KIẾP NÀY KHÔNG PHỤ KHANH

KIẾP NÀY KHÔNG PHỤ KHANH

Đan-lặc-cá-đan




http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=76159

Thể Loại: Ngôn tình cổ đại, Cung đấu, Ngược tâm, HE
Tựa gốc: Kiếp Này Đừng Phụ Khanh
Nguồn: Tàng Thư Viện
Convert: Micheal
Edit: Đào Tử

Bản convert: Hoàn, 167 chương + 10 Phiên ngoại
Bản edit: Chưa hoàn. Bắt đầu edit vào đầu tháng 10-2014
Lịch cập nhật: Ngày 15, trung bình 1-2 chương mỗi tháng.



Giới thiệu truyện

Nàng là công chúa tiền triều, một đứa nhỏ được sinh ra không phải từ tình yêu giữa song thân. Phụ vương nàng là Mộ Dung Chiến, quốc chủ của Ngạn quốc, vì cưỡng cầu mẫu phi của nàng nên mới có nàng. Từ nhỏ nàng bị phụ vương ruỗng bỏ vì lời tiên đoán là yêu nghiệt tai tinh, nàng hạ phàm là để huỷ diệt Ngạn quốc và chúng sinh. Ngoài huyết mạch đang lưu chảy trong người là Mộ Dung hoàng tộc, ngay cả thân phận công chúa nàng cũng không có. Nhưng mà chính huyết mạch này lại là điểm trí mạng của nàng khi tân vương sát hôn quân, diệt Mộ Dung hoàng tộc. Ngạn quốc nay đổi thành Trinh quốc, nàng là dư đản của tiền triều, nàng sẽ phải trả những món nợ mà người đã cho nàng sinh mạng kia vay.

Trong kiếm quang mưa máu, trong hỗn loạn tàn sát nàng đã gặp hắn. Hắn là bằng hữu của Trinh Đế, là Thái phó của tân triều Thái tử, là trang chủ của Mạc Ly trang uy danh. Hắn có thể nói dưới một người mà trên vạn người, hay đúng hơn hắn có thể có cả thiên hạ này nếu hắn muốn. Chẳng qua hắn giúp Trinh Đế vì muốn thiên hạ thái bình, an cư lạc nghiệp - không vì công danh quyền tước.

Hắn cứu nàng, dưỡng nàng, hộ nàng. Khởi đầu hắn vì không biết thân phận nàng nên mới thu nhận nàng làm đồ đệ. Sau nhiều năm chung sống, tình sư đồ đã ăn sâu thì hắn mới biết nàng chính là con gái của hôn quân đã sát hại song thân hắn. Hắn một kiếm có thể lấy mạng nàng, nhưng lại vì cái gì mà không thể xuống tay?

Đối nàng, hắn luôn rối loạn phương hướng, mất thần trí, không còn thông minh. Đối mặt nàng hắn lại giống như một tên thiếu niên khờ ngốc, khát vọng có được tình yêu của nàng, dùng mạng của hắn bảo trụ nàng. Nhưng hắn chưa từng được vui sướng vì cảm thụ trong lòng nàng có hắn, ngược lại khi phát hiện nàng yêu người khác, hắn đau trong lòng, oán hận cùng thương tiếc đã sớm khắc cốt đến độ muốn làm hắn nổi điên!

Cả đời này, người vì hắn chịu thương vong, vì hắn đau lòng, vì hắn không tiếc tánh mạng. . . Nhưng nàng, lại là người đả thương hắn, cho hắn niếm trải đau đớn, cho hắn quên mất chính mình là ai!

"Kiếp này không phụ khanh".

Một lời hứa hẹn mà hầu như thiếu nữ nào cũng mơ ước và cảm động khi nghe thấy tình quân thủ thỉ bên tai mình. Nhưng, liệu có mấy nam tử thật lòng khi nói lời này?

