KIẾP NÀY KHÔNG PHỤ KHANH

KIẾP NÀY KHÔNG PHỤ KHANH

Đan-lặc-cá-đan




http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=76159

Thể Loại: Ngôn tình cổ đại, Cung đấu, Ngược tâm, HE
Tựa gốc: Kiếp Này Đừng Phụ Khanh
Nguồn: Tàng Thư Viện
Convert: Micheal
Edit: Đào Tử

Bản convert: Hoàn, 167 chương + 10 Phiên ngoại
Bản edit: Chưa hoàn. Bắt đầu edit vào đầu tháng 10-2014
Lịch cập nhật: Ngày 15, trung bình 1-2 chương mỗi tháng.



Giới thiệu truyện

Nàng là công chúa tiền triều, một đứa nhỏ được sinh ra không phải từ tình yêu giữa song thân. Phụ vương nàng là Mộ Dung Chiến, quốc chủ của Ngạn quốc, vì cưỡng cầu mẫu phi của nàng nên mới có nàng. Từ nhỏ nàng bị phụ vương ruỗng bỏ vì lời tiên đoán là yêu nghiệt tai tinh, nàng hạ phàm là để huỷ diệt Ngạn quốc và chúng sinh. Ngoài huyết mạch đang lưu chảy trong người là Mộ Dung hoàng tộc, ngay cả thân phận công chúa nàng cũng không có. Nhưng mà chính huyết mạch này lại là điểm trí mạng của nàng khi tân vương sát hôn quân, diệt Mộ Dung hoàng tộc. Ngạn quốc nay đổi thành Trinh quốc, nàng là dư đản của tiền triều, nàng sẽ phải trả những món nợ mà người đã cho nàng sinh mạng kia vay.

Trong kiếm quang mưa máu, trong hỗn loạn tàn sát nàng đã gặp hắn. Hắn là bằng hữu của Trinh Đế, là Thái phó của tân triều Thái tử, là trang chủ của Mạc Ly trang uy danh. Hắn có thể nói dưới một người mà trên vạn người, hay đúng hơn hắn có thể có cả thiên hạ này nếu hắn muốn. Chẳng qua hắn giúp Trinh Đế vì muốn thiên hạ thái bình, an cư lạc nghiệp - không vì công danh quyền tước.

Hắn cứu nàng, dưỡng nàng, hộ nàng. Khởi đầu hắn vì không biết thân phận nàng nên mới thu nhận nàng làm đồ đệ. Sau nhiều năm chung sống, tình sư đồ đã ăn sâu thì hắn mới biết nàng chính là con gái của hôn quân đã sát hại song thân hắn. Hắn một kiếm có thể lấy mạng nàng, nhưng lại vì cái gì mà không thể xuống tay?

Đối nàng, hắn luôn rối loạn phương hướng, mất thần trí, không còn thông minh. Đối mặt nàng hắn lại giống như một tên thiếu niên khờ ngốc, khát vọng có được tình yêu của nàng, dùng mạng của hắn bảo trụ nàng. Nhưng hắn chưa từng được vui sướng vì cảm thụ trong lòng nàng có hắn, ngược lại khi phát hiện nàng yêu người khác, hắn đau trong lòng, oán hận cùng thương tiếc đã sớm khắc cốt đến độ muốn làm hắn nổi điên!

Cả đời này, người vì hắn chịu thương vong, vì hắn đau lòng, vì hắn không tiếc tánh mạng. . . Nhưng nàng, lại là người đả thương hắn, cho hắn niếm trải đau đớn, cho hắn quên mất chính mình là ai!

"Kiếp này không phụ khanh".

Một lời hứa hẹn mà hầu như thiếu nữ nào cũng mơ ước và cảm động khi nghe thấy tình quân thủ thỉ bên tai mình. Nhưng, liệu có mấy nam tử thật lòng khi nói lời này?

Nàng cũng từng nghe qua ba nam nhân nói lời tương tự, nhưng rốt cuộc ai mới là người thật tình? Ai mới là người sẽ bảo hộ và yêu thương nàng trọn đời, nguyện cùng nàng trăm năm bạc đầu? Ai sẽ vì nàng bỏ xuống thù hận cùng tham vọng tranh đoạt đế vị? Rốt cuộc thì ai sẽ trân quý nàng hơn tất cả những thứ phàm tục khác?

Còn nàng, nàng sẽ tin ai và yêu ai? Đến bao giờ nàng mới nhìn thấu tâm mình?

