KIẾP NÀY KHÔNG PHỤ KHANH

KIẾP NÀY KHÔNG PHỤ KHANH

Đan-lặc-cá-đan




http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=76159

Thể Loại: Ngôn tình cổ đại, Cung đấu, Ngược tâm, HE
Tựa gốc: Kiếp Này Đừng Phụ Khanh
Nguồn: Tàng Thư Viện
Convert: Micheal
Edit: Đào Tử

Bản convert: Hoàn, 167 chương + 10 Phiên ngoại
Bản edit: Chưa hoàn. Bắt đầu edit vào đầu tháng 10-2014
Lịch cập nhật: Ngày 15, trung bình 1-2 chương mỗi tháng.



Giới thiệu truyện

Nàng là công chúa tiền triều, một đứa nhỏ được sinh ra không phải từ tình yêu giữa song thân. Phụ vương nàng là Mộ Dung Chiến, quốc chủ của Ngạn quốc, vì cưỡng cầu mẫu phi của nàng nên mới có nàng. Từ nhỏ nàng bị phụ vương ruỗng bỏ vì lời tiên đoán là yêu nghiệt tai tinh, nàng hạ phàm là để huỷ diệt Ngạn quốc và chúng sinh. Ngoài huyết mạch đang lưu chảy trong người là Mộ Dung hoàng tộc, ngay cả thân phận công chúa nàng cũng không có. Nhưng mà chính huyết mạch này lại là điểm trí mạng của nàng khi tân vương sát hôn quân, diệt Mộ Dung hoàng tộc. Ngạn quốc nay đổi thành Trinh quốc, nàng là dư đản của tiền triều, nàng sẽ phải trả những món nợ mà người đã cho nàng sinh mạng kia vay.

Trong kiếm quang mưa máu, trong hỗn loạn tàn sát nàng đã gặp hắn. Hắn là bằng hữu của Trinh Đế, là Thái phó của tân triều Thái tử, là trang chủ của Mạc Ly trang uy danh. Hắn có thể nói dưới một người mà trên vạn người, hay đúng hơn hắn có thể có cả thiên hạ này nếu hắn muốn. Chẳng qua hắn giúp Trinh Đế vì muốn thiên hạ thái bình, an cư lạc nghiệp - không vì công danh quyền tước.

Hắn cứu nàng, dưỡng nàng, hộ nàng. Khởi đầu hắn vì không biết thân phận nàng nên mới thu nhận nàng làm đồ đệ. Sau nhiều năm chung sống, tình sư đồ đã ăn sâu thì hắn mới biết nàng chính là con gái của hôn quân đã sát hại song thân hắn. Hắn một kiếm có thể lấy mạng nàng, nhưng lại vì cái gì mà không thể xuống tay?

Đối nàng, hắn luôn rối loạn phương hướng, mất thần trí, không còn thông minh. Đối mặt nàng hắn lại giống như một tên thiếu niên khờ ngốc, khát vọng có được tình yêu của nàng, dùng mạng của hắn bảo trụ nàng. Nhưng hắn chưa từng được vui sướng vì cảm thụ trong lòng nàng có hắn, ngược lại khi phát hiện nàng yêu người khác, hắn đau trong lòng, oán hận cùng thương tiếc đã sớm khắc cốt đến độ muốn làm hắn nổi điên!

Cả đời này, người vì hắn chịu thương vong, vì hắn đau lòng, vì hắn không tiếc tánh mạng. . . Nhưng nàng, lại là người đả thương hắn, cho hắn niếm trải đau đớn, cho hắn quên mất chính mình là ai!

"Kiếp này không phụ khanh".

Một lời hứa hẹn mà hầu như thiếu nữ nào cũng mơ ước và cảm động khi nghe thấy tình quân thủ thỉ bên tai mình. Nhưng, liệu có mấy nam tử thật lòng khi nói lời này?

Nàng cũng từng nghe qua ba nam nhân nói lời tương tự, nhưng rốt cuộc ai mới là người thật tình? Ai mới là người sẽ bảo hộ và yêu thương nàng trọn đời, nguyện cùng nàng trăm năm bạc đầu? Ai sẽ vì nàng bỏ xuống thù hận cùng tham vọng tranh đoạt đế vị? Rốt cuộc thì ai sẽ trân quý nàng hơn tất cả những thứ phàm tục khác?

Còn nàng, nàng sẽ tin ai và yêu ai? Đến bao giờ nàng mới nhìn thấu tâm mình?

Trong kinh Phật đã dạy: nhân sinh ra trên đời như thân sa vào bể khổ. Nếu tâm không động, tình không luyến thì thể xác nhẹ nhàng, tâm trí thảnh thơi. Nhưng một khi động tâm thì thân vướng vào hồng trần khổ lụy, chịu dày vò thể xác.

