KIẾP NÀY KHÔNG PHỤ KHANH

KIẾP NÀY KHÔNG PHỤ KHANH

Đan-lặc-cá-đan




http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=76159

Thể Loại: Ngôn tình cổ đại, Cung đấu, Ngược tâm, HE
Tựa gốc: Kiếp Này Đừng Phụ Khanh
Nguồn: Tàng Thư Viện
Convert: Micheal
Edit: Đào Tử

Bản convert: Hoàn, 167 chương + 10 Phiên ngoại
Bản edit: Chưa hoàn. Bắt đầu edit vào đầu tháng 10-2014
Lịch cập nhật: Ngày 15, trung bình 1-2 chương mỗi tháng.



Giới thiệu truyện

Nàng là công chúa tiền triều, một đứa nhỏ được sinh ra không phải từ tình yêu giữa song thân. Phụ vương nàng là Mộ Dung Chiến, quốc chủ của Ngạn quốc, vì cưỡng cầu mẫu phi của nàng nên mới có nàng. Từ nhỏ nàng bị phụ vương ruỗng bỏ vì lời tiên đoán là yêu nghiệt tai tinh, nàng hạ phàm là để huỷ diệt Ngạn quốc và chúng sinh. Ngoài huyết mạch đang lưu chảy trong người là Mộ Dung hoàng tộc, ngay cả thân phận công chúa nàng cũng không có. Nhưng mà chính huyết mạch này lại là điểm trí mạng của nàng khi tân vương sát hôn quân, diệt Mộ Dung hoàng tộc. Ngạn quốc nay đổi thành Trinh quốc, nàng là dư đản của tiền triều, nàng sẽ phải trả những món nợ mà người đã cho nàng sinh mạng kia vay.

Trong kiếm quang mưa máu, trong hỗn loạn tàn sát nàng đã gặp hắn. Hắn là bằng hữu của Trinh Đế, là Thái phó của tân triều Thái tử, là trang chủ của Mạc Ly trang uy danh. Hắn có thể nói dưới một người mà trên vạn người, hay đúng hơn hắn có thể có cả thiên hạ này nếu hắn muốn. Chẳng qua hắn giúp Trinh Đế vì muốn thiên hạ thái bình, an cư lạc nghiệp - không vì công danh quyền tước.

Hắn cứu nàng, dưỡng nàng, hộ nàng. Khởi đầu hắn vì không biết thân phận nàng nên mới thu nhận nàng làm đồ đệ. Sau nhiều năm chung sống, tình sư đồ đã ăn sâu thì hắn mới biết nàng chính là con gái của hôn quân đã sát hại song thân hắn. Hắn một kiếm có thể lấy mạng nàng, nhưng lại vì cái gì mà không thể xuống tay?

Đối nàng, hắn luôn rối loạn phương hướng, mất thần trí, không còn thông minh. Đối mặt nàng hắn lại giống như một tên thiếu niên khờ ngốc, khát vọng có được tình yêu của nàng, dùng mạng của hắn bảo trụ nàng. Nhưng hắn chưa từng được vui sướng vì cảm thụ trong lòng nàng có hắn, ngược lại khi phát hiện nàng yêu người khác, hắn đau trong lòng, oán hận cùng thương tiếc đã sớm khắc cốt đến độ muốn làm hắn nổi điên!

Cả đời này, người vì hắn chịu thương vong, vì hắn đau lòng, vì hắn không tiếc tánh mạng. . . Nhưng nàng, lại là người đả thương hắn, cho hắn niếm trải đau đớn, cho hắn quên mất chính mình là ai!

"Kiếp này không phụ khanh".

Một lời hứa hẹn mà hầu như thiếu nữ nào cũng mơ ước và cảm động khi nghe thấy tình quân thủ thỉ bên tai mình. Nhưng, liệu có mấy nam tử thật lòng khi nói lời này?

Nàng cũng từng nghe qua ba nam nhân nói lời tương tự, nhưng rốt cuộc ai mới là người thật tình? Ai mới là người sẽ bảo hộ và yêu thương nàng trọn đời, nguyện cùng nàng trăm năm bạc đầu? Ai sẽ vì nàng bỏ xuống thù hận cùng tham vọng tranh đoạt đế vị? Rốt cuộc thì ai sẽ trân quý nàng hơn tất cả những thứ phàm tục khác?

Còn nàng, nàng sẽ tin ai và yêu ai? Đến bao giờ nàng mới nhìn thấu tâm mình?

Trong kinh Phật đã dạy: nhân sinh ra trên đời như thân sa vào bể khổ. Nếu tâm không động, tình không luyến thì thể xác nhẹ nhàng, tâm trí thảnh thơi. Nhưng một khi động tâm thì thân vướng vào hồng trần khổ lụy, chịu dày vò thể xác.

