KIẾP NÀY KHÔNG PHỤ KHANH

KIẾP NÀY KHÔNG PHỤ KHANH

Đan-lặc-cá-đan




http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=76159

Thể Loại: Ngôn tình cổ đại, Cung đấu, Ngược tâm, HE
Tựa gốc: Kiếp Này Đừng Phụ Khanh
Nguồn: Tàng Thư Viện
Convert: Micheal
Edit: Đào Tử

Bản convert: Hoàn, 167 chương + 10 Phiên ngoại
Bản edit: Chưa hoàn. Bắt đầu edit vào đầu tháng 10-2014
Lịch cập nhật: Ngày 15, trung bình 1-2 chương mỗi tháng.



Giới thiệu truyện

Nàng là công chúa tiền triều, một đứa nhỏ được sinh ra không phải từ tình yêu giữa song thân. Phụ vương nàng là Mộ Dung Chiến, quốc chủ của Ngạn quốc, vì cưỡng cầu mẫu phi của nàng nên mới có nàng. Từ nhỏ nàng bị phụ vương ruỗng bỏ vì lời tiên đoán là yêu nghiệt tai tinh, nàng hạ phàm là để huỷ diệt Ngạn quốc và chúng sinh. Ngoài huyết mạch đang lưu chảy trong người là Mộ Dung hoàng tộc, ngay cả thân phận công chúa nàng cũng không có. Nhưng mà chính huyết mạch này lại là điểm trí mạng của nàng khi tân vương sát hôn quân, diệt Mộ Dung hoàng tộc. Ngạn quốc nay đổi thành Trinh quốc, nàng là dư đản của tiền triều, nàng sẽ phải trả những món nợ mà người đã cho nàng sinh mạng kia vay.

Trong kiếm quang mưa máu, trong hỗn loạn tàn sát nàng đã gặp hắn. Hắn là bằng hữu của Trinh Đế, là Thái phó của tân triều Thái tử, là trang chủ của Mạc Ly trang uy danh. Hắn có thể nói dưới một người mà trên vạn người, hay đúng hơn hắn có thể có cả thiên hạ này nếu hắn muốn. Chẳng qua hắn giúp Trinh Đế vì muốn thiên hạ thái bình, an cư lạc nghiệp - không vì công danh quyền tước.

Hắn cứu nàng, dưỡng nàng, hộ nàng. Khởi đầu hắn vì không biết thân phận nàng nên mới thu nhận nàng làm đồ đệ. Sau nhiều năm chung sống, tình sư đồ đã ăn sâu thì hắn mới biết nàng chính là con gái của hôn quân đã sát hại song thân hắn. Hắn một kiếm có thể lấy mạng nàng, nhưng lại vì cái gì mà không thể xuống tay?

Đối nàng, hắn luôn rối loạn phương hướng, mất thần trí, không còn thông minh. Đối mặt nàng hắn lại giống như một tên thiếu niên khờ ngốc, khát vọng có được tình yêu của nàng, dùng mạng của hắn bảo trụ nàng. Nhưng hắn chưa từng được vui sướng vì cảm thụ trong lòng nàng có hắn, ngược lại khi phát hiện nàng yêu người khác, hắn đau trong lòng, oán hận cùng thương tiếc đã sớm khắc cốt đến độ muốn làm hắn nổi điên!

Cả đời này, người vì hắn chịu thương vong, vì hắn đau lòng, vì hắn không tiếc tánh mạng. . . Nhưng nàng, lại là người đả thương hắn, cho hắn niếm trải đau đớn, cho hắn quên mất chính mình là ai!

"Kiếp này không phụ khanh".

Một lời hứa hẹn mà hầu như thiếu nữ nào cũng mơ ước và cảm động khi nghe thấy tình quân thủ thỉ bên tai mình. Nhưng, liệu có mấy nam tử thật lòng khi nói lời này?

Nàng cũng từng nghe qua ba nam nhân nói lời tương tự, nhưng rốt cuộc ai mới là người thật tình? Ai mới là người sẽ bảo hộ và yêu thương nàng trọn đời, nguyện cùng nàng trăm năm bạc đầu? Ai sẽ vì nàng bỏ xuống thù hận cùng tham vọng tranh đoạt đế vị? Rốt cuộc thì ai sẽ trân quý nàng hơn tất cả những thứ phàm tục khác?