Có phải vì thế, vì nàng yêu người nên phải niếm khải khổ luỵ? Và những nam nhân kia, tận đáy tim cũng có nàng nên mới thống khổ, day dưa không dứt.




Chương 13: Chuyện cũ trước kia.

Chương 011-020Posted by DAO TU 14 Feb, 2016 00:02:16

Chưa bao giờ cùng người khác có hành động thân mật như vậy, ngoại trừ duy nhất một lần đó...

Đó là ba năm trước đây khi sư phụ chữa thương cho nàng, sau khi nàng bị trúng một chưởng của người áo đen. Khi ấy, tâm mạch của nàng đứt đoạn, nửa sống nửa chết, sư phụ vì cứu nàng đã hao phí tu vi nửa đời. Đang lúc sư phụ thay nàng khai thông chân khí, sợ chân khí lúc lạnh lúc nóng sẽ khiến nàng không chịu nổi, hắn vì thế đã cởi bỏ y phục của hai người, cuối cùng thì sư phụ biết được nàng thật ra là một nữ nhi!

Sau đó sư phụ vẫn tiếp tục cứu nàng, chờ cho tánh mạng của nàng hết nguy hiểm rồi mới hỏi han đến thân thế. Sau khi biết được thân thế của nàng trong mắt sư phụ liền lộ ra sát khí, hắn muốn giết nàng, nàng hiểu được, nhưng cuối cùng sư phụ chỉ phạt nàng đi tiểu Thương Sơn.

Đột nhiên lại nhớ tới sư phụ, không biết vì sao trong lòng nàng chợt thấy mình như đã làm chuyện gì sai quấy. Nàng xê dịch về phía trước một chút, rời khỏi vòng ôm của Tam sư huynh.

"Tam sư huynh, ta mệt rồi."

"Vậy hãy ngủ thêm một chút nữa đi, ta ôm ngươi." Hắn xích lại gần thêm, những tưởng sẽ ôm nàng nhập vào lòng mình một lần nữa, không ngờ nàng lại né tránh.

"Sư huynh... Ta... không quen như vậy." Nàng nắm chặt tay, gằn giọng nói từng chữ một.

Nàng nhìn không thấy sắc mặt của hắn ở phía sau lưng mình. Nàng cũng không muốn nhìn, không muốn biết, bởi vì không thấy sẽ không nghĩ, mà không nghĩ thì tâm mới không đau.

Sáng sớm ngày hôm sau Yến Liên liền phái người đưa nàng xuất cung. Sau khi về Mạc Ly sơn trang, nàng đi thẳng từ đại môn đến Hoài Ân Các.

Sư phụ đang ăn điểm tâm, nàng đi vào, đứng cúi đầu ở một bên. Kinh Chi Ngấn buông đũa uống một ngụm trà. Đột nhiên hắn vung tay dằn chén trà thật mạnh xuống bàn. Nàng cả kinh, lập tức khúc chân quỳ gối xuống.

Người hầu nơm nớp lo sợ, nhanh tay thu doạn. Phó Nam lấy ánh mắt khiển lui hạ nhân, trước khi rời khỏi hắn đóng cửa phòng lại.

Trong phòng giờ chỉ còn lại có hai thầy trò.

Nàng thấp thỏm lo âu quỳ ở trên mặt đất, trên người nhịn không được lạnh run. Nàng quỳ một hồi lâu mới nghe được giọng sư phụ từ trên đỉnh đầu truyền xuống:

"Thế nào, còn chưa chết luôn ở bên ngoài hả?"

"Sư phụ, đồ nhi đáng chết." Nàng giập đầu thật mạnh, trên trán đụng đỏ một mảng.

"Đáng chết? Ngươi đúng là đáng chết! Ba năm trước đây ta nên giết ngươi!" Hắn tàn nhẫn nói.

"Sư phụ..."

"Ta nói với ngươi bao nhiêu chuyện, nhưng một chữ ngươi cũng không để trong lòng! Ngươi thật muốn chết như vậy sao?" Kinh Chi Ngấn đứng trước mặt nàng, xiết chặt lòng bàn tay đến nổi mấy ngón tay trắng dã.

Nàng im lặng không nói gì thêm, bởi vì trong lòng nàng biết, có nói cái gì đi nữa cũng là vô dụng. Sư phụ đã nhận định là nàng không chịu hối cải, mà nàng, quả thật giống như sư phụ nói, không có nghe lời hắn, không rời khỏi Tam sư huynh, tránh xa những thị phi để giữ mạng.

Hắn cúi thấp người xuống, một tay nâng cằm của nàng lên, buộc nàng phải nhìn thẳng mặt hắn: "Ngươi phải biết, ta sở dĩ giữ lại mạng ngươi cho đến bây giờ là vì niệm tình thầy trò giữa ta và ngươi, nhưng ngươi hết lần này lại đến lần khác cải lời sư phụ, ngươi nói, ta có nên tha cho ngươi hay không?"