Có phải vì thế, vì nàng yêu người nên phải niếm khải khổ luỵ? Và những nam nhân kia, tận đáy tim cũng có nàng nên mới thống khổ, day dưa không dứt.




Chương 010: Rơi xuống nước.

Chương 001-010Posted by DAO TU 13 Nov, 2015 10:55:00

Sau ngày lễ tết Nguyên Tiêu ấy, khi bọn họ từ hoàng cung trở về thì Kinh Chi Ngấn cũng không có cùng nàng nói chuyện. Vốn thương thế của nàng đã lành lại, có thể cùng sư phụ ăn cơm, nhưng Kinh Chi Ngấn đã nhiều ngày qua không có ở trong trang, nàng vì thế cũng giả như không có chuyện gì, mọi việc bình thường. Nàng biết sư phụ đang buồn bực vì nàng lại gây phiền toái, nhưng phiền toái lần này nàng cũng không mong muốn, nàng thật tình không có chút tình nguyện nào khi phải đi chỉ giáo cho công chúa Loan Trân.

Ngày hôm đó, trong cung lại phái người tới đón nàng, nàng ngại phiền chán nên kéo dài một hồi lâu rồi mới theo tiểu thái giám vào cung.

Khi Mạc Thanh Đình đến tẩm cung của công chúa thì lúc đó công chúa cũng không có ở trong cung. Tùy nữ của công chúa cũng không nói cho nàng biết là công chúa đã đi nơi nào, nàng đành phải ngồi ở đó chờ. Đợi ba canh giờ cũng không thấy bóng dáng công chúa ở đâu, tính tình nàng cho dù có tốt mấy cũng không khỏi có chút bực tức. Trong lúc định bỏ đi thì nàng nhìn thấy công chúa Loan Trân một thân quân trang từ ngoài cửa điện bước vào.

"Mạc công tử, thật sự ngại ngùng. Ta có chút việc trì hoãn, chắc công tử đã đợi lâu rồi?"

Công chúa tươi cười, tiêu sái bước đến gần Mạc Thanh Đình. Hai mắt nàng ấy nhìn chằm chằm người trước mặt, càng nhìn trong mắt nàng ấy càng lộ vẻ ngưỡng mộ: thiếu niên này nhìn đẹp hơn hẳn những nam nữ tử mà nàng đã gặp qua.

"Công chúa đang có việc trên người, vậy Thanh Đình xin cáo lui."

Nàng đang muốn đi lại bị công chúa ngăn lại.

"Mạc công tử, ngươi. . . Không muốn nhìn thấy bản cung sao?"

Công chúa cảm thấy có chút bất mãn. Mạc Thanh Đình sau khi phụng hoàng mệnh vào cung chỉ giáo cho nàng, nàng cùng thiếu niên kia trò chuyện, đem thức ăn ngon mời hắn, mang hắn đi ngự hoa viên... Nhưng hắn luôn có thái độ cung kính xa lạ đối với nàng, thậm chí còn tỏ vẻ lạnh lùng như vậy khiến lòng nàng nghẹn uất. Hôm nay, quả thật là nàng cố ý muốn để cho hắn ở đây chờ nàng, chẳng qua là nàng muốn biết hắn thật ra có thích nàng hay không, hay chỉ vì muốn lạt mềm buộc chặt. Không ngờ, hắn quả là một người tính tình lạnh lùng.

"Công chúa. . . Ta. . ." Mạc Thanh Đình không biết nên nói như thế nào, chẳng lẽ nói với nàng ấy mình kỳ thật là nữ tử, làm sao có thể cùng nàng ấy có tình yêu nam nữ?

"Trong lòng ngươi có phải đã có người? Là sư muội đồng môn của ngươi hay là..." Công chúa thử thăm dò.

"Không, không có! Thanh Đình ba năm trước bị phạt đi tiểu Thương Sơn, mới vừa trở về Mạc Ly sơn trang không lâu thì làm sao, làm sao có thể có người. . ." Nàng vẻ mặt khốn đốn tìm lời biện giải.

"Nếu đã vậy, tại sao đối ta. . ." Loan Trân cũng có tiếng là mỹ nữ ở Trinh quốc, huống chi nàng còn là một vị công chúa hoàng gia, vì cớ gì mà Mạc Thanh Đình lại không chút rung động.

"Thanh Đình thập phần cảm động, cũng cảm kích công chúa đã ưu ái thảo dân. Chỉ là, ở trong lòng Thanh Đình, công chúa là chim phượng cao cao tại thượng, mà Thanh Đình. . . chỉ là một kẻ bố y, thật không xứng đôi."