Còn nàng, nàng sẽ tin ai và yêu ai? Đến bao giờ nàng mới nhìn thấu tâm mình?

Trong kinh Phật đã dạy: nhân sinh ra trên đời như thân sa vào bể khổ. Nếu tâm không động, tình không luyến thì thể xác nhẹ nhàng, tâm trí thảnh thơi. Nhưng một khi động tâm thì thân vướng vào hồng trần khổ lụy, chịu dày vò thể xác.

Có phải vì thế, vì nàng yêu người nên phải niếm khải khổ luỵ? Và những nam nhân kia, tận đáy tim cũng có nàng nên mới thống khổ, day dưa không dứt.




Chương 011: Cùng tắm.

Chương 011-020Posted by DAO TU 15 Dec, 2015 21:00:44

"Tiểu tứ, Tiểu tứ, ngươi làm sao vậy? Tiểu tứ. . ."

Người Yến Liên ướt sũng, ngồi chồm hỗm bên cạnh hồ nước, trong lòng đang ôm Mạc Thanh Đình. Nhìn sắc mặt nàng trắng bệch, hắn vừa lay vừa gọi.

Sáng nay hắn cùng muội muội xuất cung cưỡi ngựa. Loan Trân luôn hoạt bát tươi sáng nhưng hôm nay lại trầm mặc, sau khi hắn gặn hỏi cả nửa buổi mới biết được nguyên do. Muội muội hắn vì thái độ lãnh đạm của Tiểu tứ mà phiền não. Hắn ngoài mặt an ủi Loan Trân, nói tính tình Tiểu tứ từ nhỏ vốn trong sáng lãnh đạm, đối với ai hắn cũng lạnh lùng. Thật ra trong lòng Yến Liên lại hy vọng Tiểu tứ cùng với muội muội mình đừng quá thân cận.

Sau khi hồi cung Yến Liên vốn định trực tiếp trở về tẩm cung của mình, nhưng trong lòng hắn bỗng cảm thấy bất an, giống như có việc gì đó sẽ xảy ra. Vì thế, hắn mới đi vòng qua tẩm cung của Loan Trân. Vừa đến nơi này, hắn nghe có cái gì đó rơi xuống hồ gây ra tiếng nước động. Tâm hắn đột nhiên đau đớn khó chịu, không tự chủ được, hắn cơ hồ chạy qua để xem thử. Khi thấy thân ảnh của Tiểu tứ chìm nổi trong hồ, hắn thiếu chút nữa đã ngừng thở. Người hầu theo bên cạnh hắn còn chưa kịp phản ứng, Yến Liên đã phóng mình nhảy xuống hồ. Sau khi hắn ôm Tiểu tứ lên bờ, nàng từ từ nhắm nghiền hai mắt, hơi thở cũng ngừng lại. Bộ dáng kia khiến hắn kinh hãi, hắn vỗ vỗ mặt nàng, rồi lại nhấn nhấn cái bụng của nàng.

"Phốc..." Nàng phun ra một ngụm nước, từ từ tỉnh lại.

"Tiểu tứ? Tiểu tứ? Không có việc gì chứ? Cảm thấy thế nào rồi?" Thấy người tỉnh lại, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.

"Lạnh quá..."

"Lạnh hả? Người đâu, mau chuẩn bị một thùng nước ấm!"

Cung nhân của tẩm cung Thái tử lập tức lo đổ đầy nước ấm trong mộc dũng, Yến Liên không chậm trễ một khắc, vội vàng ôm Mạc Thanh Đình đi thẳng về tẩm cung của mình. Vừa đi vừa nói: "Tiểu tứ, đừng sợ, có Tam sư huynh ở đây! Đừng sợ nha, một hồi nữa sẽ không còn lạnh."

Hắn ôm nàng ngâm vào trong mộc dũng, xiêm y và người nàng đã bị đông cứng. Nước ấm trong thùng lập tức bao bọc lấy thân thể lạnh lẽo của nàng. Tay chân nàng vốn đã băng lạnh bây giờ mới từ từ khôi phục cử động.