Nàng cũng từng nghe qua ba nam nhân nói lời tương tự, nhưng rốt cuộc ai mới là người thật tình? Ai mới là người sẽ bảo hộ và yêu thương nàng trọn đời, nguyện cùng nàng trăm năm bạc đầu? Ai sẽ vì nàng bỏ xuống thù hận cùng tham vọng tranh đoạt đế vị? Rốt cuộc thì ai sẽ trân quý nàng hơn tất cả những thứ phàm tục khác?

Còn nàng, nàng sẽ tin ai và yêu ai? Đến bao giờ nàng mới nhìn thấu tâm mình?

Trong kinh Phật đã dạy: nhân sinh ra trên đời như thân sa vào bể khổ. Nếu tâm không động, tình không luyến thì thể xác nhẹ nhàng, tâm trí thảnh thơi. Nhưng một khi động tâm thì thân vướng vào hồng trần khổ lụy, chịu dày vò thể xác.

Có phải vì thế, vì nàng yêu người nên phải niếm khải khổ luỵ? Và những nam nhân kia, tận đáy tim cũng có nàng nên mới thống khổ, day dưa không dứt.




Chương 12: Ngủ chung giường.

Chương 011-020Posted by DAO TU 15 Jan, 2016 18:23:46

"Tam sư huynh, ta nên trở về, nếu không sư phụ sẽ tức giận."

"Trở về? Cửa cung đã đóng từ lâu, hôm nay ngươi không về được."

"A! Vậy làm sao bây giờ? " Không trở về, chỉ sợ là sư phụ sẽ... hận nàng chết luôn!

"Ta đã sớm phái người đi thông báo cho sư phụ hay, hôm nay ta giữ ngươi ở lại một đêm."

"Nhưng mà..."

"Tiểu tứ, vừa rồi ngươi như vậy làm sao ta có thể yên tâm để ngươi đi về? Lỡ như ngươi có bị cái gì, tốt xấu gì thì ngự y ở trong cung cũng giỏi hơn so với ở bên ngoài."

Nàng biết Tam sư huynh vì suy nghĩ cho nàng, thế nên nàng cũng không tiện nói gì thêm nữa. Bất quá, ngày mai sau khi trở về nàng bị sư phụ mắng một trận, dẫu sao từ trước cho tới nay sư phụ đối với nàng cũng không có thuận mắt.

Nhưng, Tam sư huynh nói giữ nàng ở lại một đêm... Nàng đưa mắt nhìn quanh, đây là tẩm điện của sư huynh, bây giờ đã trễ như vậy mà sư huynh vẫn chưa sai người an bài chỗ nghỉ cho nàng.

"Tam sư huynh, đã trễ rồi ta lui xuống nghỉ ngơi trước."

"Ta cũng không có cho người an bài chỗ nghỉ của ngươi."

"A. . . Vậy. . ." Nàng nghiêng đầu nhìn cái giường lớn trong phòng. Giường của Tam sư huynh so với của nàng lớn hơn gấp bội, ở trên giường phủ thật dày chăn gấm ấm áp.

"Ngươi cũng không phải chưa từng cùng ta chia giường ngủ." Hắn nói một cách rất tự nhiên.

"Nhưng mà, đó là chuyện trước kia..."

Không lâu trước đây, vào những ngày hè oi ả, nàng thích ở trước phòng Tam sư huynh hóng mát. Có đôi khi nàng ngồi ở trên ghế ngủ thiếp đi, bởi vì đã trễ nên Tam sư huynh cũng không có đưa nàng trở về phòng, ngược lại đem nàng ôm đến trên giường của hắn ngủ chung.

"Chẳng lẽ bây giờ ngươi đã là người lớn? Phải không hả, đứa bé chưa dứt sữa?" Hắn vừa trêu hỏi, vừa nhẹ điểm cái trán nàng.

"Sư huynh mới là đứa bé!" Nàng không phục, trừng mắt nhìn hắn rồi liếc một cái, sau đó nàng đi về hướng giường lớn, vừa đi vừa nói: "Một khi đã như vậy, đành phải làm phiền Tam sư huynh ngủ ở trên nhuyễn tháp."

