KIẾP NÀY KHÔNG PHỤ KHANH

KIẾP NÀY KHÔNG PHỤ KHANH

Đan-lặc-cá-đan




http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=76159

Thể Loại: Ngôn tình cổ đại, Cung đấu, Ngược tâm, HE
Tựa gốc: Kiếp Này Đừng Phụ Khanh
Nguồn: Tàng Thư Viện
Convert: Micheal
Edit: Đào Tử

Bản convert: Hoàn, 167 chương + 10 Phiên ngoại
Bản edit: Chưa hoàn. Bắt đầu edit vào đầu tháng 10-2014
Lịch cập nhật: Ngày 15, trung bình 1-2 chương mỗi tháng.



Giới thiệu truyện

Nàng là công chúa tiền triều, một đứa nhỏ được sinh ra không phải từ tình yêu giữa song thân. Phụ vương nàng là Mộ Dung Chiến, quốc chủ của Ngạn quốc, vì cưỡng cầu mẫu phi của nàng nên mới có nàng. Từ nhỏ nàng bị phụ vương ruỗng bỏ vì lời tiên đoán là yêu nghiệt tai tinh, nàng hạ phàm là để huỷ diệt Ngạn quốc và chúng sinh. Ngoài huyết mạch đang lưu chảy trong người là Mộ Dung hoàng tộc, ngay cả thân phận công chúa nàng cũng không có. Nhưng mà chính huyết mạch này lại là điểm trí mạng của nàng khi tân vương sát hôn quân, diệt Mộ Dung hoàng tộc. Ngạn quốc nay đổi thành Trinh quốc, nàng là dư đản của tiền triều, nàng sẽ phải trả những món nợ mà người đã cho nàng sinh mạng kia vay.

Trong kiếm quang mưa máu, trong hỗn loạn tàn sát nàng đã gặp hắn. Hắn là bằng hữu của Trinh Đế, là Thái phó của tân triều Thái tử, là trang chủ của Mạc Ly trang uy danh. Hắn có thể nói dưới một người mà trên vạn người, hay đúng hơn hắn có thể có cả thiên hạ này nếu hắn muốn. Chẳng qua hắn giúp Trinh Đế vì muốn thiên hạ thái bình, an cư lạc nghiệp - không vì công danh quyền tước.

Hắn cứu nàng, dưỡng nàng, hộ nàng. Khởi đầu hắn vì không biết thân phận nàng nên mới thu nhận nàng làm đồ đệ. Sau nhiều năm chung sống, tình sư đồ đã ăn sâu thì hắn mới biết nàng chính là con gái của hôn quân đã sát hại song thân hắn. Hắn một kiếm có thể lấy mạng nàng, nhưng lại vì cái gì mà không thể xuống tay?

Đối nàng, hắn luôn rối loạn phương hướng, mất thần trí, không còn thông minh. Đối mặt nàng hắn lại giống như một tên thiếu niên khờ ngốc, khát vọng có được tình yêu của nàng, dùng mạng của hắn bảo trụ nàng. Nhưng hắn chưa từng được vui sướng vì cảm thụ trong lòng nàng có hắn, ngược lại khi phát hiện nàng yêu người khác, hắn đau trong lòng, oán hận cùng thương tiếc đã sớm khắc cốt đến độ muốn làm hắn nổi điên!

Cả đời này, người vì hắn chịu thương vong, vì hắn đau lòng, vì hắn không tiếc tánh mạng. . . Nhưng nàng, lại là người đả thương hắn, cho hắn niếm trải đau đớn, cho hắn quên mất chính mình là ai!

"Kiếp này không phụ khanh".

Một lời hứa hẹn mà hầu như thiếu nữ nào cũng mơ ước và cảm động khi nghe thấy tình quân thủ thỉ bên tai mình. Nhưng, liệu có mấy nam tử thật lòng khi nói lời này?

Nàng cũng từng nghe qua ba nam nhân nói lời tương tự, nhưng rốt cuộc ai mới là người thật tình? Ai mới là người sẽ bảo hộ và yêu thương nàng trọn đời, nguyện cùng nàng trăm năm bạc đầu? Ai sẽ vì nàng bỏ xuống thù hận cùng tham vọng tranh đoạt đế vị? Rốt cuộc thì ai sẽ trân quý nàng hơn tất cả những thứ phàm tục khác?

Còn nàng, nàng sẽ tin ai và yêu ai? Đến bao giờ nàng mới nhìn thấu tâm mình?

Trong kinh Phật đã dạy: nhân sinh ra trên đời như thân sa vào bể khổ. Nếu tâm không động, tình không luyến thì thể xác nhẹ nhàng, tâm trí thảnh thơi. Nhưng một khi động tâm thì thân vướng vào hồng trần khổ lụy, chịu dày vò thể xác.