Trong kinh Phật đã dạy: nhân sinh ra trên đời như thân sa vào bể khổ. Nếu tâm không động, tình không luyến thì thể xác nhẹ nhàng, tâm trí thảnh thơi. Nhưng một khi động tâm thì thân vướng vào hồng trần khổ lụy, chịu dày vò thể xác.

Có phải vì thế, vì nàng yêu người nên phải niếm khải khổ luỵ? Và những nam nhân kia, tận đáy tim cũng có nàng nên mới thống khổ, day dưa không dứt.




Chương 15: Một năm kia.

Chương 011-020Posted by DAO TU 01 Mar, 2016 22:23:18


Lần này nàng bị bệnh vốn là do nhiễm phong hàn, nhưng vì trước đó nàng bị rơi xuống hồ nước lạnh nên tình trạng trở nên nghiêm trọng hơn nhiều. Nàng nằm ở trên giường suốt mấy ngày liền. Kinh Chi Ngấn vịnh vào cơn bệnh của nàng mà hướng Tuyên Nhân Đế từ chối, xin miễn cho nàng nhập cung dạy công chúa. Công chúa Loan Trân đã biết, Mạc công tử này không thể chấp nhận tình cảm của nàng cho nên công chúa cũng không còn gượng ép.

Mấy ngày sau nàng đỡ bệnh hơn một chút, bọn nha hoàn quấn quít lấy nàng, muốn nàng đưa bọn họ đi Báo Ân Các để hái hoa mai. Nàng bị cuốn lấy không có cách nào khác, hơn nữa nhiều ngày qua chỉ ở trong phòng cũng buồn chán, nàng muốn đi ra ngoài dạo một chút, thế nên nàng đáp ứng theo bọn nha hoàn.

Bước ra khỏi Liên Hoa Tiểu Trúc, đi ngang qua Thanh Liên Trai nơi sư phụ ở, nàng nhìn thấy Phó Nam đang lệnh cho người hầu thu xếp đồ đạc, đóng gói này gói nọ.

"Tứ công tử." Phó Nam nhìn thấy nàng liền đi tới chào hỏi.

"Phó tổng quản, đây là..." Trước mắt hình như đều là y phục cùng kinh sách của sư phụ.

"Hôm kia trang chủ nhận được bái thiếp của Tĩnh vương gia ở phía nam. Vương gia nạp thiếp nên mời trang chủ đến cùng uống rượu chung vui."

"Vậy à."

Tĩnh vương gia này là bằng hữu tốt của sư phụ, nàng từng gặp qua hắn một lần. Mấy năm trước, Tĩnh vương gia bị điều đến Nam Quận, trên danh nghĩa là mỹ ý phong đất cho hắn, chọn một nơi sung túc giàu có để hắn an dưỡng tuổi già. Nhưng trong lòng mọi người đều hiểu rõ, Tuyên Nhân Đế điều hắn đến đó là vì hoàng đế muốn dòm ngó đến mảnh đất ở phía nam.

"Không phải chỉ là nạp thiếp thôi sao, việc gì lại khiến sư phụ đi đường xa tới Nam Quận lận?" Nàng lơ đễnh hỏi.

"Kỳ thật thì trước đây trang chủ đã sớm muốn đi, chỉ vì lần trước là đúng lúc công tử từ tiểu Thương Sơn trở về. Lần đó tuy trang chủ đã nhận được thiếp mời đến mừng đại thọ của Tĩnh vương gia, nhưng vì công tử trở về nên trang chủ từ chối không đi. Lần này Vương gia lại đưa thiếp đến mời trang chủ, người khó lòng từ chối cho nên quyết định đi chuyến này."

"Thì ra là thế... Sư phụ đi lần này sợ là cả tháng mới trở về."

"Đúng rồi, đường đi Nam Quận mặc dù tốt nhưng lộ trình khá xa, đi một hồi phải dừng lại nghỉ ngơi cho nên sẽ tốn một khoảng thời gian dài."

"Sư phụ khi nào thì đi? Ta muốn trước lúc người đi sẽ đến tiễn đưa."

"Sao?" Phó Nam hơi nghi hoặc nhìn nàng, hỏi lại. "Trang chủ không có nói với công tử hả?"

"Nói cái gì?" Nàng đã nhiều ngày không có gặp sư phụ.

"Trang chủ quyết định lần này sẽ mang theo công tử đi đến Nam Quận."