"Thật sự là một tiểu hồ ly!" Tuy nói vậy, nhưng hắn vẫn bước tới giường lớn, cầm lấy cái chăn rồi đi qua nằm trên nhuyễn tháp.

Nàng vốn chỉ hơi tức nên muốn làm khó hắn một chút, kỳ thật thì cái giường này rất lớn, cho dù hai người họ nằm chung cũng không thể đụng chạm. Nhưng không ngờ, nghe xong lời của nàng hắn lại thật sự muốn ngủ ở trên nhuyễn tháp, cái này khiến nàng ngại ngùng.

"Tam sư huynh, như vậy... Trời lạnh như vậy... Vẫn nên... ngủ trên giường đi…" Phải nói những lời này nàng có chút gượng gạo.

"Không cần đâu, ngươi hãy ngủ ở trên giường, ta ngủ ở trên nhuyễn tháp này được rồi." Nói xong hắn liền nằm xuống, kéo cái chăn gấm phủ lên người.

Trời đông lạnh như thế, cho dù trong phòng có lò sưởi ấm, nhưng trên nhuyễn tháp tơ hơ không kín gió, chỉ sợ là ngủ đến nửa đêm người sẽ bị cảm lạnh...

"Tam sư huynh, sư huynh và ta... đều là nam tử, ngủ... chung giường sợ cái gì..." Lời này giống như đang tự nói với chính nàng.

Yến Liên nghe nàng nói như thế, trong lòng rất vui mừng. Bản thân hắn biết, nàng từ nhỏ không thích người khác thân cận, hắn nghĩ nàng sở dĩ nói vậy chỉ vì thân phận Thái tử của hắn.

"Tam sư huynh?" Nàng ngồi ở trên giường, nhẹ giọng kêu.

Hắn nằm ở trên nhuyễn tháp, vừa xoay mặt lại đã nhìn thấy ngay một đôi chân trần trắng như tuyết, cổ chân che phủ bởi tà áo ngoại bào thêu viền hoa màu tím. Đôi chân của nàng thật khác hẳn với chân nam nhân, chúng nhỏ nhắn thanh tú đáng yêu, khiến người ta muốn cầm nắm ở trong tay.

Đột nhiên hắn cảm thấy trong cơ thể mình có một cỗ chân khí không rõ tên đang nghịch chuyển, xung đột nhau.

"Sư huynh, sư huynh làm sao vậy?" Nàng hình như cũng nhận ra tình trạng dị thường của hắn, nàng để chân trần chạy đến bên nhuyễn tháp.

Hắn trả lời nàng bằng một nụ cười, sau đó thì ngồi xếp bằng trên nhuyễn tháp, đem chân khí trong cơ thể mình xuôi thuận.

"Không có việc gì chứ?" Nàng nhìn khuôn mặt Tam sư huynh tái nhợt, lo lắng hỏi.

"Không có việc gì, chỉ là chân khí nhất thời không thông, không có gì đáng ngại."

Kỳ thật chính Yến Liên cũng không rõ lắm, cỗ chân khí trong cơ thể khi nãy là cái gì, chẳng lẽ là... Tuy rằng hắn lớn hơn Mạc Thanh Đình mấy tuổi, nhưng đối một số chuyện cũng là tỉnh tỉnh mê mê, thứ rung động tình yêu này hắn vốn chưa bao giờ niếm trải.

Nghe hắn nói như vậy, nàng mới yên lòng. "Tam sư huynh, sư huynh vẫn nên trở lên giường ngủ đi."

"Được rồi." Lần này hắn không có từ chối.

Ngược lại, nàng bắt đầu hơi do dự, nhìn sư huynh ôm chăn gấm đi về phía giường lớn, nàng vẫn đứng bất động bên nhuyễn tháp. Chẳng lẽ nàng thật sự sẽ cùng sư huynh ngủ chung giường? Tuy rằng sư huynh không biết nàng là thân nữ tử, nhưng mà bản thân nàng biết!