"Không... nên..." Sư phụ dùng thêm lực xiết, nàng đau nhíu mày.

"Được! Tốt lắm! Nếu đã muốn chết như vậy, ta đây thành toàn cho ngươi!"

Nội lực tích tụ ở đầu hai ngón tay, trong lúc đó chỉ cần hắn khẽ điểm mạng môn của nàng thì cái mạng nhỏ này sẽ chấm dứt, chỉ cần hắn hung ác một chút, nhẫn tâm một chút, kết thúc tánh mạng của nàng cũng chính là chặt đứt hết mọi nguy hại sau này!

Nàng nhắm mắt lại, hai bờ mi run rẩy, không phải nàng sợ hãi mà là không cam lòng. Năm ấy sau khi được sư phụ cứu, nàng đã kéo dài mạng sống thừa đến hôm nay, nếu nhất định phải chết thì tại sao lại để cho nàng sống khổ lâu như vậy, còn không bằng lúc trước để nàng chết dưới nhát kiếm kia cho rồi!

Một giọt lệ trong suốt theo khóe mắt chảy xuống, đáp ở trên tay áo của hắn, lập tức hóa mở mọi sự kiên định, đổi lại sự thản nhiên cùng choáng váng.

Nội lực trên tay hắn trong nháy mắt tản đi, kèm theo một tiếng thở dài bất đắc dĩ.

Nàng vẫn quỳ trên mặt đất như cũ, nghe được tiếng đóng cửa của sư phụ sau khi hắn bỏ đi, tâm không biết là nên mừng hay buồn. Tuy rằng một lần nữa tránh khỏi cái chết, nhưng trong lòng nàng thật sự muốn được chết dưới tay sư phụ, chỉ có chết mới có được giải thoát. Nàng nơm nớp lo sợ, luôn cẩn thận sống mấy năm nay, sống như vậy quá vất vả, chẳng thà chết quách cho xong.

Nàng quỳ thẳng đến giờ ăn trưa, Hà di nương mang theo bọn nha hoàn ở Liên Hoa Tiểu Trúc tới khuyên nhủ nàng, nàng làm như không nghe thấy, vẫn cố chấp quỳ trên mặt đất. Hà di nương không biết làm sao, đi thỉnh Phó Nam đến xem, hắn đến nơi nhìn thấy nàng như vậy cũng không nói gì, chỉ thở dài rồi bỏ đi.

Mãi đến canh ba tối hôm đó, Phó Bắc lại đến nhìn nàng, nàng vẫn quỳ thẳng tắp như trước, giống như chưa từng cử động.

"Tứ công tử, đứng lên đi! Trang chủ sau khi trở về đã đi ngủ, ngươi cũng trở về nghỉ ngơi đi."

Hôm nay hắn đi theo trang chủ ra ngoài làm việc cả ngày mới trở về. Sau khi bọn họ hồi trang một lúc thì Phó Nam đến, đem chuyện nàng còn quỳ báo lại cho trang chủ hay. Trang chủ nghe xong cũng không có nói cái gì, chỉ yên lặng trở về phòng mình nghỉ ngơi. Phó Bắc đoán là trang chủ đã hết giận, vì thế hắn tới khuyên Mạc Thanh Đình đi nghỉ.

Sắc mặt nàng tái nhợt, bờ môi đã gần như không còn huyết sắc, nàng hướng Phó Bắc đáp trả bằng một nụ cười thật khó coi.

"Tứ công tử, sao ngươi phải khổ như vậy chứ?"

Phó Bắc và ca ca hắn từ nhỏ đã sống ở Mạc Ly sơn trang. Ca ca Phó Nam là đại tổng quản, cùng với trang chủ vừa là chủ tớ vừa là bằng hữu. Phó Bắc ban đầu vẫn đi theo ca ca hắn làm việc, nhưng từ năm ấy, sau khi trang chủ dẫn theo Tứ công tử trở về, hắn đã nhận lệnh bảo hộ công tử, mãi cho đến ba năm trước đây khi công tử bị phạt đi tiểu Thương Sơn.

Hắn và Tứ công tử hầu như là cùng nhau lớn lên ở sơn trang. Công tử từ nhỏ thân thể yếu đuối, tính tình lại lạnh đạm, Phó Bắc vẫn coi công tử như đệ đệ của mình, thật tâm đối đãi. Nhìn thấy công tử bị thương hay bị phạt, trong lòng hắn khó chịu không thôi, nhưng tính tình công tử lại quật cường như vậy. Kỳ thật mà nói, công tử và sư phụ hắn thật ra rất giống nhau, cả hai đều cố chấp, trong lòng một khi đã nhận định chuyện gì rồi thì mặc cho ai khuyên nhủ cũng không chịu hồi đầu.