"Mang ta theo?"

"Trang chủ đã lệnh cho tôi sai người thu thập hành lý của công tử."

Nàng không nói gì thêm, chỉ dẫn theo bọn nha hoàn đi đến Báo Ân Các. Hoa mai trong Báo Ân Các đang nở rộ, các nha hoàn đùa giỡn nói cười ở Mai Lâm, còn nàng ngồi ở dưới tàng cây mai ngẩn người.

Sư phụ muốn dẫn nàng đi Nam Quận nhất định là vì muốn mang nàng rời khỏi Yến thành, rời khỏi... hắn...

Từ sau ngày ấy trở về, nàng chưa từng nhập cung thêm lần nào, mà hắn cũng không có đến Mạc Ly sơn trang. Mấy ngày qua nàng đã cố khắc chế chính mình, không cho bản thân nghĩ đến hắn, không muốn suy đoán hắn đang làm cái gì, hay là hắn có nhớ tới mình hay không.

Nàng đã hứa với sư phụ rồi, sẽ rời xa Tam sư huynh, nhưng mà... hắn dù sao cũng là Tam sư huynh thân yêu của nàng, làm sao nàng có thể nói quên liền quên cho được?

Hồi đó nàng còn nhỏ, mà bộ dáng sư phụ từ trước tới giờ thì vẫn như vậy, luôn trầm tĩnh lãnh đạm, đối với nàng lại quá mức khắc khe, cho nên nàng và sư phụ vẫn có một khoảng cách, không thể nào thân cận được.

Đại sư huynh Thẩm Thần Dương là đại đồ đệ mà sư phụ lúc mười tám tuổi đã thu nhận. Bởi vì từ nhỏ hắn đã đi theo sư phụ nên tính cách cũng giống hệt như sư phụ vậy, luôn lạnh như băng. Hắn thấy nàng chỉ gật đầu chứ không nói lời nào, so với sư phụ nàng càng sợ Đại sư huynh nhiều hơn. Đến bây giờ nàng vẫn còn nhớ rõ, chuyện nàng sợ nước mà bị hắn ném vào trong hồ.

Còn Nhị sư huynh... Người ấy không có gì sai, cả ngày luôn cười hì hì, nháo tới nháo lui không mấy khi nghiêm trang, thường thích trêu cợt nàng, mặc dù hắn hay lấy nàng ra đùa giỡn, nhưng nhiều khi bọn họ cũng vui vẻ lắm. Chỉ là hắn gửi tình cho sơn thủy, thích ngao du đây đó, không thích bị lễ giáo quản thúc, cho nên thời gian hắn ở lại trong Mạc Ly sơn trang thật là ít ỏi.

Vì thế từ nhỏ người chiếu cố cho nàng nhiều nhất cũng chỉ có Tam sư huynh. Tay Tam sư huynh thực ấm áp, thường nắm lấy tay nàng đứng ngắm nhìn hoa đào trong vườn của Nhị sư huynh, hay là hoa mai của Đại sư huynh. Tam sư huynh mang nàng đi dạo phố, khi nàng ngã sấp hắn sẽ đến đỡ nàng lên, khi nàng khóc hắn sẽ ôm nàng rồi vỗ lưng nàng dỗ dành, nàng phạm lỗi bị sư phụ phạt đứng hắn sẽ trộm thanh đoàn trong phòng bếp lén cho nàng ăn...

Nàng cũng không biết Tam sư huynh là đương triều Thái tử, là con của người đó. Tuy rằng sau khi đã biết thân phận của hắn, nàng cũng không hận hắn, hắn vẫn là Tam sư huynh của nàng, vĩnh viễn là Tam sư huynh từng đối với nàng tốt nhất.

Đối với chuyện quá khứ nàng không có oán hận, không hề cảm thấy không cam lòng. Hết thảy đều là biến đổi của lịch sử, nàng không có năng lực để thay đổi, cũng không muốn đi thay đổi. Kỳ thật, chỉ cần thiên hạ này yên ổn, dân chúng an cư lạc nghiệp thì ai làm chủ thiên hạ lại có gì khác biệt đâu?

Không lâu trước đây, tâm nguyện duy nhất của nàng đó chính là cùng Tam sư huynh nắm tay nhau đi, chỉ có hai người bọn họ, mặc kệ đi đến đâu cũng vậy, sẽ luôn ở cùng một chỗ.