"Tiểu tứ? Còn không đi nghỉ ngơi sao?"

"Đến, đang đến đây." Cắn cắn môi dưới, nhưng nàng vẫn đi về hướng giường.

Cái giường trong tẩm cung Thái tử quả thật là lớn. Nàng nằm ở mép bên ngoài, Tam sư huynh nằm ở bên trong, cả hai phủ chung cái chăn gấm lớn ở trên giường, thế nhưng một chút va chạm cũng không có. Chỉ là, nàng luôn nghĩ đến Tam sư huynh hiện đang nằm ở bên cạnh mình. Nàng nghe được tiếng hắn hít thở rõ ràng, hơi thở bình ổn chậm rãi, còn có mùi đàn hương nhàn nhạt trên người sư huynh...

Ánh nến rốt cuộc tàn lụn. Trong bóng đêm, nàng sóng vai cùng sư huynh nằm ở trên giường của hắn. Hôm nay, nàng cùng với Tam sư huynh, chỉ sợ là một lần duy nhất trong cuộc đời này... Tên nhị hoàng tử Yến Sách kia tuy rằng khiến người ta chán ghét, nhưng lần này hắn động tay động chân bậy bạ như vậy, bất ngờ lại khiến cho nàng có thể cùng Tam sư huynh thân cận. Cả hai thật gần gũi, nàng trong mộng tỉnh lại cũng có thể nhìn thấy hắn kề bên...

Cuối cùng, nàng mân miệng chìm vào giấc ngủ, nhưng hắn làm sao có thể ngủ được?

Ngày ngày tưởng niệm, người ấy bây giờ lại nằm kề bên mình. Hơi thở của nàng do khí hậu rét lạnh ở tiểu Thương Sơn dưỡng thành, luôn thong thả đều đặn. Trên thân thể của nàng từ trước đến nay luôn có một cỗ hương hoa sen tươi mát. Hồi đó hắn cứ nghĩ là vì nàng theo bên người sư phụ lâu năm nên mới lây dính mùi hương này, nhưng ba năm qua nàng sống một mình ở trên núi, sau khi trở về thì hương sen trên người nàng vẫn như trước, vẫn là mùi hương tĩnh nhã khiến cho người ta giống như bị mê hoặc.

Trong bóng đêm tối đen, hắn nhìn thân hình nàng lờ mờ, tưởng tượng như đang nhìn thấy đôi mắt thần thái tinh sáng trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng, lông mi thật dài, còn dài hơn so với nữ tử bình thường, cánh mũi khéo léo, còn có... bờ môi mỏng khẽ nhếch, luôn miệng kêu “Tam sư huynh, sư huynh ...”

"Sư huynh... "

"Hả?"

Mới đầu hắn nghĩ rằng nàng đang nói ra suy nghĩ của hắn, nhưng đợi một hồi lâu mới phát hiện, thì ra là nàng đang nói mớ. Nhưng, tiếng “sư huynh” này kỳ thật là nàng đang gọi ai? Là Đại sư huynh, Nhị sư huynh? Hay là đang gọi chính hắn? Hắn đột nhiên để ý đến người mà nàng đang gọi trong giấc ngủ là ai, để ý đến cả đêm trằn trọc không ngủ được.

Rốt cuộc hắn nhịn không được, ngồi dậy cúi đầu nhìn nàng. Ánh trăng chiếu sáng, xuyên thấu qua lớp sa trướng rọi vào trên giường. Hắn nhìn thấy nàng đang nhíu chặt mày, không đành lòng nên đưa tay thay nàng vuốt nhẹ, nào ngờ nàng lại bừng tỉnh.

Mạc Thanh Đình mở mắt ra liền phát hiện gương mặt Tam sư huynh đang ngay trước mắt mình, trong lúc nhất thời nàng không biết nên làm thế nào cho phải, chỉ mở to đôi mắt nhìn hắn chằm chằm. Hơi thở hai người dần dần trở nên hỗn loạn...