Có phải vì thế, vì nàng yêu người nên phải niếm khải khổ luỵ? Và những nam nhân kia, tận đáy tim cũng có nàng nên mới thống khổ, day dưa không dứt.




Chương 14: Bái sư.

Chương 011-020Posted by DAO TU 01 Mar, 2016 22:18:01


Ánh mắt của người kia thâm trầm, đen như mực, làm cho người ta không dám nhìn thẳng. Cũng không biết tại sao, trong một khắc kia nàng lại không sợ hắn, thậm chí trong đầu nàng còn có ý niệm, chỉ cần có người này ở bên, nàng sẽ không chết.

Người vừa rồi muốn giết nàng rõ ràng là kiêng kị hắn, tuy rằng không phục nhưng người nọ rốt cuộc cũng phất tay áo bỏ đi.

Nam tử áo xanh xoay người lại nhìn nàng lần nữa, thấy nàng đang cầm khăn tay lau đi vết dơ trên ngoại bào của hắn, chỗ mà vừa rồi nàng đã nắm qua.

Hắn cúi đầu nhìn kỹ mặt nàng, nhìn chằm chằm ánh mắt của nàng, rồi gằn giọng hỏi từng chữ một: "Ngươi, sợ ta sao?"

Nàng lắc lắc đầu, tiếp tục động tác lau chùi.

Hắn phủi bàn tay nàng ra, xoay người muốn bỏ đi, nhưng chợt phát hiện tay áo của mình đang bị đứa nhỏ kia níu chặt.

"Buông ra." Giọng nói lạnh băng, không chút độ ấm.

"Tiên sinh..." Nàng cắn cắn môi. "Cứu, hãy cứu ta..."

Nàng biết, cho dù hiện tại thoát chết nhưng chờ khi bị đưa đến quân doanh, đến khi thân thể của nàng bị vạch trần thì nàng cũng sẽ chết. Nhưng người trước mắt này đây, không biết vì sao nàng lại cảm thấy hắn sẽ cứu mình, hắn chính là hi vọng cuối cùng của nàng!

"Ta vì sao phải cứu ngươi?"

"Bởi vì... Tiên sinh đã cứu một nửa, tại sao không thể cứu đến cùng?"

Hắn lại giãy khỏi tay nàng, xoay người bỏ đi. Nàng nhìn theo bóng dáng của hắn, đôi mắt dần dần mờ mịt.

Nhưng liền ngay sau đó, hắn đột nhiên dừng bước, cho dù không xoay mặt lại, nhưng giọng nói trầm thấp rõ ràng: "Còn không mau đuổi theo!"


Trong Liên Hoa tiểu trúc, Hà di nương muốn giúp nàng cởi bỏ quần áo dơ bẩn trên người, hai tay nàng vội ôm chặt trước ngực, nhất định không cho người khác chạm vào. Nàng khăng khăng nói: "Ta, ta sẽ tự mình thay..."

Mọi người không thể lay chuyển được nàng, cuối cùng đành phải để nàng tự tắm rửa thay quần áo. Sau khi nàng tắm xong, trên người mặc y phục của hắn rộng thùng thình, bộ dáng có chút kỳ quái đứng ở trước mặt hắn. Hắn chỉ thản nhiên liếc nhìn nàng một cái rồi muốn sai người đưa nàng về nhà.

"Không, Tiên sinh, ta không trở về nhà... Ta... đã không còn nhà..."

"Đúng vậy, trang chủ, thật sự là một đứa nhỏ đáng thương, xin hãy để nó ở lại trong trang đi!" Hà di nương thương cảm cầu xin.

"Phó Nam, tìm người mướn một chiếc xe ngựa rồi đưa nó đi đi."

Giọng nói dứt khoát, ý tứ bất dung khiến lòng nàng chợt lạnh câm. Nàng đã không có nhà, không có thân nhân, rời khỏi nơi này, rời khỏi hắn, nàng chỉ còn có con đường chết mà thôi!

"Tiên sinh, ta có thể làm người hầu cho tiên sinh, người muốn ta làm cái gì cũng được!" Nàng quỳ trước mặt hắn cầu xin. "Tiên sinh, van cầu tiên sinh, xin đừng đuổi ta đi!"

"Phó Nam!"

Phó Nam nhìn nàng một cái rồi bước qua kéo nàng đứng lên, nhưng lại bị nàng đẩy ra. Hắn khó xử, quay lại nhìn chủ tử của mình. Sắc mặt người kia không thay đổi chút nào, hắn đứng dậy, bỏ đi vào nội đường.