.............


Tam sư huynh đi đến bên người nàng, cúi người thật thấp xuống, nhìn nàng nói: "Chào nha, ta tên là Phức Yến Liên, là Tam sư huynh của ngươi. . . Ngươi có bằng lòng làm sư đệ của ta hay không?"

"Ta gọi là Mạc Thanh Đình, là tên do sư phụ ban cho. Ta. . . muốn làm sư đệ của huynh, huynh cũng đồng ý làm sư huynh của ta chứ?"

Hắn khẽ cười, tay xoa xoa mái tóc mềm mại trên đầu nàng, nói: "Mạc Thanh Đình, Tiểu tứ đệ..."

"Tam sư huynh..." Nàng nhìn chằm chằm mặt hắn, rồi nói: "Tam sư huynh, sư huynh nhìn thật là đẹp!"

Hắn bất chợt cười to ha hả, nhưng ngay sau đó đột nhiên ngừng cười. Hắn ngắm nhìn nàng, nhìn đôi mắt nàng lóng lánh, tinh lượng tỏa sáng như ngọc khí. Tiếp theo nàng nghe thấy hắn nói: "Tiểu tứ, ngươi có biết hay không, ngươi mới là xinh đẹp vô cùng!"

Năm ấy nàng tám tuổi, hắn mười một tuổi, nàng trở thành tiểu sư đệ của hắn, là Tiểu tứ của hắn, mà hắn cũng trở thành Tam sư huynh của riêng nàng.

"Phức Yến Liên. . . Phức Yến Liên. . ." Nàng dựa vào trên lưng hắn, ngửi mùi đàn hương đặc biệt từ người hắn.

"Tiểu tử kia, tại sao lại kêu tên ta như vậy? Nếu bị sư phụ nghe thấy sẽ phạt ngươi đó." Hắn không hề tức giận, ngược lại cũng thích nàng khẽ gọi tên mình như vậy.

"Ta không phải là tiểu tử!"

"Ngươi không phải là tiểu tử, chẳng lẽ lại là đại nhân?" Hắn cõng nàng đi giữa vườn đào ở Niệm Ân Các, nàng đi dạo mệt mỏi rồi làm nũng muốn hắn cõng trên lưng.

"Qua sinh nhật này ta đã mười tuổi rồi!" Nàng không phục nói.

"Mười tuổi?" Hắn mỉm cười, "Vẫn chỉ là đứa nhỏ!"

"Mới không phải!" Nàng cắn cắn môi dưới, nói tiếp: "Chờ ta qua sinh nhật mười tuổi, ta sẽ đem rượu mà Nhị sư huynh ủ dưới tàng cây đào uống sạch!"

"Thật vậy hả?" Hắn chỉ cười, nói: "Vẫn còn tính trẻ con..."

"Tam sư huynh!"

Khi ấy nàng sắp tròn mười tuổi, cùng với hắn mười ba tuổi đi ở giữa vườn hoa đào, chung quanh một mảnh đào hồng bao phủ. Bọn họ vừa đi vừa nói cười, nàng hào sảng chí khí còn hắn thản nhiên mỉm cười, hình ảnh của năm đó nàng vẫn còn nhớ rõ.


.............


Nàng được sư phụ ôm vào trong ngực, quay đầu nhìn thấy thân ảnh Tam sư huynh ngã xuống trong vũng máu, lúc đó nàng cứ muốn như vậy chết đi... Nàng bắt lấy áo choàng của sư phụ, một lần rồi lại một lần nói: " Để cho đồ nhi chết... Hãy để đồ nhi chết... Để ta chết... Tam sư huynh..."

Từ ngày đó về sau là ba năm ly biệt.

Ba năm sau, hắn đã là Thái tử, cao cao tại thượng, nàng với hắn, kiếp này đã không còn có thể!


.............


"Công tử? Công tử?"

Trong tay Tiểu Lan đang cầm một cành mai, nàng ấy lay gọi công tử của mình. Tứ công tử ở dưới tàng cây mai đã ngồi thất thần mấy canh giờ, ngay cả áo choàng trên người hắn phủ đầy cánh hoa mà hắn cũng không hay biết. Tiểu Lan thay công tử mình nhẹ nhàng phủi cánh hoa trên áo hắn, rồi khẽ nói: "Công tử, cần phải trở về rồi."







  • Comments(0)//truyen-kiepnaykhongphukhanh.daohoavien.com/#post15