Qua hơi nước ấm lờ mờ nàng mơ hồ nhìn thấy gương mặt của Tam sư huynh. Theo bản năng nàng đưa tay lên sờ mặt hắn, mấy đầu ngọn tay chạm phải làn da lạnh cóng khiến nàng lại phát run: "Sư huynh. . . lạnh quá. . ."

Yến Liên cầm tay nàng không nói lời nào. Vừa rồi hắn nhảy xuống hồ để cứu nàng, bản thân hắn cũng bị hàn khí xâm nhập, mặc dù có nội lực hộ thể, nhưng đã bị lạnh đến cả người run rẫy.

"Điện hạ, ngài như vậy không được đâu. Ngài hãy mau cởi quần áo rồi cùng ngâm nước ấm đi." Người hầu bên cạnh thúc dục.

"Không, không cần! Ta coi chừng đệ ấy là được rồi, các ngươi hãy lui xuống đi."

"Nhưng mà... Điện hạ, ngài như vậy sẽ bị bệnh đó! Nếu ngài bị bệnh, khi Mạc công tử tỉnh lại chắc chắn sẽ lo lắng lắm."

Lời người hầu đả động hắn. Đúng vậy, nếu Tiểu tứ tỉnh dậy và biết vì cứu mình mà hắn sinh bệnh, Tiểu tứ nhất định sẽ tự trách.

"Ta, đã biết... Các ngươi, đều lui xuống đi."

"Dạ." Mấy người hầu cận Thái tử đều lui ra ngoài.

Trong tẩm điện giờ chỉ còn lại có hai người bọn họ. Nhìn nét mơ hồ không chút phòng bị trên mặt của Tiểu tứ, hắn không khỏi động tâm, rốt cuộc không tự chủ được, hắn cởi ra y phục ẩm ướt trên người mình, chỉ mặc một cái áo đơn bước vào trong mộc dũng cùng Tiểu tứ.

Mộc dũng tuy rằng không nhỏ, nhưng muốn chứa hai người thì có chút chật chội. Thân thể hắn dán sát vào phía sau lưng nàng, ấm áp cùng lạnh lẽo ma xúc khiến hồn người ta mơ màng. Hắn cúi đầu xuống, bờ môi run run khẽ hôn một mảng da thịt trắng noãn vô tình lộ ra ở sau gáy nàng.

Nàng sớm đã hôn mê nên căn bản cũng không biết được hiện tại cả hai đang trong tình cảnh ái muội như thế nào. Nàng bất tri bất giác, nhưng cho dù có chút cảm nhận, nàng nhất định cũng sẽ nghĩ đây chỉ là một giấc mộng mà thôi...

Riêng Phức Yến Liên, ở rất nhiều năm sau này, khi hắn nhớ lại đoạn quá khứ ngày hôm nay, hắn từng cùng Tiểu tứ thân cận như vậy, hắn liền cảm thấy, vì nàng bất luận muốn hắn như thế nào cũng đáng.

Mãi đến khi cung nhân ở tẩm điện Thái tử thay nước ấm lần thứ hai, nàng mới rốt cục tỉnh lại. Lúc nàng khôi phục lại tri giác thì Yến Liên đã sớm thay đổi y phục sạch sẽ, ngồi ở bên cạnh uống canh gừng do người hầu dâng lên.

Sau khi tỉnh lại, phác hiện mình đang ngâm mình trong mộc dũng, nàng liền giật mình kinh hãi. Nàng đưa tay sờ sờ trên người, thấy xiêm y trên người vẫn hoàn hảo, thế mới có chút an tâm.

"Cảm thấy thế nào rồi? Có chỗ nào không thoải mái không? Có muốn thỉnh Thái y tới nhìn một chút không?"

"Không, không cần. . . Ta không sao . . ." Dù sao đây là lần đầu tiên nàng gặp mặt hắn trong bộ dáng thế này nên có chút lúng túng.

"Thật sự không sao hả?" Hắn đi đến bên người nàng, đưa tay sờ cái trán nàng rồi nói: "Tốt, nhiệt độ cơ thể vẫn bình thường."

"Tam sư huynh, ta. . . Ta không muốn tiếp tục ngâm nước..."