"Ngươi đi nghỉ ngơi đi." Nàng biết Phó Bắc đau lòng vì mình, nhưng trong lòng nàng rất khó chịu, cố ý quỳ như vậy là muốn tự trừng phạt chính mình.

Phó Bắc thở dài, yên lặng đi lấy thêm chậu than vô phòng, giúp nàng phủ thêm áo khoác rồi mới rời đi.

Nửa đêm, than hồng trong chậu tàn lụi, áo khoác trên người nàng cũng rũ xuống, tuột khỏi người nàng. Một thân lạnh lẽo thấu xương, nàng rốt cục ngã xuống đất, thân thể cuối cùng cũng không chống đỡ nổi, buông xuôi.

Ánh nến trong phòng bị gió lạnh từ ngoài cửa sổ thổi vào, lay động một chút rồi tắt ngụm. Nàng, tựa như ánh nến mỏng manh kia, mặc cho gió lạnh tàn sát bừa bãi, chỉ cần một cơn gió nhẹ liền theo đó biến mất không còn nữa...

**********

Mẫu phi. . . Mẫu phi. . .

Trước giờ, cho dù trong giấc mộng nàng cũng chưa từng dám lớn tiếng gọi người ấy. Nhưng, giờ phút này người ấy lại giống như đang đứng ngay ở trước mặt nàng, một nữ tử ung dung xinh đẹp, bờ môi mỉm cười nhợt nhạt, vừa đi tới vừa đưa tay về hướng nàng. Người ấy nói: “Khanh nhi, Khanh nhi, Khanh nhi của ta... Mẫu phi đến mang con đi theo, chịu không?”

Mẫu phi. . . Mẫu phi. . .

Một đạo kiếm quang xẹt qua, trên cái cầu phủ tuyết trắng kia trong nháy mắt đã bị nhiễm đỏ một mảnh, nữ tử ôn nhu xinh đẹp ngã vào trong vũng máu, tắt thở.

Nàng đưa hai tay ôm lấy miệng mình, đau lòng tột cùng hóa thành dòng nước mắt không lời tuôn chảy, ngay một khắc kia nàng đã vĩnh viễn không còn có Mẫu phi!

********

Nàng mặc y phục thô ráp, chen lẫn trong một đám nam đồng, bọn họ đang cúi đầu im lặng đi theo phía sau vị "Đại nhân" kia.

"Hải đại nhân, đám nam đồng này là..." Một người lưng đeo trường kiếm chắn ngang đường, cản lối đi của bọn họ.

"Hồi đại nhân, bọn họ vốn là những luyến đồng do Mộ Dung Chiến vơ vét cả nước đem về. Hiện tại Mộ Dung Chiến đã chết, ta đang định dẫn đám nam đồng này đi xung vào quân doanh." Hải đại nhân cung kính đáp lời người vừa xuất hiện.

"Quân doanh? Những tên này làm sao xứng vào quân doanh!" Người nọ hét lớn một tiếng, đồng thời rút ra trường kiếm trên lưng hắn. "Đều là tiện nhân đáng chết!"

"Đại nhân, này... "

"Cút ngay cho ta!"

Người nọ cầm trường kiếm hướng đám nam đồng bước tới, cả đám sợ hãi cuộn mình thành một chỗ, giương mắt kinh hoảng nhìn người trước mặt. Trong mắt người nọ chỉ có sát khí, không còn chút quan tâm nào khác. Một nhát kiếm vung lên một nam đồng ngã xuống, bọn họ bị trói tay chân với nhau nên không còn chỗ nào để trốn, mặc cho hắn chém giết.

Lúc ấy nàng cực kỳ sợ hãi, nhưng cũng không thể làm gì khác hơn, đang lúc nàng nhận mệnh, nhắm mắt lại chờ một kiếm của hắn chém xuống, bỗng đâu một cỗ hương sen nhàn nhạt xông lại. Trong chớp mắt kiếm người nọ đã bị cắt thành hai đoạn, rơi ở trên mặt đất.

Một thân áo xanh lục hiện ra, đứng chắn ngay trước mặt nàng. Nàng đứng ở phía sau hắn, hai tay không tự chủ, vội túm lấy áo choàng của hắn. Hắn xoay người lại, nhíu mày nhìn đôi tay dơ bẩn đang nắm lấy áo hắn.

Nàng cuống quít vội buông tay ra, đem bàn tay mình giấu ở sau lưng, nhưng ánh mắt quật cường, không hề sợ hãi nhìn thẳng hắn.









  • Comments(0)//truyen-kiepnaykhongphukhanh.daohoavien.com/#post13