"Tiểu tứ..." Hắn nhẹ giọng gọi nàng, nhìn thấy trong mắt nàng đầy mơ hồ, không hiểu.

"Tam sư huynh... Ta... Ta có chút khát nước..." Nàng quay đầu đi, tránh ánh mắt của hắn.

Đôi mắt Yến Liên lập tức tối lại, nhìn chăm chú nàng một lát rồi đứng dậy, lướt qua người nàng đi châm trà. Hắn thắp nến, trong phòng sáng lên. Hắn cầm chén trà trong tay đi đến bên giường đưa cho nàng, nàng tiếp lấy chén uống hai ngụm trà.

Để chén trà trở lại trên bàn, hắn xoay người nhìn về hướng giường, lập tức nhìn thấy nàng một thân xiêm y lộn xộn đang ngồi ở trên giường. Cái chăn gấm chỉ phủ quá đầu gối nàng, quần áo của hắn trên người nàng sớm đã bị xốc xếch, tản ra. Mái tóc đen của nàng có chút hỗn độn, buông xõa xuống trước ngực. Vừa tỉnh ngủ, khuôn mặt nàng còn đang ửng hồng, đôi mắt to đen mê hồn đang mơ màng nhìn hắn chằm chằm.

Cỗ chân khí kia trong cơ thể hắn lại bắt đầu nghịch chuyển. Hắn đưa tay điểm vài cái đại huyệt trên người mình, tạm thời phong tỏa nội lực để chặn lại sự nghịch chuyển này, tạm thời như thế cũng đỡ hơn một chút. Phong tỏa nội lực trong thời gian dài sẽ gây thương tổn rất lớn đối với thân thể hắn, cho dù vậy, hắn cũng không muốn cỗ chân khí kỳ quái kia quấy nhiễu cảm thụ chân thực nhất hiện giờ của hắn.

Tiểu tứ của hắn, bộ dáng nàng vừa tỉnh ngủ giống như chú nai con vô hại, ánh mắt nàng vừa có chút ngây thơ lại vừa có chút đáng thương, đang nhìn hắn dò xét. Nàng làm cho nhịp tim hắn đập càng lúc càng nhanh, càng muốn nhìn thêm nét mặt hiện giờ của nàng. Cho dù sợ hãi vì phải bế khí nhưng hắn vẫn muốn nhìn lâu hơn chút nữa.

"Tam sư huynh?"

Nàng hoàn toàn không biết được, bộ dáng hiện tại của mình thiếu chút nữa sẽ hại chết Tam sư huynh nàng. Trong lúc đó nàng chỉ cảm thấy Tam sư huynh hơi kỳ quái, tại sao hắn cứ ngây ngốc ra nơi đó mà nhìn nàng chằm chằm.

"Không có việc gì." Hắn nhẹ tươi cười với nàng giống như trước giờ, sau đó xoay người giải đi huyệt đạo trên người mình rồi nói: "Tiểu tứ, ngươi ngủ tiếp một lát nữa đi."

"Tam sư huynh, sư huynh muốn đi đâu?" Nàng cuống quít muốn đứng lên xuống giường, dường như sợ hắn sẽ rời đi.

"Ta không có đi. . . Ngươi đừng đứng lên, ban đêm lạnh!" Hắn chạy tới đem nàng ấn trở lại trên giường, thay nàng phủ chăn gấm.

"Tam sư huynh, tay sư huynh đã bị lạnh cóng." Vô tình chạm phải bàn tay lạnh lẽo của hắn khiến nàng sợ run cả người, nàng vội đem bàn tay hắn nhét vào trong chăn của mình. "Ta giúp sư huynh sưởi ấm."

Nàng hành động theo bản năng nhưng lại khiến cho hắn sửng sốt. Nhìn kỹ mặt nàng, vẫn bình thường không có gì khác biệt, thì ra nàng không có nghĩ gì nhiều, chẳng qua chỉ có lòng lo lắng cho hắn mà thôi. Hắn nói: "Sư huynh không lạnh."