"Được rồi." Hắn xoay sang hướng cung nhân phân phó: "Hãy đem một bộ y phục mấy năm trước của ta đến đây."

Cung nhân mang quần áo đến, Yến Liên cầm lấy trên tay mình.

"Tam sư huynh. . ." Nàng cắn môi, liếc nhìn các cung nhân chung quanh.

"Các ngươi. . . Đều lui xuống đi."

"Dạ."

"Thế nào hả? Người ngoài đều đã lui xuống rồi còn chưa chịu đứng lên nữa à?" Hắn biết nàng ngay từ nhỏ đã không quen có người hầu hạ bên cạnh, ngay cả tắm rửa thay y phục cũng không mượn tay người khác, tính nàng cực kỳ khiết phích, giữ mình khắt khe.

"Sư, sư huynh . . ."

"Chẳng lẽ sư huynh cũng là người ngoài sao?" Trên mặt hắn tỏ chút vẻ thất vọng.

"Không phải, ta không phải có ý này. . ."

Nhìn thấy nàng sốt ruột, hắn mới gượng cười nói: "Sư huynh đi ra ngoài chuẩn bị canh gừng cho ngươi, tự ngươi thay y phục đi." Nói xong hắn liền đi ra ngoài, đóng cửa lại.

Nàng thở dài một hơi, nhấc chân bước ra khỏi mộc dũng, cởi quần áo ướt sũng trên người ra. Y phục mới của Tam sư huynh có mùi đàn hương thật dễ chịu. Bởi vì Tam sư huynh nàng từ nhỏ đã thích Phật học, khi hắn còn sống ở Mạc Ly sơn trang, ngoại trừ tập võ ra, phần lớn thời gian là ở trong phòng đốt đàn hương xem kinh thư.

Đây có lẽ là y phục hai ba năm trước đây của Tam sư huynh, chất liệu vải không đẹp đẽ quý giá giống như đồ hắn đang mặc ở trong hoàng cung hiện nay. Bộ đồ này giống như y phục mà hắn thường mặc hồi còn ở Mạc Ly sơn trang, vải màu nguyệt bạch, cổ tay áo thêu viền hoa màu tím. Thân hình ba năm trước đây của Tam sư huynh so với vóc dáng hiện tại của nàng vẫn cao lớn hơn nhiều, ngoại bào của hắn sau khi mặc ở trên người nàng dài lượt thượt phủ mặt đất, cổ áo trệ xuống để lộ ra cái cổ thon thon, trắng nõn của nàng. Y phục rộng thùng thình càng khiến cho vóc dáng nàng thoạt nhìn thêm phần kiều nhỏ.

Yến Liên đẩy cửa bước vào, thấy nàng đang mặc y phục của mình, đứng trước gương ngắm soi, hắn cũng ngây ra nhìn nàng đến thất thần, quên hẳn trên tay còn đang bưng canh gừng nóng, mãi đến khi tay hắn bị nóng bỏng đến phải kêu nhỏ một tiếng.

"Tam sư huynh, huynh làm sao vậy?" Nàng chạy đến bên người hắn, tiếp nhận cái chén nóng trong tay hắn rồi nhìn tay hắn lo lắng hỏi: "Đau không?"

"Không đau." Hắn nắm lấy tay nàng, hai mắt sáng quắc nhìn nàng chằm chằm, nàng vội rút tay lại nhưng hắn càng túm chặt hơn.

"Tam sư huynh. . ."

Gương mặt nàng chợt đỏ bừng, dáng vẻ lúng túng đứng ở trước mặt hắn. Tóc nàng ướt sũng rối tung, xõa xuống ở hai bên má, đôi mắt đen bóng nhẹ phủ một lớp sương mù. Kia một khắc hắn thật muốn nói hết những gì sâu kín trong lòng, nhưng hắn không thể, hắn không thể làm cho Tiểu tứ kinh sợ. Rốt cuộc chỉ có thể nói:

"Tiểu tứ. . . Đến đây, mau uống canh gừng đi."

Dắt nàng đến ngồi trên nhuyễn tháp, nhìn nàng bưng canh gừng, cau mày chậm chạp uống.