Nàng liền quỳ ở đó, không hề nhúc nhích, mặc cho ai tới khuyên cũng vậy, cứ cố chấp quỳ ở đó cầu xin hắn đừng đuổi nàng đi. Một ngày một đêm trôi qua, hai ngày hai đêm trôi qua... Đến ngày thứ ba, nàng rốt cuộc chịu không nổi, hôn mê té ngã trên mặt đất.

Khi nàng tỉnh lại thì thấy hắn đang ngồi ở bên cạnh giường mình. Lúc Hà di nương tự tay đút thuốc cho nàng, nàng đột ngột xốc chăn đứng dậy, quỳ xuống trên mặt đất tiếp tục cầu xin hắn: "Tiên sinh, van cầu tiên sinh. . . Cho ta ở lại đi. . ."

Cuối cùng nàng nghe hắn thở dài một tiếng thật bất đắc dĩ, sau đó hắn đưa tay kéo nàng đứng lên. Trước khi xoay người bỏ đi hắn chỉ nói ngắn gọn: "Ba ngày sau, bái sư tế tổ."

Ba ngày sau, nàng được mặc một bộ y phục màu xanh lục vừa vặn, quỳ gối ở từ đường. Hắn ngồi ở bên trên, giọng trong trẻo lạnh lùng vang lên trong đại điện: "Tên họ của ngươi là gì?"

"Ta... Ta từ nhỏ bị bắt vào cung, chưa từng có tên gọi, mọi người đều kêu ta là ‘Tiểu chuồn chuồn’."

"Được rồi. Ngươi nếu đã không cha không mẹ, lại không họ tên, ta sẽ ban thưởng họ tên cho ngươi, lấy chữ “Mạc” của Mạc Ly sơn trang làm họ, ban tên gọi là Thanh Đình. Kể từ hôm nay trở đi, ngươi chính là đệ tử thứ tư của Kinh Chi Ngấn ta. Từ nay về sau, phải tuân theo tổ huấn của Mạc Ly sơn trang, quyết không thể vi phạm tổ huấn, không cho phép làm ra việc gì gây nhục mạ sơn trang. Ngươi có làm được hay không?"

"Đệ tử đã hiểu, đệ tử sẽ cẩn tuân lời sư phụ chỉ dạy."

"Một khi đã như vậy, hãy bái sư đi."

"Sư phụ ở trên, xin nhận đồ nhi Mạc Thanh Đình cúi đầu bái lạy!"


****************


Nàng từ trong hôn mê tỉnh lại, cảm nhận được một bàn tay lạnh lẽo đang sờ trên trán của mình. Mở mắt ra, màu áo xanh lá sen của sư phụ liền đập vào mắt nàng.

"Sư..." Muốn kêu nhưng uyết hầu khô khốc, nàng không thể phát ra tiếng nào.

"Hãy uống thuốc trước rồi nói sau."

Sư phụ cầm chén thuốc trên bàn, bước đến ngồi ở bên cạnh giường nàng. Nàng định đưa tay bưng lấy chén thuốc tự mình uống, không ngờ sư phụ đã đưa muỗng thuốc kề tới bên môi nàng, nàng hé môi, uống cạn muỗng thuốc hắn đút.

Đây không phải là lần đầu tiên sư phụ tự tay đút thuốc cho nàng. Hồi trước, mỗi khi nàng bị bệnh, nửa đêm lên cơn sốt nóng lạnh, sư phụ cũng như bây giờ, ngồi ở bên giường nàng, từng muỗng từng muỗng thuốc đút cho nàng uống. Nàng rất sợ uống thuốc, thường khi kéo dài rất lâu mới uống xong, nhưng sư phụ chưa từng thúc giục nàng. Nàng chậm chạp uống từng ngụm một, hắn cũng từ từ đút từng muỗng.

Phó Nam ca ca đã nói, sư phụ kỳ thật rất thương nàng, nàng cũng biết thế. Nàng còn biết, sư phụ từ nhỏ đã là thiên chi kiêu tử (con cưng trời sinh), là chủ nhân của Mạc Ly sơn trang, chỉ có người khác hầu hạ hắn, chưa bao giờ hắn phải hầu hạ người khác. Nhưng mà sư phụ lại không ngại đút thuốc cho nàng, giúp nàng đắp chăn, ở cùng nàng mỗi khi nàng gặp ác mộng...

"Sư phụ..." Miệng kêu, lệ tuôn chảy theo khóe mắt không dứt. Đối với sư phụ, nàng nợ nhiều lắm, chỉ sợ là đời này cũng khó mà đáp trả hết.

"Hãy uống thêm một ngụm nữa đi, ngươi cứ luôn sợ uống thuốc." Hắn nghĩ là nàng ngại uống thuốc đắng, thế nên mềm giọng dỗ dành.