"Phụ hoàng ta từ nhỏ đã thương ta, chỉ cần ta đi cầu người. . . Huống hồ chi Mẫu phi ta cũng rất thích chàng." Loan Trân công chúa không phải không nghĩ tới là hắn e ngại thân phận, sợ trèo cao.

"Công chúa! Thanh Đình...Thanh Đình đã phát thệ, cuộc đời này. . . Cuộc đời này không nghĩ đến chuyện tình nam nữ..."

"Cái gì? Chẳng lẽ chàng muốn xuất gia?" Công chúa Loan Trân kinh ngạc hỏi.

"Công chúa hiểu lầm, Thanh Đình chính là chưa bao giờ từng nghĩ tới chuyện nam nữ. Đời này cũng không có ý định thành thân, đối với tình yêu nam nữ, thứ dục niệm hại người hại mình này Thanh Đình thật sự không muốn vướng vào." Lời Phật nói, ‘bất động tắc không thương’.

"Chàng quả nhiên xứng với hai chữ ‘thần tiên’."

Công chúa Loan Trân nghe xong lời của Mạc Thanh Đình, trong lòng nàng thật buồn bã vì biết rằng thiếu niên kia sẽ không bao giờ yêu mình. Hắn quả giống như lời đồn, một phàm nhân thoát tục, sẽ không để ý đến tình yêu nam nữ nhân gian. Thôi thì, từ nay về sau nàng cũng nên chặt đứt ý niệm này, đau lâu không bằng dứt khoát, cùng hắn nói rõ ràng cũng tốt, tránh sau này càng lún càng sâu.

Từ tẩm cung công chúa bước ra, Mạc Thanh Đình hoảng hốt đi ở trên đường, trong lòng luôn suy nghĩ đến câu công chúa nói: "Trong lòng ngươi có phải đã có người?".

Trong lòng nàng có thật là thanh tịnh vô ưu, đã đoạn tuyệt dục vọng rồi hay sao? Nếu vậy, tại sao khi nghĩ tới Tam sư huynh, trong lòng nàng lại quặn đau từng cơn? Không! Không thể, tuyệt đối không thể! Tam sư huynh chỉ có thể là sư huynh của nàng! Nàng phải chặt đứt ý niệm này trong đầu, khoan nói tới nàng cùng Tam sư huynh có nhiều mẫu thuẫn cách trở như vậy, cho dù không có mấy thứ đó, Tam sư huynh làm sao có thể thích một người nam nhân chứ?

Đang lúc phiền não, bỗng có một người không biết từ nơi nào nhảy ra, đứng chắn ngay ở trước mặt nàng. Nàng ngẫng đầu nhìn người trước mặt, cảm thấy có chút quen mặt. Chờ khi nàng nhớ ra hắn là ai thì trong lòng thầm nói không tốt.

"Tiểu mỹ nhân, chúng ta lại gặp mặt!" Người này đúng là Nhị hoàng tử Yến Sách, hắn từ sáng sớm đã chờ Mạc Thanh Đình ở đây, vì hắn biết sau khi rời khỏi tẩm cung công chúa nàng sẽ theo đường này xuất cung.

Lúc nàng cáo từ Loan Trân lui ra, hắn liền đuổi theo, mua chuộc tiểu thái giám dẫn đường cho nàng. Nàng nãy giờ cứ mãi trầm tư suy nghĩ suốt đường đi nên căn bản cũng không hay công công dẫn đường đã sớm bỏ đi nơi khác.

"Nhị hoàng tử điện hạ." Nàng theo lý thi lễ với hắn, đồng thời ngước mắt nhìn bốn phía, nhưng không có một bóng người chung quanh!

Xem ra vị Nhị hoàng tử này đã sớm sắp đặt tốt tình huống, chỉ là nàng còn ỷ vào hiện tại nàng đang giả nam trang, nghĩ rằng hắn cũng không làm gì được mình. Nhưng nàng trăm ngàn lần cũng không ngờ đến, tên Yến Sách này từ nhỏ đã bị Hoàng quý phi nuông chìu hư thân. Ngày thường hắn quen cuộc sống kiêu sa, tính dâm loạn lại luyến đồng, so với nữ sắc càng yêu nam sắc. Ngày đó ở Mạc Ly sơn trang, nhìn thấy nàng kinh diễm múa kiếm giữa rừng mai, hắn đã sớm động tâm đối với nàng, chỉ là lúc đó hắn còn ngại Thái tử đang có mặt, không thể lỗ mãng, cũng không thể biểu lộ trắng trợn trước mặt nàng. Chờ mãi cho tới ngày hôm nay hắn mới có được một cơ hội tốt như vậy.

"Mạc công tử, không lẽ muội muội ta không có hầu hạ tốt?" Lời hắn cực kỳ ái muội, nói xong còn đảo mắt nhìn nàng từ trên xuống dưới.