"Dù không thích cũng phải uống hết, nước trong hồ lạnh như thế e là hàn khí đã nhập thể, không phải là chuyện đùa đâu." Tiểu tứ của hắn tính tình luôn giống như đứa trẻ con, nếu gặp thứ gì không thích ăn không thích uống nàng liền không chịu đụng tới, thật không ngờ ba năm qua tính nàng vẫn vậy.

"Dạ." Nàng đành phải cúi đầu uống tiếp canh gừng.

Hắn ngồi bên cạnh, lấy khăn sạch giúp nàng lau khô tóc. Tóc nàng vừa dài vừa đen bóng, vuốt trong tay thật mềm mại. Tóc vừa lau khô xong thì nàng cũng vừa uống canh gừng xong. Hắn lệnh cho cung nhân thu dọn mọi thứ, sau đó cùng nàng ngồi ở nhuyễn tháp, cầm cái thảm phủ cho nàng.

"Còn lạnh không?" Hắn nhẹ giọng hỏi.

Nàng lắc đầu.

"Tiểu tứ, ngươi làm sao mà rơi xuống hồ vậy?"

"Ta... Ta... Không cẩn thận... Chính mình rơi xuống nước..." Không thể để cho Tam sư huynh biết được chuyện xảy ra, hắn cùng Yến Sách dù sao cũng là huynh đệ, nàng không muốn thấy bởi vì mình mà bọn họ bất hoà.

"Thật không? Sao có thể không cẩn thận như vậy? Có phải đang đi đường mà thất thần không chú ý không? Ngươi nha, cứ như thế này. . . Hại ta lo lắng. . ." Hắn cầm một dúm tóc của nàng trong tay ngắm nhìn, giọng nói mang theo chút trách móc.

"Tam sư huynh?"

"Hả?"

"Nếu. . . Nếu. . ."

Nếu ta là nữ tử, Tam sư huynh... còn có thể đối với Tiểu tứ giống như bây giờ không? Hay sẽ chán ghét Tiểu tứ, trách cứ ta lừa gạt huynh nhiều năm như vậy. Hoặc, nếu biết được ta là cừu địch lớn nhất của Yến gia các người, sư huynh sẽ còn thích Tiểu tứ nữa không?

"Nếu cái gì?"

"Nếu có người thích sư huynh, mà sư huynh lại không thích người ta, sư huynh sẽ nói như thế nào với nàng?"

"Cái này. . ." Hắn suy nghĩ một chút rồi nói tiếp: "Hẳn nên. . . Trực tiếp từ chối nàng ấy."

"Vậy à."

"Làm sao vậy? Tại sao đột nhiên lại hỏi cái này?"

"Không có gì. . . Chỉ là hôm nay Công chúa. . ."

"Ta biết, Loan Trân luôn ái mộ ngươi... Vậy, ngươi nói thế nào với muội ấy?"

"Ta, ta nói với Công chúa. . . Nói là, cả đời này Thanh Đình sẽ không để tâm chuyện phong nguyệt, không nghĩ... chuyện tình cảm..."

"Ngươi... đã nói như vậy?" Hắn hình như có chút tức giận, giọng nói vô tình trầm xuống. "Tiểu tứ, tương lai có lúc ngươi sẽ thành thân, cho dù không phải là Loan Trân thì cũng sẽ có người khác, làm sao có thể nghĩ chuyện đoạn tình chứ?"

"Ta, ta đời này nhất định sẽ không thành thân!" Nàng sốt ruột nói, hơi nóng lòng muốn ám chỉ cho hắn thấy một chút.

"Hoang đường!" Hắn thật tức giận, đứng lên bỏ đi sang một bên, đứng đưa lưng về phía nàng.

"Tam sư huynh. . ." Nàng không ngờ mình khiến sư huynh tức giận, bỏ cái thảm đắp ở trên người ra nàng vội đi đến phía sau hắn, nhìn cái lưng của hắn khẽ nói: "Tam sư huynh... Sư huynh đừng tức giận, là ta nói sai lời . . ."

"Ta không phải tức giận, ta chỉ là. . . chỉ là. . ." Hắn thở dài, xoay người lại nhìn nàng nói: "Tiểu tứ, ngươi sẽ không hiểu đâu."








  • Comments(0)//truyen-kiepnaykhongphukhanh.daohoavien.com/#post11