô nương không thèm tiếp tục chơi đùa với ngươi nữa, ngươi cứ ở đây chờ dục hỏa thiêu chết đi!" Một cái xoay người, Liên Hoa tiên tử lướt qua cửa sổ biến mất.

Cả người hắn như bị thiêu sống khó chịu, Kinh Chi Ngấn cố sức dùng nội lực khống chế tà khí đang quấy phá ở trong cơ thể mình, nghiêng ngã lảo đảo phá cửa bước ra ngoài, kêu lớn tiếng:

"Đình nhi!"



  • Comments(0)//truyen-kiepnaykhongphukhanh.daohoavien.com/#post17