Nàng bị hắn nhìn cả người không được tự nhiên, trong lồng ngực trỗi dậy một luồng tức giận. Nàng còn e ngại hắn thân là hoàng tử cho nên không thể cùng hắn xung đột trực diện.

"Nhị hoàng tử chắc đang đi tìm công chúa, Thanh Đình không dám làm mất thời gian của Điện hạ. Người tới đón Thanh Đình đang chờ ở phía trước không xa."

Thật vất vả mới đợi được nàng, Yến Sách làm sao mà để cho nàng đi dễ dàng, thân hình hắn lại chắn trước mặt nàng, nhìn chằm chằm mặt nàng rồi nói:

"Ngươi gấp cái gì? Phía trước có ai đang đợi ngươi hay không ta còn không biết hay sao?" Hắn khẽ cười một tiếng, nói tiếp: "Ngươi luôn cao ngạo như vậy sao? Ngay cả ta, vị hoàng tử này cũng không để vào trong mắt."

"Điện hạ, thỉnh tự trọng!" Nàng nghiêng đầu tránh khỏi bàn tay đang muốn chạm mặt nàng.

"Sao hả? Ngay cả sờ một cái cũng không thể sờ được sao? Ngươi cho ngươi là ai hả?"

Yến Sách nhìn thấy vẻ chán ghét trong mắt nàng, trong lòng hắn liền tức giận. Tay hắn kìm giữ cằm của nàng, khiến cho nàng nhìn thẳng mặt hắn rồi hắn nói: "Mạc Thanh Đình, bổn Điện hạ để ý ngươi là phúc khí mấy đời ngươi đã tu, ngươi đừng cao mặt không biết xấu hổ! Đừng tưởng ỷ vào có hoàng huynh của ta thì không để ta vào trong mắt. Muốn ngươi sống hay chết chỉ cần một câu nói của ta!"

"Ta cho dù có chết cũng quyết không để ngươi chạm vào ta!" Nàng cắn răng nói.

"Được lắm, ta đây liền toại nguyện cho ngươi!"

Tay hắn xiết lấy cổ nàng, lực trên tay cũng dần dần gia tăng. Võ công của nàng mặc dù cao cường hơn nhiều so với Yến Sách, nhưng trong giờ phút này nàng cũng không vội xuất chiêu để đào tẩu. Nàng biết rằng, Yến Sách tuy rất tàn bạo nhưng hắn sẽ không ngu đến mức cứ như vậy giết chết nàng ở trong hoàng cung, dù sao nàng còn có Mạc Ly sơn trang cùng với sư phụ chống lưng.

Quả nhiên, khi nhìn thấy mặt nàng bắt đầu biến xanh, lực trên tay hắn cũng từ từ giảm đi, buông nàng ra. Nàng ngồi dưới đất liên tục hít khí, mắt thì nhìn chằm chằm Yến Sách đề phòng.

"Ngươi thật cũng có chút can đảm đó! Chỉ tiếc là quá cứng đầu không chịu nghe lời. Kỳ thật. . . Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn, ta đây đương nhiên sẽ hết lòng yêu thương ngươi, ngươi muốn cái gì ta đều cho ngươi. . ." Hắn nghiêng người tới gần nàng, ghé xát vào bên tai nàng nói.

Nàng chán ghét cử chỉ này, định lui về phía sau để tránh né hơi thở của hắn, nhưng không ngờ phía sau lưng nàng lại là hồ nước, nàng hụt chân liền ngã vào trong hồ. Nước hồ lạnh như băng, trong nháy mắt bao trùm nàng. Từng đợt khí lạnh xâm nhập cơ thể, nàng muốn kêu cứu nhưng vừa há miệng ra thì nước đã lấp đầy, một tiếng cũng kêu không ra!

Từ nhỏ nàng đã học thi từ ca phú, học cầm kỳ thư họa, học cưỡi ngựa bắn tên, lại chưa bao giờ học được kỹ năng bơi! Nghĩ đến hôm nay mình sẽ không tránh khỏi cái chết... Nhưng thế thì cũng tốt, dù sao sống xót cũng không có ý nghĩa gì, cũng chỉ là tham sống sợ chết mà thôi. Không bằng cứ như vậy chết đi, thanh bạch rõ ràng. Khi lòng nàng đã thông xuốt, thân hình nàng không còn giãy dụa, để mặc cho mình cứ thế chìm xuống. . .

"Tiểu Tứ... "

Trên bờ là ai? Tiếng kêu đầy lo lắng như vậy khiến cho nàng thật sợ hãi, nếu mình chết đi thì. . . Người kia. . . Người duy nhất lo lắng nàng sống hay chết. . .




  • Comments(0)//truyen-kiepnaykhongphukhanh.daohoavien.com/#post10