Hắn vẫn để tùy ý nàng nắm tay. Ngón tay nàng thon dài ấm áp làm cho hắn không nhịn được, xòe bàn tay mình ra nắm lấy tay nàng thật chặt. Động tác hắn đột ngột như vậy làm cho nàng hơi giật mình, nhưng nàng lại không nói lời nào. Trong lòng nàng cảm thấy có chút là lạ, bởi vì chính nàng cũng không biết tay trong tay như vậy lại đại biểu cho ý gì.

"Tiểu tứ... Để cho ta ôm ngươi một cái... được không?"

"Tam sư huynh, sư huynh..." Nàng rõ ràng bị hắn dọa sợ, nhưng lại không biết nên nói cái gì.

"Tam sư huynh chỉ nghĩ muốn ôm ngươi một cái, giống như không lâu trước đây sư huynh đã từng ôm ngươi vậy. Ba năm qua, ta và ngươi cách biệt, thoáng cái đã ba năm... Sư huynh từng nghĩ, khi nào gặp lại ngươi, ta sẽ ôm ngươi một cái để nhìn xem ngươi đã cao lớn hơn bao nhiêu rồi..."

"Sư huynh..." Thì ra Tam sư huynh là có ý này, nàng chột dạ cúi đầu, vừa rồi nàng đã nghĩ đi đâu vậy, sao lại có thể nghĩ sư huynh có ý gì khác chứ?

Thấy nàng không có cự tuyệt hắn liền chui vào trong chăn, ngồi ở phía sau nàng, đem cả người nàng vòng ôm ở trong lòng ngực của mình, đầu hắn gác ở trên đầu nàng nhẹ nhàng cọ cọ, miệng thì thầm kêu: "Tiểu tứ... Tiểu tứ... Tiểu tứ của ta..."

Ba năm trước đây hắn đi cứu Tiểu tứ lại bị người ta đả thương, hắn máu me đầy người nằm trên mặt đất, trơ mắt nhìn ngọn hỏa hung ác cắn nuốt toàn bộ ngôi miếu đổ nát, trong khi Tiểu tứ của hắn vẫn còn ở bên trong!

Trên người đau đớn sớm mất đi cảm giác, hắn chỉ còn cảm thấy lòng đau giống như muốn vỡ ra! Hắn hận chính mình, hận chính mình không có năng lực bảo hộ nàng, để cho nàng bị thương tổn.

May mắn là sư phụ xuất hiện kịp lúc cứu Tiểu tứ, bằng không, hắn tuyệt không thể tưởng tượng được, nếu như không còn Tiểu tứ thì hắn sẽ như thế nào. Đó là lần đầu tiên trong kiếp này hắn sợ hãi mất đi một người như thế! Thời điểm Mẫu phi chết đi, rời khỏi hắn thì hắn còn quá nhỏ nên ấn tượng chỉ mơ hồ, về mặt tình cảm cũng không có đau thương quá sâu đậm. Ngược lại, lần ba năm trước đây lại làm cho hắn khắc cốt ghi tâm!

Sau sự kiện kia, phụ hoàng bởi vì lo lắng cho hắn nên đón hắn trở về hoàng cung. Trước khi hôn mê, hắn mơ hồ biết được sư phụ đã cứu sống nàng, hắn thế mới an tâm để cho Thái y chữa thương cho chính mình. Chờ sau khi dưỡng thương tốt hơn một chút, hắn nghĩ xuất cung nhìn nàng, nhưng không ngờ nàng lại bị sư phụ phạt đi tiểu Thương Sơn.

Từ biệt đó là ba năm.

Ba năm qua, hắn không có lúc nào là không nghĩ đến, giống như trong hiện tại, đem nàng ôm thật chặt trong lòng, không bao giờ để Tiểu tứ của hắn lại rời khỏi hắn nữa.







  • Comments(0)//truyen-kiepnaykhongphukhanh.daohoavien.com/#post12