"Sư phụ, người hận đồ nhi lắm sao?"

"Ngươi thấy như vậy hả?" Hắn vừa hỏi lại nàng, vừa cầm chén thuốc để trở lại trên bàn, sau đó đi đến ngồi bên cạnh giường nàng.

"Sư phụ... nhất định là hận đồ nhi lắm... Đồ nhi không những lừa ghạt sư phụ, còn đối với sư phụ nói dối như cuội, không nghe lời sư phụ, luôn làm ra chuyện ngu xuẩn..." Nàng cúi thấp đầu, bộ dáng giống như một đứa nhỏ đã làm chuyện sai quấy.

"Biết là tốt rồi." Đưa tay kéo chăn phủ quanh nàng cẩn thận.

"Sư phụ, đồ nhi cam đoan... Về sau sẽ không bao giờ chọc người tức giận nữa." Nàng chợt ngẩng đầu, trịnh trọng hứa với hắn.

"Đình nhi, ngươi đừng trách vi sư đối với ngươi hà khắc, ngươi cũng biết, thân phận của ngươi nhất định không thể để cho người ta biết được." Giọng nói của hắn thành khẩn không thể nhầm lẫn được, sự lo lắng lớn nhất trong lòng hắn cũng là chuyện này.

"Đồ nhi hiểu được, sư phụ muốn đồ nhi không gây chú ý, không cho đồ nhi cùng Tam sư huynh... có quá nhiều tiếp xúc, chung quy đều vì muốn tốt cho đồ nhi."

"Không chỉ vì thân phận của ngươi, mà còn vì các sư huynh của ngươi vẫn chưa biết ngươi kỳ thật là... Dù sao cũng không tiện chung đụng một chỗ."

Sau khi biết nàng thân là nữ nhi hắn thật sự lo lắng, bởi vì nàng thường khi ở chung với ba đồ đệ khác của hắn. Đại đồ đệ thì không cần lo lắng, nhưng còn nhị đồ đệ cùng tam đồ đệ...

"Đồ nhi biết rồi, về sau đồ nhi sẽ nghe lời sư phụ, chỉ ở trong Liên Hoa Tiểu Trúc, không bao giờ đi ra ngoài nữa."

"Ngươi là đồ đệ của ta, một ngày còn có vi sư, ta nhất định sẽ bảo hộ ngươi. Ta đương nhiên sẽ không để cho ngươi xảy ra chuyện gì."

Mặc kệ, cho dù giữ lại nàng cũng đồng nghĩa với việc chuốc lấy nhiều lo lắng và tai họa ngầm, nhưng hắn đã không thể quản được. Chỉ cần nàng bình an ở bên cạnh hắn, vậy thì cái gì hắn cũng không quan tâm nữa.

"Sư phụ..." Nàng nghẹn ngào kêu. Đôi mắt đen to bóng, lóng lánh đầy lệ, khuôn mặt tái nhợt nhưng nét mặt điềm đạm đáng yêu.

Một ngày là sư phụ, chung thân cũng là sư phụ! Sư phụ đối với nàng ân trọng như núi, nàng muốn dùng cả đời để báo đáp hắn!

Nhìn bộ dáng nàng hiện giờ, nét mặt khiến người ta phải trìu mến thương yêu, trong lòng Kinh Chi Ngấn không biết nên cảm thụ như thế nào. Hắn chỉ cảm thấy lòng mình nhấp nhô, lúc cao lúc thấp khó mà lý giải. Ngược lại, nàng vẫn hồn nhiên không biết, chỉ dùng ánh mắt ủy khuất dò xét sư phụ mình, miệng thì thầm kêu nho nhỏ: "Sư phụ... Sư phụ..."

Hắn quay đầu đi chỗ khác, ánh mắt nhu hòa nói: "Mau ngủ đi, phong hàn ở trên người chưa khỏi hẳn, thân mình còn yếu lắm."

"Dạ, sư phụ cũng đi nghỉ sớm."

"Ngươi không cần lo cho ta, chờ ngươi ngủ rồi ta tự nhiên sẽ đi."

Hắn kéo chăn ấm bọc quanh nàng thật cẩn thận, nhìn nàng nhắm mắt lại, sau đó yên lặng ngồi ở bên cạnh giường nàng. Nhìn dung nhan xinh đẹp trước mắt, nhìn nét mặt bình an đi vào giấc ngủ của nàng, ánh mắt hắn bất tri bất giác khóa chặt ở trên gương mặt ấy, không cách nào dời đi tầm mắt...





  • Comments(0)//truyen-kiepnaykhongphukhanh.daohoavien.com/#post14